Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên                |                 www.ninh-hoa.com

BÙI LÊ VI QUYÊN
 

Sinh năm 1981

Thạc sĩ Kiến Trúc Sư

Giảng viên Đại học
Kiến trúc Đà Nẵng

 

 

Hiện cư ngụ tại
Đà Nẵng, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

Nhớ Một Mùa Thi

Bùi Lê Vi Quyên

 

  

         

          Những ngày đầu tháng bảy nắng như thiêu đốt cả thành phố biển vậy mà đi ra đường như lạc vào giữa mùa đông giá lạnh. Những chiếc áo ấm trùm kín đầu và cánh tay, c̣n bàn tay đeo găng người ta vẫn cứ như run lập cập dưới cái nóng gần bốn mươi độ C. Chạy xe ra đường toàn thân phải che kín lại như vậy để không cho một tia nắng nào có thể xuyên vào cơ thể ḿnh như người dân sống ở vùng sa mạc Trung đông. Trên đầu nắng chiếu xuống c̣n dưới mặt đường hơi nóng bốc lên ngùn ngụt khiến toàn thân giống như nằm trong ḷ nướng. Đường phố không v́ thế mà vắng bớt bóng người bởi những ngày này những thành phố lớn chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học, các em ở khắp các tỉnh thành tụ tập về chuẩn bị cho những ngày thi sắp đến.

 

          Thành phố tôi ở có những trường Đại học lớn nhất khu vực miền trung này nên thí sinh về đây dự thi rất đông. Các em lang thang một ḿnh hay từng nhóm nhỏ hoặc đi cùng với Bố, Mẹ t́m cho ḿnh một chỗ trọ. Năm giờ sáng bước ra khỏi nhà đi chơi thể thao buổi sáng đă thấy vài cô bé vác ba lô bơ vơ lạc lỏng ngoài đường chợt nhớ đến năm nào vào Saigon đi thi đại học cùng với Ba. Tôi may mắn hơn những cô bé này nhiều v́ không phải lang thang t́m chỗ ở mà được nằm khách sạn thoải mái hơn nhiều. Có hai cô bé tội nghiệp đang ngồi trên vỉa hè gần nhà mặt mày bơ phờ như vừa trải qua một chặng dường dài để đến đây dự thi đại học nhưng chưa t́m được chỗ trọ, nh́n thấy vậy tôi quay xe đến bên hỏi thăm:

          - Các em đi thi đại học phải không?

          Cô bé có nước da trắng ngước mắt nh́n tôi:

          - Dạ.

          - Sao không t́m chỗ nghỉ mà c̣n ngồi ở đây làm chi?

          - Hai đứa em mới xuống xe đi t́m trường thi c̣n sớm nên ngồi đây nghỉ rồi tí nữa mới đi t́m chỗ ở.

          - Em về nhà chị ở cũng được, khỏi mắc công đi t́m.

Cô bé da trắng nh́n tôi hơi khựng lại một tí có vẻ ngạc nhiên và không tin tưởng lắm, giọng trọ trẹ người miền ngoài ǵ đó rất khó nghe:

          - Hai đứa em ở một ngày bao nhiêu ?

          Tôi bật cười khi nghe câu hỏi, không trả lời mà hỏi lại em:

          - Ư em là khoảng bao nhiêu một ngày th́ ở được?

          Cô Bé ngập ngừng:

          - Da, bọn em nghèo lắm nên khoảng hai trăm ở ba ngày được không chị?.

          Tôi nói cho hai cô bé yên tâm:

          - Thôi được, chị đồng ư. Hai em theo chị về nhà nhé.

          Tôi chạy xe chậm chậm cho hai cô bé theo kịp. Định chở ba nhưng nghỉ gần nhà và mấy cô bé này đang lo sợ bị lừa nên thôi. Đưa hai cô bé lên căn pḥng của tôi trên lầu hai :

          - Đây là pḥng ngủ của chị. Hai em nghỉ ở đây nhé, tắm rửa rồi đi nghỉ cho khỏe.

          Một cô có đôi mắt to tṛn nh́n tôi :

- chỗ ở như vậy mà chị lấy sao đắt vậy?

Tôi nghỉ thầm pḥng ngủ của tôi rộng thênh thang mười cô bé nằm trên sàn nhà ngủ c̣n rộng huống chi hai cô bé tí teo này. Tôi véo nhẹ lên má cô bé:

- Có lấy tiền em đâu mà la dử rứa em. Thôi tắm rửa đi rồi nghỉ.

Lúc này cô bé mới nở nụ cười mừng rở :

- Cám ơn chị. Bọn em gặp may rồi.

Tôi quay xuống nhà vừa lúc gặp Ba đi chơi thể thao về: “ nhà ḿnh có khách” Ba nh́n tôi ngạc nhiên “khách nào vậy con” “hai cô bé đi thi đại học con cho về ở nhà ḿnh mấy ngày, Ba đừng la nghe Ba”

Tôi không nghe tiếng trả lời nhưng biết Ba cũng không trách ǵ v́ những năm trước gia đ́nh tôi cũng hay tổ chức cho các em vào ở lại trong mỗi kỳ thi Đại Học. Việc làm này cũng có nhiều phiền toái cho sinh hoạt gia đ́nh nhưng chỉ vài ba ngày thôi, điều quan trọng là đă giúp đỡ cho rất nhiều em nghèo khổ ham học đến đây thi nhưng không đủ tiền để thuê một chỗ ở đàng hoàng. Những năm tôi trọ học ở Saigon vào lúc như thế này Ba Má tôi đă tận dụng pḥng trống trong nhà cho cả hai mươi em vào ở. Sáng sớm ngày thi Má thức dậy sớm nấu ḿ gói cho mỗi người một tô. Những đứa ở xa trung tâm thi Ba lấy xe chở đến tận cổng trường để mấy em khỏi đi lạc. Tôi xa nhà nên những lúc như vậy Ba Má cảm thấy không khí gia đ́nh mấy ngày đó thật vui, đở nhớ con gái hơn . . .Má nói như vậy.

 

Cách đây mười ba năm, cũng những ngày đầu tháng bảy như vậy tôi chuẩn bị cho lần thi quan trọng nhất đời ḿnh. Đây là năm đầu tiên chỉ có hai đợt thi . Đợt đầu tôi thi vào trường Khoa họcTự nhiên với ba môn Toán Lư Hóa.  Hôm đó Ba chở tôi bằng xe máy đến trường dự thi thật sớm. Ba nói đi sớm đở kẹt xe. Hai Bố con ăn sáng ngay tại nhà hàng của khách sạn rồi vội vă  đến trường tiểu học Phù Đổng ở Thị Nghè. Ba nói với tôi có vẻ hài hước : “ Chừ Ba chạy xe nếu gặp toàn đèn xanh con sẽ làm bài thông suốt, c̣n không may trúng đèn đỏ con phải cẩn thận nghe.” Nói rồi Ba  chậm răi canh đèn xanh là vút qua nhưng khi đến ngă tư cuối cùng đèn vẫn c̣n đỏ Ba quay xe lại một ṿng chờ đèn xanh mới chạy tiếp “ Coi như vượt qua tai nạn. Xe không dừng lại mọi chuyện sẽ tốt đẹp với con rồi. Cố gắng nghe con”.

 

Thi đến ngày thứ hai môn Hóa có mười câu nhưng tôi chỉ làm một câu dể nhất rồi ngồi…vẻ mặt ông thầy giám thị pḥng thi đang chăm chú quan sát đám sỷ tử chúng tôi . Không phải tôi làm không nổi cái đề thi ấy mà v́ tôi sợ…đậu. Đó là sự thật, đợt thi này thật ḷng tôi không tha thiết lắm nhưng v́ muốn vừa ḷng Ba Mẹ nên thi cho có mà thôi. Nếu nhỡ rớt bên Kiến Trúc mà đậu bên này thế nào Ba cũng bắt học, thà rằng năm nay không đậu năm sau thi tiếp có sao đâu nên tôi không “dám” làm hết bài . Chuyện này tôi dấu kín cho đến bây giờ mới kể, nói ra sợ Ba Má giận đứa con không biết vâng lời.

 

Sau hai ngày nghỉ ngơi tôi chuẩn bị tinh thần cho kỳ thi chính và bắt đầu thấy hối hận v́ đă làm cái việc không thể tha thứ được là đi thi đại học mà sợ đậu của ḿnh vừa qua. Nó khiến cho tôi ray rứt nên càng tạo thêm áp lực cho đợt thi này ghê gớm. Cái cảm giác đáng sợ của buổi sáng đầu tiên chuẩn bị thi Kiến Trúc vẫn c̣n ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Sáng hôm đó tôi thức dậy thật sớm nhưng đă thấy Ba ngồi bên chiếc bàn hút thuốc từ  lúc nào rồi. Toàn thân bổng tê cứng miệng lắp bắp ú ớ nói không ra lời. Ba nh́n thấy như vậy hoảng hốt chạy đến nh́n khuôn mặt tái xanh hốc hác của tôi:

- Con sao vậy?

Tôi ngước nh́n Ba mà không nói được lời nào. Ba chạy vào lấy khăn ra lau hết khuôn mặt tôi rồi d́u ngồi dậy pha nước cho tôi uống. Vừa dựa lưng vào tường đă ngă sấp mặt xuống giường khóc thút thít càng khiến cho Ba tôi hoảng hốt hơn. Đă sáu giờ sáng rồi mà tôi chưa bước chân xuống giường làm sao có thể đi thi được nữa nên Ba quyết định cho tôi bỏ thi và an ủi tôi  “Ba Má cần có con. Thôi, Ba không ép con thi nữa đâu.” Nghe Ba nói mà nước mắt tôi chảy dài. Thương Ba đă lo lắng cho ḿnh và cũng kỳ vọng vào con gái nhưng tôi đă không làm được điều ấy cho Ba Má vui. Ba lau những giọt nước mắt trên mặt tôi : “ Con vào rửa mặt đi rồi ḿnh đi dạo phố buổi sáng. Con đừng nghĩ đến chuyện thi nữa nghe.”

 

Ba chở tôi  ghé quán bún, ăn xong rồi chạy ṿng ṿng các đường phố Saigon. Ba kể  huyên thuyên đử thứ chuyện. Ba kể chuyện em trai tôi cố gắng học hành và mơ ước được b́nh thường như bạn bè nhưng không thể được, kể ngày xưa đi học Ba có những kỷ niệm đẹp đến bây giờ không quên. Ba nhắc cho tôi nhớ lại h́nh ảnh thời thơ ấu của tôi, mặc chiếc áo đầm màu hồng đi múa ở nhà thiếu nhi như thế nào… Tôi nghe Ba nói ḷng cảm thấy ḿnh có lỗi rất nhiều . Lúc ngang qua Trường Nguyễn Du nh́n đám học tṛ chen lấn nhau vào cửa dự thi tôi nói Ba dừng xe lại. Có lẽ Ba vẫn c̣n một chút hy vọng nên cố t́nh chở tôi đi ngang con đường này. Ngay lúc cái khao khát được đi thi quá mănh liệt đă thôi thúc tôi, chỉ đủ thời gian vẫy tay chào Ba rồi vội vàng băng qua đường  chen nhanh vào bên trong trung tâm thi của ḿnh. Ba đứng bên kia đường ngơ ngác nh́n tôi mất hút trong sân trường. Sau này nghe kể lại suốt buổi sáng hôm đó Ba như người mất hồn, lo sợ cho tôi bị sốc nặng lần nữa sẽ không biết chuyện ǵ sẽ xảy ra với tôi khi không có Ba ở bên cạnh.

 

Hai tiếng rưỡi ngồi trong pḥng thi tôi quên hết mọi chuyện vừa xảy ra lúc sáng, quên Ba tôi đang ngồi ở dưới gốc cây xà cừ bên kia, quên Má lúc này đang ở nhà cầu nguyện cho tôi thi cử được may mắn. Tôi cầm đề thi môn toán lên và chỉ c̣n thấy những chữ số và tất cả tâm trí dồn vào những chữ số ấy. Nó nhảy múa như vũ điệu Samba nhưng tôi cố định thần lại hít vào thật sâu và thở ra từ từ như vậy ba lần rồi cắm đầu viết. viết và viết. Tôi làm xong tất cả gần trọn một trăm năm mươi phút, mồ hôi toát ra ướt cả mặt. Lau vội những giọt mồ hôi để không nhỏ lên bài làm của ḿnh rồi kiểm tra lại toàn bộ bài đă làm. Đến khi tạm hài ḷng tôi xin nộp bài ra về.

 

 Bước ra sân trường nh́n thấy Ba bên kia đường đang ngồi dựa gốc cây nhưng mắt vẫn đăm đăm nh́n vào dăy pḥng học trên lầu, nơi tôi đă ngồi làm bài ở đó. Khi tôi đẩy cánh cổng sắt bước ra Ba băng vội qua đường đến bên tôi cầm bàn tay c̣n ướt đẫm mồ hôi : “ Con mệt lắm không?” .Thật kỳ lạ, Ba không hỏi câu quen thuộc trước cổng trường thi như mọi người: “ Được không, được không?”. Một câu hỏi “ lịch sử” luôn được lặp đi lặp lại từ năm này qua năm khác từ những người sinh thành khi nh́n bóng dáng đứa con thân yêu của ḿnh xuất hiện bên ngoài cánh cổng sau giờ thi. Sau này là Giảng Viên Đại Học tôi đi coi thi mới biết được câu hỏi ấy và tự hỏi ḿnh tại sao lúc đó Ba đă không nói như những bậc Cha Mẹ khác như vậy.

 

Kết quả kỳ thi năm đó thật tuyệt vời. Tôi bắt đầu nhận ra Ba tôi không hề bỏ cuộc trong đợt thi đó, Ba đă cố t́nh kể những câu chuyện không hề ăn nhập ǵ với thi cử để xóa tan sự căng thẳng trong tôi, cố t́nh chở tôi ngang qua ngôi trường Nguyễn Du nơi tôi sẽ ngồi thi để khơi dậy ư chí trong tôi, để thử thách thần kinh tôi có đủ sức chịu đựng được không và điều đó đă đem lại kết quả ngoài mong muốn. Tôi tự hỏi nếu buổi sáng hôm đó tôi không bị sốc ngay từ sáng sớm mà đến khi cầm bài thi lên th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra ? Nếu v́ thương tôi, lo lắng cho sức khỏe của tôi Ba đă không chở tôi qua con đường ấy th́ tương lai của tôi bây giờ sẽ như thế nào?

Mười ba năm qua rồi nhưng tôi không quên được chuyện đó khi mỗi mùa thi đến. Năm nay cũng vậy, nhớ đến ngày ấy tôi lại nhớ đến Ba Mẹ ḿnh và cần làm những việc như sáng nay để nhớ cái ngày hai cha con cùng đi thi ấy.

 

Chiều nay đi làm về tôi lên lầu thăm hai con bé lúc sáng như thế nào rồi, có cần ǵ giúp đở không? Đứng bên ngoài cửa pḥng vô t́nh tôi nghe tiếng nói chuyện điện thoại;

- Không được đâu anh, em không thể đến đó.

….

- Gần sáng thuận tiện hơn.

- Hai giờ sáng mai nhé.

Tiếng nói chuyện im bặt, tôi định bước vào nhưng chợt nghĩ không nên, có lẽ chờ cô bé ở dưới nhà rồi hỏi thăm cũng được. Nghĩ vậy tôi quay lưng đi xuống ngồi xem TV ở pḥng khách. Một lát sau hai cô bé cũng bước xuống ngồi đối diện với tôi bắt chuyện. Cô bé có nước da trắng nở nụ cười thật dễ thương nó giọng nửa Huế nửa Bắc nhỏ nhẹ:

- Chị đi làm mới về?

- Chị mới về, lên pḥng định hỏi thăm mấy em có cần ǵ không nhưng nghe em đang nói chuyện điện thoại nên xuống ngồi đây.

Con bé mắt to nh́n tôi không chớp mắt, miệng hơi há ra khi nghe tôi nói như vậy:

- Dạ, anh trai em gọi vào hỏi thăm.

Giọng nói con bé có vẻ hơi khác lạ, nó ngập ngừng mới nói được hết câu. Nh́n khuôn mặt hơi tái của cô bé có nước da trắng tôi chợt nhớ đến lời đối thoại với ai đó lúc năy càng làm cho tôi ngạc nhiên hơn. Mắt nh́n vào màn h́nh TV nhưng đầu óc suy nghĩ rất căng về hai con bé kỳ lạ này nhưng tôi vẫn không để lộ ra ngoài:

- Hai em ăn cơm chưa?

- Dạ, hai đứa em định ra ngoài t́m quán cơm, trưa nay ăn bún rồi chị ạ.

Cô bé da trắng nói xong đứng dậy xin phép ra ngoài. Tôi suy nghĩ một hồi rồi quyết định gọi điện thoại kể chuyện này cho Ba nghe. Ba tôi đang ngồi chơi ở nhà bạn nghe kể vậy vội vả chạy xe về nhà lúc đó tôi vẫn c̣n ngồi xem TV, Ba hỏi tôi:

- Con có xem giấy dự thi của hai con bé đó không?

- Da, không Ba.

- Con tin người quá. Phải xem chứ, c̣n phải lấy chứng minh của nó để đi đăng kư tạm trú chứ.

- Da, con đâu biết, trông chúng nó có vẻ đàng hoàng mà Ba.

- Thôi đừng nói nhiều nữa. Tí chúng nó về nhớ gọi Ba nghe.

 

 Tôi  kiên nhẫn ngồi chờ cho đến lúc cánh cửa sắt kéo nhẹ và bóng hai cô bé xuất hiện. Cô bé có đôi mắt to tṛn lên tiếng:

- Em xin lỗi đă về nhà trễ.

Tôi rất bực ḿnh nhưng vẫn giử vẻ b́nh tỉnh:

- Không sao, mấy em không ngủ sớm để mai c̣n đi thi. Ừ, mà mấy em thi trường nào vậy?

- Dạ, trường Đại Học Kinh Tế chị ạ.

- Dự thi trung tâm nào em?

- Dạ…

Cô bé ngập ngừng không nói hết câu, tôi nhận thấy có điều ǵ bất thường hiện lên mặt hai cô bé nên tiếp tục hỏi:

- Em có phiếu dự thi đưa chị xem.

- Dạ..

Con bé có nước da trắng bây giờ mới lên tiếng:

- Dạ, mấy đứa bạn thi cùng trường nó giữ hộ rồi chị.

Trời! Đây là lần đầu tiên tôi nghe chuyện đi thi mà không biết hội đồng thi nằm ở đâu c̣n giấy báo thi đưa cho bạn giữ. Thật là một chuyện khó có thể chấp nhận được. Tôi lấy điện thoại gọi cho Ba đang nằm trên pḥng. Ba tôi nghe tiếng điện thoại hiểu ư chạy xuống nh́n hai con bé rồi nói:

- Hai cháu có thật sự đi thi đại học hay vào đây chơi thôi?

- Nếu hai cháu đi chơi hay có ư ǵ khác nói cho Bác biết được không?

- Nếu các cháu không trả lời được Bác mời hai cháu ra khỏi nhà nhé – Ba tôi nh́n qua tôi- Con dẫn hai em này lên lấy giỏ xách đi con.

- Dạ. hai em đi với chị.

 

Khi hai con bé đi ra khỏi cửa lúc đó Ba tôi mới nói với tôi:

- Con phải cẩn thận hơn nghe. Nếu ḿnh không phát hiện sớm không biết chuyện ǵ sẽ xảy ra cho nhà ḿnh tối nay. Đáng lẽ Ba đưa nó ra công an nhưng nghĩ nó chưa làm hại ǵ ḿnh. Hơn nữa chúng nó c̣n nhỏ lắm, không đáng. Đó là bài học thương người của tôi may tí nữa đă làm hại gia đ́nh ḿnh.

Sáng hôm sau thức dậy đi chơi thể thao tôi nh́n thấy nhiều em nhỏ vật vờ trước cổng trường chờ đến giờ mở cổng vào thi. Những cô cậu bé này thật sự là những thí sinh nghèo đang cần một một bàn tay mở rộng đón về cho chúng nó có một chỗ nghỉ ngơi trong những ngày này. Chạy xe qua rồi nhưng không đành, tôi quay lại dừng xe trước mặt ba cậu bé cầm mỗi cậu một ổ bánh ḿ không nhai vội, mượn cây bút và mănh giấy ghi vội địa chỉ nhà ḿnh.

 

Cho xe chạy đi tôi nở một nụ cười và chợt nhớ đến người nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn.

 

 

 

BÙI LÊ VI QUYÊN

04.07.2012

 

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên               |                 www.ninh-hoa.com