Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên                |                 www.ninh-hoa.com

BÙI LÊ VI QUYÊN
 

Sinh năm 1981

Thạc sĩ Kiến Trúc Sư

Giảng viên Đại học
Kiến trúc Đà Nẵng

 

 

Hiện cư ngụ tại
Đà Nẵng, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

SAO EM NỠ VỘI LẤY CHỒNG

Bùi Lê Vi Quyên

 

  

         

         Tôi may mắn được sinh ra trong gia đ́nh có Ba Mẹ thương yêu và hết ḷng với con cái nên ngay từ nhỏ và thậm chí đến bây giờ đă ba mươi rồi mà việc ǵ trong gia đ́nh cũng có Ba Mẹ thương yêu và giúp đở lo lắng cho tôi.

 

          Ngày c̣n nhỏ tôi là đứa bé èo uột khó nuôi, Mỗi năm ít nhất một lần thế nào tôi cũng phải ghé thăm bệnh viện. Những lúc như vậy mới thấy được sự lo lắng yêu thương mà Ba Mẹ đă dành cho ḿnh. Những ngày c̣n ấu thơ khi Ba Mẹ phải lo cơm áo gạo tiền trên con đường xây dựng sự nghiệp tôi cũng đă được sự ưu ái chăm sóc đặc biệt mà không phải đứa trẻ nào thời ấy cũng có được. Ngày c̣n học mẩu giáo có lần Ba đến đón trễ mười phút, tôi đứng vịn cánh cổng sắt sân trường nh́n ra ngoài ngong ngóng bóng dáng Ba. Không nhớ là v́ sao Ba lại đến trễ hôm ấy nhưng vẫn nhớ hoài bàn tay người lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt tôi rồi cầm bàn tay tôi xoa lên khuôn mặt ươn ướt của người.

 

          Một lần tôi sốt nặng phải nằm viện hết cả tuần Mẹ ôm tôi ngồi trên giường suốt thời gian ấy không hề chợp mắt. Lúc đó tôi cũng sáu bảy tuổi rồi nên đă hiểu được t́nh cảm yêu thương Mẹ dành cho tôi và sau này nhớ lại trận đau chí tử ấy rồi tự hỏi làm sao Mẹ có đủ sức khỏe và nghị lực để lo cho tôi suốt mấy ngày đó mà không ngủ tí nào. Tôi có hỏi và Mẹ chỉ mỉm cười không nói nhưng tôi biết chỉ có t́nh Mẩu tử thiêng liêng, t́nh yêu con vô bờ bến mới có thể giúp Mẹ làm được như vậy.

 

          Mỗi chiều Ba thường chở tôi về thăm Nội. Lúc c̣n học tiểu học gia đ́nh tôi nghèo lắm nên Ba hay chở bằng xe đạp, tôi đứng ở yên sau choàng tay ôm cổ người. Cứ như vậy cho đến ngày mua được chiếc xe máy cũng vừa lúc em trai tôi ra đời nên cuộc sống gia đ́nh vui tươi hạnh phúc hơn nhiều v́ lúc nào cũng có tiếng cười đùa của Ba Mẹ và tiếng bi bô của em trai. Nhưng tôi đâu có biết Ba và Mẹ đă nuốt những giọt nước mắt vào trong khi nh́n đứa con trai không hoàn chỉnh của ḿnh. Em trai tôi bị bại năo do sinh hút nên chậm phát triển nhưng may mắn chỉ ảnh hưởng đến thần kinh vận động. Sáu tuổi mới biết đi chập chững những bước đầu tiên. Lúc đó Ba Mẹ vỡ ̣a niềm vui hạnh phúc với những giọt nước mắt của ḿnh, những giọt nước mắt của t́nh yêu thương nuôi dưỡng từng tế bào thần kinh em tôi cho đến ngày lớn khôn. Ba Mẹ vất vả theo từng bước chân em đến trường, trong giờ học hay giờ ra chơi cũng đều thấp thoáng bóng dáng Ba Mẹ để em tôi được yên tâm học tập cho đến tận lớp mười mới rời xa. Lúc ấy Ba Mẹ cũng đă lớn tuổi rồi mà chưa hưởng được những cuộc vui như mọi người, tất cả thời gian nghỉ ngơi đều dành chăm sóc chúng tôi. Ngày em tôi thi đại học Ba Mẹ biết nó không thể vượt qua được nhưng vẫn để cho em đi. Ba nói đó là niềm vui và kỷ niệm một đời.

 

          Thời gian gần đây nh́n thấy Ba hay ôm máy tính ngồi gơ Mẹ chọc “yêu đời hỉ” . “Yêu đời ǵ đâu em, rảnh quá ngồi viết “tào lao” cho vui thôi”. Tôi biết Ba không hề viết “xịt bộp” tí nào. Ba đang gởi gắm tuổi trẻ của ḿnh vào những gịng chữ đó thôi. Nhà có hai người đàn ông. Một người già muốn trẻ lại c̣n em tôi lại muốn ḿnh “già” đi, lúc nào nói chuyện cũng như ông cụ, nghe mà sợ.

 

          Học hết cấp ba tôi đăng kư thi vào trường Đại học Kiến trúc Sài g̣n. Chưa đầy mười tám tuổi đă rời xa t́nh yêu thương và sự chăm sóc của Ba Mẹ nên năm đầu tiên nhớ nhà không chịu được, những ngày đi học dưới trời mưa tầm tă lại nhớ hơi ấm từ bờ vai gầy của Ba chở tôi đi đến trường. Mỗi ngày hai buổi, đêm nghe tiếng mưa rả rích ngoài mái hiên lại nhớ mùa đông được rúc trong chăn cùng với Mẹ cười khúc khích. Những năm tôi học xa nhà Ba Mẹ hay gọi hằng ngày hỏi thăm, đôi khi nghe tiếng thổn thức của tôi trong điện thoại thế nào sáng hôm sau cũng có mặt Ba hoặc Mẹ tại Sài g̣n trong căn nhà chật hẹp ở đường Trần văn Đang, quận ba.

 

        Năm năm sau ra trường với tấm bằng tốt nghiệp loại khá nhưng tôi cương quyết quay về thành phố của ḿnh, tự xoay sở công việc chứ không nhờ đến sự giúp đỡ của bất cứ ai v́ sợ phải chịu áp lực bởi sự gởi gắm. Bạn bè Ba tôi làm việc và dạy học trong ngành xây dựng và kiến trúc rất nhiều nên chuyện xin vào làm việc ở Viện hay Sở đơn giản thôi nhưng tôi không muốn Ba phải bận tâm v́ điều ấy. Tôi muốn được thử thách.

 

          Đừng nghĩ một gia đ́nh hạnh phúc không có những bất ḥa. Thỉnh thoảng Ba Mẹ cũng căi nhau, xoay quanh cũng chỉ v́ công việc và chuyện con cái. Mỗi lần có những bất ḥa là những ngày hôm sau trong nhà không có một tiếng nói. Ba lầm lủi làm việc c̣n Mẹ trông coi cửa hàng cả tuần sau chưa thèm nói chuyện với nhau. Nhưng tuyệt đối hai người không bao giờ lớn tiếng, đôi lúc tôi nghĩ sau này có chồng liệu ḿnh có được như Ba Mẹ đă sống với nhau hay không? “Ba là người chồng ngoan c̣n Mẹ là người vợ hiền” Tôi nghĩ vậy.

 

 Gia đ́nh tôi chia hai phe rỏ rệt. Con trai theo Mẹ c̣n con gái theo Ba. Em trai tôi lúc nào cũng quấn quưt bên Mẹ, cái ǵ cũng dành riêng cho Mẹ mà ít khi nhắc đến Ba. . Nhưng tôi biết Ba yêu thương em nhất nhà v́ nó thiệt tḥi hơn tôi nhiều trên con đường học vấn. Một hôm nó về thủ thỉ với Mẹ rằng đă có người yêu rồi, bà nghe vậy liếc xéo qua tôi và nguưt một cái “ Thấy chưa? C̣n mi tính răng đây” tôi chỉ biết nh́n Mẹ cười h́ h́ “ Con lấy chồng rồi bỏ Mẹ sống với ai?” “Không cần mi ở bên đâu. Cần mi lấy chồng thôi” . “ Nhưng không có ai ưng răng lấy được Má”. “ Đừng nói nhiều, kén chọn lắm rồi ở giá nghe con” .

 

 Nhà bốn người có bốn cái giỏi khác nhau. Tôi thích vẽ vời nên “làm” kiến trúc, Ba lại thích văn chương, Mẹ giỏi Hóa nên hay vào bếp chế biến thực phẩm. Riêng thằng em giỏi . . lư, đố ai mà căi lại nó được.

 

          Tôi biết Ba Mẹ lo lắng cho đường chồng cọn của tôi nhiều lắm. Ba ít đề cập đến chuyện này hơn nhưng nh́n mái tóc người điểm vài sợi bạc ḷng tôi cũng thắt lại nhưng duyên chưa đến biết làm sao. Nh́n mấy đứa bạn cùng lứa tay bế tay bồng mà thấy “oải”. Con bạn K. Oanh đi du học Nhựt về dạy tại Khoa học xă hội nhân văn lấy chồng một năm ly dị nghe mà sợ. May mà chưa có con. Bỏ dạy quay về mở hiệu sách ngoại văn suốt ngày đứng bên quầy cho mấy anh chàng háo sắc nh́n ngắm tán tỉnh mà không được đáp lại nụ cười nào, nó cười hả dạ lắm. N. Yên với hai bằng Đại học lấy chồng kỹ sư xây dựng nhưng đa t́nh nên “ghét” nộp đơn ra ṭa ly thân về mở quán cà phê ngày ngày cười duyên móc túi mấy anh chàng dại gái. Vợ chồng P. N cùng dạy học bỗng dưng anh chồng tưng tửng bỏ ngang về làm nghề thợ mộc suốt ngày đục đẻo cua rồng rắn rít vậy mà chúng nó sống hạnh phúc, ít ra cũng giử được ông chồng ở trong nhà không ṭ te với cô nào cho chắc. D. Oanh tốt nghiệp học viện quan hệ quốc tế Hà Nội về làm việc ở sở ngoại vụ ngon lành vậy mà bỏ ngang v́ lấy chồng Bác sỹ mở pḥng mạch, ngày ngồi gom tiền triệu. Một đôi lần hiếm hoi cùng nhâm nhi ly cà phê lại rên xiết như nhà vỡ nợ nghe hoài bắt chán.

 

          C̣n nhiều đứa bạn gái khác nữa. Lớp cấp ba chúng tôi ngày ấy là lớp chuyên toán nên đứa nào cũng tốt nghiệp đại học những trường danh tiếng trong nước hoặc du học nước ngoài về nhưng lứa tuổi con gà lắm gian truân trên đường t́nh cảm. Chỉ riêng bọn con gái chúng tôi thôi chứ c̣n mấy “ cậu em” cùng lớp đều có gia đ́nh đàng hoàng, vợ đẹp con ngoan hết nhưng đôi chân “sưng vù” v́ bị vợ cột chặt ở nhà. Mỗi lần có dịp họp lớp mấy cậu em lấm la lấm lét nh́n bọn con gái c̣n rong chơi chúng tôi mà... thèm. Nhưng các cậu ấy đâu biết rằng chúng tôi cũng có những nỗi buồn riêng. Ba mươi tuổi rồi tối tối vẫn ngồi chung bàn cơm với Ba Mẹ c̣n bị la rầy như con gái mới lớn. Thời cấp ba thỉnh thoảng đàn đúm bạn bè là bị Mẹ cảnh giác ngay c̣n bây giờ chủ nhật nào không bước chân ra khỏi nhà thế nào cũng bị Mẹ mắng té tát. Đêm ngồi ôm vai Mẹ cùng xem ti vi là bị hất hủi ra xa nghe bài “hôn nhân và gia đ́nh” thấy sợ. Mẹ nói “ Trong năm tới mà không lấy chồng th́ trả lại hai tỷ tiền nuôi ăn học, nghe không?”. “Trời đất, Hai mươi năm đi học cùng ba năm mẩu giáo làm chi hết hai tỷ dữ rứa Má”. Tôi chọc lại Mẹ nhưng trong ḷng vẫn thấy ấm áp v́ sự quan tâm lo lắng của Mẹ, có hằng ngàn tỷ cũng không đủ trả cho công ơn Ba Mẹ nuôi dưỡng tôi lớn khôn được như bây giờ.

 

          Hôm trước ngồi uống cà phê với Ba tôi nói “ Ba, con muốn đi học lên nữa. Được không Ba?” Nh́n tôi miệng Ba méo xệch: “ Thôi, tội Ba Má nghe con” Nghe Ba nói vậy cầm ly cà phê uống mà đắng ngắt.

          Chiều về ghé nhà K. Thạch chơi thấy nó chuẩn bị dắt xe ra mặt mày trông hớn hở thấy ghét:

          -Ê, Con nhỏ. Đi đâu đó mi ?

          -Đi theo không? Vui lắm.

          - Ở đâu?

          -Vũ trường Phương Đông. Mấy cậu nhỏ lớp ḿnh bị vợ để “sổng” tụ tập vui lắm.

          -Thôi thôi. Đừng cưa sừng làm nghé nữa bà ơi. Đi uống cà phê với tui đi.

Mặt con bé ba mươi tuổi thạc sĩ Kiến trúc sư chưa chồng nhăn như cái bánh tráng nướng trông bắt tội. Biết nó thế nào cũng rủa tôi một hồi nên phủ đầu nó trước:

          -Mi chớ dại dột mà đi với mấy “thằng bé” đó. Vợ con tụi nó phát hiện thằng chồng “ bứt xích” do mấy đứa mi rủ rê là ăn đ̣n lây. Suy nghĩ đi, chừ theo tui hay đi với bọn “ nó”.

          -Cái miệng bà chanh chua nên đến chừ vẫn c̣n “ ế”. Thôi được rồi tui nghe lời bà.

 Hai đứa chạy xe ḷng ṿng một hồi chán rồi vào thang máy vút thẳng một lèo lên tầng thượng Indochine ngồi ngắm ḍng sông và gịng xe cộ ngược xuôi dưới kia. Không ai nói ǵ với nhau hồi lâu,cuối cùng cũng có đứa lên tiếng trước:

          -Quyên nè, Lấy chồng thôi mi. Về nhà không có việc chi làm buồn quá.

          -Mi mang tâm sự chán đời từ lúc nào mà nghe lạ rứa ?

          - Mi thấy đó, lên trường nh́n cái đám sinh viên nhí nha nhí nhố đă chán rồi c̣n về nhà bị bà Mẹ già nhắc nhở rầu thúi ruột. Lấy chồng quách cho xong một kiếp người, mi.

          -Trời đất. Hôm ni thấy mi chi lạ. Trước đây nghe con Hương lấy chồng cho là nó khùng. Chừ tự nhiên “ ở không” cái . . nổi điên.

          Thạch nh́n tôi một hồi rồi nh́n xuống sông, khuôn mặt trông có vẻ chán đời của nó làm tôi buồn lây:

-Bạn bè ḿnh mấy đứa lấy chồng không được hạnh phúc lắm nh́n thấy sợ quá bà ơi! Tôi cũng muốn “xong quách” cho Ba Má vui mà nghỉ đến là thấy gai gai trong người. Sống như vậy quen rồi sau này về làm dâu gặp bà gia khó tính chắc. . xù quá.

Trông Thạch bi quan với viễn cảnh chồng con nên cũng đâm lo, tôi nói với bạn:

- Bà nói nghiêm túc cho tui nhờ với. Lấy chồng rồi phải lo gia đ́nh chứ cứ lông bông như chừ ri có mà chết. Tui thấy bà cũng mấy “ mối” rồi mà răng rứa?

- Ừ th́ cũng quen vậy thôi, Chưa hạp nên chừ mới đi uống cà phê với bà. C̣n bà th́ răng, ông bà già nuôi hoài không sợ “ dị” hở.

- Ngày nào mà không bị bà già “ bốp chát” chuyện chồng con là thấy lạ. C̣n Ba th́ hứa hẹn giử cháu ngoại đến mười tám tuổi rứa mà vẫn sợ đó bà ơi.

-Nghe bà nói bắt thèm. Tui được rứa lấy chồng cái “rẹt” liền. Bà già tui thấy đám cháu đến nhà là mười phút sau nghe tiếng. . hát. C̣n bà đúng là. . ngu.

-Ừ, ngu cũng được, chừ “ sướng” đă rồi từ từ tính.

Tôi và Thạch ngồi nói chuyện như hai con khùng chán đời nên rút điện toại bấm gọi mấy đứa bạn đang “ rănh không” đến ngồi chơi cho hết buổi chiều chủ nhật

-Alô! Vân hả ? Làm chi đó.

Con bạn “ hầm hố” nhứt đám, b́nh thường nói như như thác đổ bổng nhiên nghe thỏ thẻ nhẹ nhàng như gịng nước trôi, hiền như Masoeur:

-Ừ, Vân đây. Có chi không?

Tôi nghe nó trả lời như vậy lấy làm ngạc nhiên vội đưa máy cho Thạch:

-Nè, nè lạ lắm. Bà nghe đi.

Thạch cầm máy:

-Bà chị ơi! Làm chi mà Quyên nó run không dám nghe bà nói vậy?

Tôi chăm chú nh́n nét mặt con bạn:

-Hỉ , bà nói cái chi chi?

-…

-Ha ha ha. Thôi đừng có mà giả nai nữa con khỉ ơi, cố mà giử cái miệng đừng để ḷi cái đuôi ra nhé.

Nói xong Thạch cúp máy trả lại cho tôi miệng vẫn c̣n cười ha hả không dứt, tôi hỏi:

- Có chi mà mi cười dử rứa?

Thạch vừa cười vừa trả lời:

-Ôi, con khỉ đó nó đang ngồi với một chàng. Nghe nó nói chuyện nhỏ nhẹ như rứa tui không nín cười được bà ơi, nó đóng kịch tài quá. Để tui gọi lại cho nó chọc chơi.

Nói rồi Thạch lôi đt gọi tiếp cho Vân:

-         Nè, bà cho tui nói chuyện với “ ông nhà” xí.

-…

-Được mà, tui nói chuyện đàng hoàng không cướp của bà đâu mà sợ

-….

-Tui hứa…. Alô, xin lổi anh, bọn em là bạn của Vân muốn nói chuyện làm quen với anh, cho phép bọn em nhé?

-Dạ, đang ngồi với một bạn gái duyên dáng dịu dàng dể thương nhất thế giới.

-Dạ được . Anh đến chơi cho vui.

-…

-Cà phê Hoàng gia, Xuân thiều. Cách chổ anh ngồi bốn cây số thôi. Đến nhé.

Nói xong Thạch cúp máy rồi ôm bụng cười tiếp. Tôi hỏi ǵ nó cũng không nói. Con khỉ này quỷ thật, đang ngồi ở đây vậy mà dám nói cách bốn cây số.

Bấm máy t́m thêm có đứa bạn rănh nào nữa không. Cuối cùng bấm nhầm gặp một đứa đă bị gông vô cổ nhưng không nói chuyện được với nó lại vớ trúng ông chồng hay ghen:

-Alô!

-Nguyệt phải không? Quyên đây.

Có lẽ do nhận ra giọng nói dịu dàng của tôi mà anh chàng lên tiếng:
          - Anh Phú chồng Nguyệt đây, Q. khỏe không , rănh hay sao mà gọi vậy?

Tôi nghe cái giọng hơi bị không b́nh thường nhưng cũng cố gắng nhỏ nhẹ:

-Dạ, em khỏe. Chiều chủ nhật anh “thả” con N. ra một xí được không anh.

- Nguyệt nó đang bận lắm em.

-Th́ anh đưa máy cho nó nói chuyện với bọn em tí. Làm chi “hung” dử rứa.

Con bạn ngồi bên cạnh bắt đầu điên tiết, giật máy điện thoại của tôi:

-Anh vừa vừa thôi, thả con Nguyệt ra vài tiếng đồng hồ Mỗi tháng được không? Thạch nói như hét.

-Th́ anh cứ để nó đi chơi với bọn em rồi có chi bọn này “bù đắp” lại cho. Nói xong Thạch cười ha hả trông có vẻ đă lắm.

-Em hứa mà. Tối hẹn anh cà phê M. C nhé, nhớ đi một ḿnh thôi.

Nó xoay qua tôi nháy mắt cười.

Mười lăm phút sau Nguyệt đến, trông nó lôi thôi lếch thếch đến tội nghiệp. Nh́n “ con bé nguyệt cầm” ngày xưa sao mà tệ hại, lấy chồng như nó chắc tôi thà tu c̣n hơn. Hăi quá.

-Nè. Bà chịu khó chăm bón cái thân một tí. Nh́n bà tui thấy “kinh dị”. Thạch vừa trông thấy N. là “bôp” ngay.

-Chị nói cho mấy em gái biết. Hăy đợi đấy. Nguyệt cười toe miệng bốp lại T.

- Dù sao cũng cám ơn hai em đă cứu chị ra chiều nay, khổ lắm.

- Bà vậy là an nhàn rồi c̣n ǵ. Nhà cửa chồng con chi cũng có hết, đừng đứng núi này trông núi nọ nữa, gai lắm. Tôi nói với Nguyệt.

-Thôi đi. Mấy bà vậy mà khôn.

-Khôn ǵ mày. Tối về ngủ ôm bà già c̣n bị mắng nữa. khổ tâm lắm mày ơi.

Nguyệt hết ngắm nghía Thạch lại xoay qua tôi:

-Mấy em c̣n đầy đủ ba ṿng. Xem tui đây này, chừ có cho không bọn “tàu” nó cũng chê. Ṿng một ṿng ba “xệ” hết rồi c̣n ṿng hai tự nhiên hắn. . nở ra.

Con bạn xinh đẹp dịu dàng du học ở Sing về, ngày trước nói không ra lời vậy mà mới lấy chồng có ba năm đă chanh chua chuối chát nghe phát ớn.

 

 Chưa vội lấy chồng v́ nhiều cái vui như vậy đấy nhưng khi về nhà thấy nét mặt buồn buồn của Mẹ, lặng lẽ dắt xe vào mà không dám thưa hỏi v́ biết thế nào cũng nghe câu : “ Răng con, có chi vui không?”

Vui mà buồn. Má ơi.

 

 

 

 

BÙI LÊ VI QUYÊN

 

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên               |                 www.ninh-hoa.com