Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên                |                 www.ninh-hoa.com

BÙI LÊ VI QUYÊN
 

Sinh năm 1981

Thạc sĩ Kiến Trúc Sư

Giảng viên Đại học
Kiến trúc Đà Nẵng

 

 

Hiện cư ngụ tại
Đà Nẵng, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

 

HẠT MƯA XUÂN

Bùi Lê Vi Quyên

 

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

  

PHẦN 1:

 

Thân em như hạt mưa sa..

              

Thơ là cô gái trẻ, lấy chồng khi chỉ mới hai mươi hai tuổi, lúc chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Gia đ́nh chồng là người thành phố.

 

Thơ sinh ra và lớn lên ở một tỉnh cao nguyên. Ba Mẹ cũng có cơ sở làm ăn, thu nhập tương đối khá nhưng lại muốn con gái ḿnh thoát khỏi cái vùng đất cao nguyên lộng gió này, nên cho con về thành phố học hành, đặng sau này kiếm người chồng không phải lo chuyện nương rẩy.

Thơ khăn gói về thành phố trọ học. Ban đầu thuê chung nhà với vài bạn gái khác, gần trường. Nhưng càng về sau nh́n thấy bao nhiêu t́nh cảnh khó chấp nhận, chướng mắt của đám sinh viên nông thôn ra học, Thơ quyết định ra riêng, thuê một căn gát nhỏ trong phố. Gía thuê pḥng cao hơn nhưng được cái tự do. Thơ chịu khó đi làm thêm để trả tiền nhà mà không phải xin tiền Ba Mẹ.

 

Thơ vào phụ bán hàng giày dép cho một cửa hàng trên đường Phan Châu Trinh, một con phố chính sầm uất. Khách hàng ở đây là những cô gái nhà giàu, sành điệu mới dám tự tin đẩy cánh cửa kính, đặt chân bước lên bậc thềm cửa hàng, móc tiền ra trả không do dự. tính toán. Những đôi giày,Thơ nghĩ cũng b́nh thường thôi nhưng khi thấy họ cầm xấp tiền trả cho bà chủ khiến Thơ nh́n thấy là choáng váng. Thực ra những cô gái đến đây mua sắm không hẳn đă là con nhà giàu có, hoặc những cô gái thực sự làm ra nhiều tiền bằng chính trí tuệ hoặc buôn bán mà có. Họ là những cô gái c̣n rất trẻ, mười chín đôi mươi, nói đủ thứ âm giọng, vùng miền khác nhau. Nhiều nhất có lẽ là các cô gái nói giọng lơ lớ bắc miền trung. Những cô gái này mua hàng không bao giờ trả giá cao thấp làm ǵ, thích là mua. Tiền bạc đối với họ không quan trọng lắm. Nh́n những xấp tiền màu xanh, Thơ không biết mấy cô gái này kiếm đâu ra mà nhiều vậy.

Chủ nhà là một góa phụ bốn lăm tuổi, nhan sắc vẫn c̣n. Bà cho thuê gian trước, nhà sau dành để ở, c̣n ḿnh buôn bán ở trung tâm thương mại, cũng mặt hàng giày dép nhưng đủ loại và giá trị thấp hơn nhiều. Bà có hai người con trai trên hai mươi tuổi, đẹp trai nhưng ít học. Cậu trai đầu chính là chồng Thơ sau này.

 

Thơ phụ việc được một thời gian th́ chủ hiệu trả lại mặt bằng cho chủ nhà. Lúc này Thơ đang học tháng cuối năm ba.Trong lúc chờ đợi t́m một công việc khác th́ một hôm bà chủ nhà t́m đến nơi trọ của cô, hỏi:

- Cháu có muốn phụ việc cho cô không?

- Dạ, cháu cũng đang t́m một công việc thích hợp để làm. Gần nghỉ hè rồi, cháu cần một việc làm cả ngày.

- Vậy cháu qua làm với cô nhé.

Hai ngày sau Thơ quay lại làm việc nơi cũ. Lần này công việc của cô nặng nhọc và trách nhiệm hơn trước. Trực tiếp bán và thu tiền thay cho bà chủ vẫn c̣n kinh doanh ngoài chợ. Người đứng trông coi cửa hàng là cậu con trai lớn, chưa có công ăn việc làm ǵ. Nhưng mọi việc đều do Thơ quản lư, đến buổi đi học cô mới giao lại cho cậu chủ đẹp trai.

Nghỉ hè, Thơ không về thăm nhà mà ở lại làm việc. Trong cửa hàng bây giờ chỉ c̣n Thơ và cậu chủ . Cậu em trai đă có một công việc làm khác ở xa, ít khi về nhà. Vậy là lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy. T́nh cảm nẩy nở giữa cậu chủ và Thơ, đến một cách bất ngờ. Cả hai đón nhận t́nh yêu một rất nồng nhiệt, suốt ngày quấn quưt nhau trong cửa hàng.

Viễn, cậu chủ đẹp trai tuy ít học nhưng tính t́nh hiền lành, vui vẻ. Học đến lớp chín bỏ ngang v́ người cha đột ngột qua đời do tai nạn, chán đời, buồn phiền không c̣n muốn học hành ǵ nữa.

Thơ cũng là một cô gái xinh xắn, dể thương. Ở trường cũng nhiều chàng sinh viên theo đuổi nhưng Thơ không yêu ai. Nhất là đám con trai tỉnh lẻ về học, trông chúng nó huyênh hoang khoác lác đủ điều nh́n thấy là ngao ngán. Nhiều sinh viên tỉnh về học, thích đua đ̣i theo người thành phố nên trông chướng mắt lắm. Nam nữ, trai gái ǵ cũng vậy. Họ ở những vùng quê xa xôi về đây, cứ đ̣i cho được như dân thành phố. Đa số là con nhà nghèo, họ cố học hành thật giỏi để thi cho đậu vào một trường nào đó ở đây, mong sau khi ra trường kiếm một công việc làm thành phố mà đổi đời, thoát cảnh quê mùa với ruộng lúa, nương rẩy.

Nhưng khi ra được đến đây rồi, bắt đầu đua đ̣i. Con gái có thể làm việc này, việc nọ bằng cách nào đó kiếm được nhiều tiền. Con trai, lúc đầu đi bưng bê dọn dẹp được một thời gian, thấy không được bao nhiêu tiền lại gọi điện về nhà xin tiền Cha Mẹ, nói cần mua sắm thứ này thứ nọ. Cha Mẹ cực khổ ở quê đâu biết con ḿnh như thế nào, hể nghe con cần tiền lại bán đổ bán tháo những nông sản trong kho, chờ được giá mới bán. Vậy là những đồng tiền mồ hôi, nước mắt ấy được gởi cho cậu con trai yêu quư của ḿnh. Sắm những thứ hoàn toàn không cần thiết cho việc học. Những chiếc điện thoại đắt tiền thay đổi liên tục cho hợp thời trang, hay những trận đá bóng mà họ thức suốt đêm theo dơi. Một thời gian sau, ra trường sớm. Mấy cậu không quay về quê, mà bám lại thành phố làm đủ thứ việc.    

Thơ không như những bạn sinh viên đó. Cô cố gắng học hành thật giỏi, ra trường cố t́m một việc làm thích hợp ở đây, đó là tâm nguyện của cô, cũng như của Ba Mẹ ḿnh. Thơ không tham gia tṛ chơi cùng một vài bạn trong lớp, nhiều bạn gái rũ rê nhưng Thơ dứt khoát từ chối mà c̣n nói thẳng với họ để cho Thơ yên.

T́nh yêu Thơ dành cho Viễn rất thật, nó là một thứ t́nh cảm tự nhiên đến không tính toán. Thơ yêu Viễn cũng v́ tính hiền lành, dễ thương mặc dù tŕnh độ hai người khá chênh lệch nhau, nhưng khi cùng nhau ngồi nói chuyện, Thơ nhận ra nơi Viễn những điều ḿnh c̣n thiếu về kinh nghiệm và cách sống của người thành phố. Thơ đón nhận t́nh yêu ấy bằng trái tim của ḿnh. Sự săn sóc và những lời âu yếm đă ru ngủ Thơ. Viễn hay tặng cho cô những món quà tuy không đắt tiền nhưng dễ thương và nhiều ư nghĩa. Thơ đáp lại t́nh yêu ấy của Viễn bằng sự hiến dâng, không do dự khi Viễn nói lời ngọt ngào bên cô trong căn pḥng buổi tối vắng người.

Đám cưới được tổ chức sau hai tháng cô mang thai. Mẹ chồng cô là người phụ nữ tiến bộ và có phần dễ dăi trong cư xử. Không có chuyện Mẹ chồng nàng dâu trong gia đ́nh này nhưng Thơ vẫn cảm thấy thiếu thiếu một điều ǵ đó. Một sự bất ổn không tên luôn tiềm ẩn bên trong con người cô.

 

Đứa con gái đầu ḷng sinh ra vào một ngày cuối đông. Hôm đưa cô vào bệnh viện Phụ sản chỉ có Mẹ lặn lội từ cao nguyên xuống. Mẹ ngồi chờ trước pḥng sinh suốt buổi sáng mà không thấy con rể, và bà Mẹ chồng của con gái ḿnh xuất hiện. Có lẽ bà ta c̣n bận rộn đi chơi thể thao hay ngồi uống cà phê đâu đó cùng với những người đàn ông và phụ nữ lắm tiền. Chuyện sinh đẻ của con dâu đă có bà sui lo rồi nên cũng không cần ḿnh phải có mặt để làm ǵ  cho vướng. Viễn cũng không có mặt v́ suốt đêm qua theo dơi trận tranh chung kết bóng đá Thể giới, giờ này c̣n ngủ kh́ trong pḥng. Sáu giờ sáng Thơ thấy đau quặn trong bụng nên đă gọi Viễn, cậu ta ậm à, ậm ự rồi lăn ra ngủ, Thơ tủi thân lắm nhưng không gọi Viễn thức dậy nữa. Cô bấm máy gọi cho Mẹ đang ở nhà người cô cách đó ba cây số. Bà Mẹ hoảng hốt khi nghe điện thoại của con gái, vội vă đón taxi đến đưa cô vào bệnh viện.

Năm tiếng đồng hồ sau, bé gái sinh ra nặng hai kư chín được bọc trong chiếc khăn lông trắng, cùng với Thơ được đẩy về pḥng nằm.

 

Sau ngày sinh, Thơ bắt đầu lờ mờ nhận ra quan hệ t́nh cảm trong gia đ́nh chồng. Đó là sự thờ ơ tỉnh rụi của mọi người với nhau. Hay đó là tính cách của người thành phố mà trước đây Thơ hằng ước ao ḿnh là công dân chính thức ở thành phố này. Cuộc sống ở đây mọi cái đều quy ra tiền, có nhiều tiền t́nh cảm con người mới sâu đậm hơn. Họ làm bất cứ việc ǵ miễn có nhiều tiền là được. Sống chung một nhà với nhau nhưng họ ít quan tâm đến nhau, nhưng lại dễ dăi với nhau, ai làm ǵ cũng được.

                                     

 Không như lúc Thơ c̣n sống với gia đ́nh ḿnh, Ba Mẹ luôn chăm sóc con cái dù có bận rộn thế nào đi nữa. Mọi người chung quanh luôn thăm hỏi nhau nhưng sống ở nông thôn tuy mọi người giúp đỡ nhau nhưng đôi khi ḷng đố kỵ vẫn tồn tại.

Sau khi sinh xong. Viễn nói với Thơ:

- Em nghỉ việc ở ngân hàng, về nhà trông coi cửa hàng và chăm sóc con luôn thể. Đi làm lương tiền cũng không bao nhiêu.

Thơ nghe Viễn nói, tái mặt. Cô trả lời, giọng run run:

- Không, em không nghỉ việc đâu. Con được vài tháng sẽ gởi nhà trẻ, c̣n em tiếp tục đi làm.

- Anh nói rồi. Em nên nghỉ ở nhà, con cái cần sự chăm sóc của Mẹ.

Nói xong, Viễn bỏ ra khỏi nhà sau khi ném cái nh́n hằn học vào mặt Thơ.

Khi chồng đi rồi, Thơ ôm mặt khóc nức nở. Cô không thể sống trong lệ thuộc mọi mặt ở gia đ́nh chồng. Gia đ́nh tưởng có cách sống dễ dăi, thoải mái này, nhưng không phải vậy. Không làm dâu nhưng lại bị cột chặt đời ḿnh vào một gia đ́nh khác, có cách sống mà ḿnh khó thích nghi được. Thơ muốn mọi người quan tâm đến nhau hơn, yêu thương nhau thật sự chứ không chỉ là trách nhiệm và bổn phận. Thơ không quen và cũng không muốn như vậy.

Viễn ít quan tâm đến công việc buôn bán, đi suốt ngày. Hết tennis rồi lại độ đá banh, chiều th́ tụ tập bạn bè nhậu nhẹt, quên luôn ḿnh đă có gia đ́nh vợ con. Đêm nào cũng hơn mười giờ mới ṃ về nhà, chui vào nằm ngủ kḥ, như không trông thấy Thơ ôm con quay mặt vào tường khóc rưng rức.

Bà Mẹ chồng buôn bán đến chiều nghỉ sớm, tham gia vào hội tennis khác. Chín giờ đêm về, gọi Thơ đem sổ sách ra tính toán tiền bạc đă bán trong ngày. Một đồng cũng khó mà qua được bà. Hàng nhập về, tồn kho, bán ra được ghi rơ ràng tỉ mỉ. Cô con dâu tưởng ḿnh là người thay thế, là chủ của tương lai và hưởng thụ bằng sức lao động của ḿnh, nhưng không phải vậy. Cô chỉ là người giúp việc hạng sang nhưng không lương.

Con gái nay đă được tuổi rưởi. Một hôm Mẹ Thơ v́ nhớ thương con gái và cháu ngoại, xuống thăm mà không báo trước. Khi vào nhà nh́n thấy con gái ḿnh tiều tụy, xanh xao bà khựng lại ngay trước cửa hàng, ôm con gái khóc. Thơ nhẹ nhàng đẩy Mẹ ra, cầm tay Mẹ:

- Mẹ xuống sao không gọi để con ra đón?

- Mẹ sợ con bỏ bê công việc, đi xe ôm về được thôi, có ǵ mệt đâu con.

Hai năm rồi Thơ mới nh́n thấy Mẹ, bà bây giờ già, ốm hơn trước. Mái tóc lưa thưa vài sợi bạc trước trán. Thơ nh́n Mẹ âu yếm:

- Mẹ. Nhà ḿnh bây giờ sao rồi? Ba con có khỏe không?

Bà quệt nước mắt:

 

- Khỏe hết con. Ba đi làm bảo vệ cho công trường xây dựng. Từ hôm về nghỉ hưu đến giờ, ổng khó tính lắm. Đôi khi gây gỗ đủ chuyện không đâu. May mà Ba con có việc làm Mẹ cũng đở khổ.

- Em con ra trường làm việc trên đó lương khá không Mẹ?

- Cũng tạm đủ cho nó thôi con. Nó đ̣i về thành phố xin việc nhưng Mẹ không cho, thấy con khổ Mẹ không chịu được. Nó mà như con nữa chắc Mẹ chết quá.

Viễn về, nh́n hai Mẹ con Thơ nói chuyện với nhau, cậu ta chào Mẹ vợ rồi biến thẳng lên lầu. Thơ nh́n theo trong ḷng uất ức lắm. Trưa hôm đó, Thơ chạy đi mua hai hộp cơm về rồi cùng ngồi ăn với Mẹ. Thơ nói:

- Mẹ! Chắc con quay về nhà thôi. Sống cách này con không chịu được nữa rồi. Mẹ tha lổi cho con.

Bà Mẹ nh́n con gái:

- Mẹ không biết rơ cuộc sống của con như thế nào, nhưng Mẹ biết con khổ tâm nhiều. Mẹ cũng không khuyên con điều ǵ v́ cũng chẳng làm được ǵ cho con trong lúc này. Nhà ḿnh luôn rộng cửa đón con quay về. Nhưng con phải suy nghĩ thật kỷ trước khi quyết định một điều ǵ, Ba Mẹ đă sai lầm v́ để con đi xa. Nhưng mong ước Ba Mẹ là muốn con được sung sướng. Ai ngờ..

Bà nói xong một hơi, đặt hộp cơm xuống, nh́n con gái đang cúi đầu, mặc cho những giọt nước mắt rớt xuống hộp cơm c̣n nguyên. Bà cũng vội lau những giọt nước mắt của ḿnh.

Thơ khóc rưng rức:

- Con có lỗi với Mẹ nhiều lắm.

Chiều hôm đó, Thơ đóng cửa, chở Mẹ ra bến xe đi chuyến đêm trở về.

 

Thơ quyết định nộp đơn ra ṭa xin ly hôn. Trước khi được Ṭa gọi, Thơ quay về sống với Ba Mẹ cùng với đứa con gái của ḿnh. Hai tháng sau Viễn đưa cô gái khác về nhà trông coi cửa hàng. Cô gái ấy nhỏ hơn Thơ hai tuổi, xinh đẹp nhưng liếng thoắng và lanh lợi hơn Thơ nhiều. Một cô gái người miền ngoài đang học trung cấp y tế. Họ có vẻ tâm đầu ư hợp với nhau.

 Thơ biết chuyện, không vui mà cũng chẳng buồn.

Nửa năm sau họ chính thức ly hôn. Thơ không đ̣i hỏi quyền lợi ǵ ở gia đ́nh chồng, mà chỉ mong được tự do làm lại cuộc đời. Tuy vậy, Bà Mẹ chồng cũng cho cô một số vốn kha khá để gọi là bồi thường thiệt hại, nuôi con. Cam kết không quay lại quấy rầy gia đ́nh chồng và đ̣i hỏi trợ cấp cho con sau này. Số tiền đó gọi là trợ cấp một lần, Thơ cũng chỉ mong được như vậy mà thôi.

 

Thơ không ở lại với Ba Mẹ mà quay lại thành phố, thuê nhà. Con gái được gởi nhà trẻ, c̣n cô mở một quán cà phê nhỏ trong khu vực vừa mới tái định cư. Công việc suốt ngày khiến cô quên đi chuyện cũ. Quán cà phê luôn đông khách nên thu nhập cũng khá.

Khách đến đây uống cà phê để ngắm nh́n cô chủ thường là những người đă có gia đ́nh. Họ ăn nói không ngượng ngùng lắm với cô nhưng v́ cuộc sống đơn thân, một ḿnh nên Thơ cũng chỉ im lặng, không đồng t́nh cũng chẳng phản kháng.

Trong số những người khách hay đến uống cà phê buổi tối, có một thanh niên cở hai bảy , hai tám tuổi thường ngồi một ḿnh, nét mặt đăm chiêu. Thỉnh thoảng đề nghị cô cho nghe những bài nhạc ḿnh yêu thích. Ban đầu Thơ không để ư lắm, nhưng vài tháng sau lấy làm lạ v́ người thanh niên này không bao giờ mở lời chọc ghẹo ḿnh như những người khác. Thậm chí Thơ cũng ít lần nghe được tiếng nói của anh chàng này. Mỗi lần trả tiền chỉ cần nh́n Thơ rồi gật đầu, đặt tờ hai mươi ngàn lên bàn rồi ra về. Số tiền đó tính ra c̣n dư vài ngàn sau khi hút liên tục mấy điếu thuốc và uống ly cà phê. Thỉnh thoảng vài ba ngày Thơ không nhận tiền người thanh niên đặt lên bàn với lư do số tiền c̣n dư mấy ngày qua vừa đủ trả cho hôm nay. Những lần như vậy, khi nh́n thấy anh chàng gật đầu ra hiệu tính tiền, Thơ cũng gật đầu đáp lại rồi sau đó lắc đầu như muốn nói cho anh ta biết không cần phải trả. Vậy là hiểu ư nhau, cần ǵ nói bằng lời.

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

BÙI LÊ VI QUYÊN

 

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên               |                 www.ninh-hoa.com