Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên                |                 www.ninh-hoa.com

BÙI LÊ VI QUYÊN
 

Sinh năm 1981

Thạc sĩ Kiến Trúc Sư

Giảng viên Đại học
Kiến trúc Đà Nẵng

 

 

Hiện cư ngụ tại
Đà Nẵng, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

 

HẠT MƯA XUÂN

Bùi Lê Vi Quyên

 

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

  

PHẦN 3:

 

Mấy ngày Tết ở nhà cùng Ba Mẹ và mấy đứa em thật vui vẻ. Con gái Thơ đă được gần bốn tuổi rồi, nên chạy nhảy vui đùa suốt ngày. Nó quấn quưt bên Bà ngoại không muốn rời xa, miệng nói liên hồi. Thời tiết ở đây có phần dễ chịu hơn cái lạnh duyên hải, hai má con bé đỏ hồng trông dễ ghét lắm.

 

Ngày vui với gia đ́nh rồi cũng qua nhanh, Thơ chuẩn bị hành lư trở lại phố biển, nơi có t́nh yêu mới đang chớm nở. Hôm trước ngày đi, Thơ nói chuyện với Mẹ rất nhiều. Cô kể cho Mẹ nghe cuộc sống của cô hiện nay, công việc bán quán cà phê cũng đủ sống cho hai mẹ con cô và có dư chút ít pḥng khi ốm đau. Thơ cũng kể cho Mẹ nghe chuyện t́nh cảm của ḿnh và nói rơ ư định có thể đi bước nữa nếu gặp người đàn tốt, biết thương yêu mẹ con cô. Bà nghe vậy, im lặng không nói ǵ, cũng chẳng khuyên cô phải làm thế nào cho đúng. Thực ra bà không biết phải khuyên răn con gái điều ǵ vào lúc này. Thơ c̣n quá trẻ, cô cần xây dựng lại một tổ ấm cho riêng ḿnh. Không thể ở như vậy cho đến già được. Bà nghĩ như vậy.

 

12

Trưa hôm sau, lúc chuẩn bị ra sân bay, con bé không chịu rời xa Bà ngoại. Nó cứ khóc đ̣i ở lại. Thấy con bé quấn quưt như vậy, Mẹ Thơ nói:

- Hay là con để nó ở đây với Mẹ.

Thơ lắc đầu:

- Dạ, không được đâu Mẹ. Vậy chứ vài ngày nó đ̣i đi, làm sao Mẹ lo được.

- Mẹ cũng muốn nó ở lại, để con rảnh rỗi mà làm việc.

Thực ra bà Mẹ muốn cho con gái ḿnh rảnh rỗi thật. Nhưng không riêng chuyện làm ăn, mà c̣n rảnh rỗi để có thời gian t́m hiểu và lấy chồng lại. Nó chỉ mới hai sáu tuổi thôi mà.

 

 Ngồi trên máy bay trở lại miền xuôi, Thơ nghĩ rất nhiều về Phong, người mà cô mới bắt đầu gởi gắm t́nh cảm của ḿnh. Qua những lần nói chuyện với nhau, Thơ nhận biết Phong là một con người học thức, chững chạc rất nhiều. Đă trải qua một cuộc hôn nhân rồi nên cả hai không muốn làm tổn thương nhau.. Họ dè dặt trong từng câu nói của ḿnh. Thơ biết Phong có t́nh cảm với ḿnh, qua nhiều lần nói chuyện, Phong đă đem lại cho Thơ sự tin tưởng ở tương lại, đem lại hơi ấm cho trái tim lạnh giá sau cuộc hôn nhân buồn. Phong chưa nói ǵ về t́nh cảm của ḿnh dành cho Thơ, nhưng cách cư xử của anh đă rơ.

 

Tiếp viên thông báo máy bay đang hạ độ cao, chuẩn bị đáp xuống phi trường. Thơ nghe ḷng ấm lại, cô hồi hộp chờ lúc bước ra khỏi máy bay, hít thở không khí quen thuộc nơi vùng đất cô đă ở từ mấy năm qua. Thành phố này không c̣n xa lạ với Thơ nữa. Cô có cảm giác như được quay về nhà.

Thơ h́nh dung dưới kia, nơi máy bay sẽ hạ cánh trong lát nữa, bên ngoài pḥng chờ có một người đàn ông đang đứng đợi Mẹ con cô, ḷng Thơ ấm lại, rộn ràng một niềm vui hạnh phúc.

 

Câu chuyện tôi viết đến đây có thể kết thúc, v́ điều ǵ xảy ra tiếp theo có lẽ mọi người đă đoán được. Một câu chuyện có hậu. Nhưng tôi muốn viết thêm một vài điều nữa, như chúc mừng hạnh phúc với hai con người mà trước đây nghĩ ḿnh sẽ không bao giờ c̣n t́m thấy t́nh yêu.

 

Hai năm sau, họ có với nhau đứa con trai. Cậu bé kháu khỉnh, dễ thương được cô chị gái nựng nịu suốt ngày.

Thơ không c̣n bán quán cà phê đó nữa. Họ trở về sống chung với nhau trong căn nhà hạnh phúc mà Phong mới mua sau này. Thơ t́m được việc làm mới, nơi mà Thơ xứng đáng được làm việc đúng với năng lực và tŕnh độ của ḿnh.

 

Cô làm việc cho Ngân hàng  MARITIME BANK.

Họ sống với nhau thật hạnh phúc, căn nhà không rộng lớn nhưng luôn rộn ràng tiếng cười nói. Họ đă quên mọi bất hạnh trước đây.

 

Những giọt mưa đầu Xuân đă tưới mát t́nh yêu của hai người.

 

 

HẾT

 

 

 

 

BÙI LÊ VI QUYÊN

Thạc sỹ Kiến trúc sư, 

Tốt nghiệp Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ chí Minh,

Đại  học Xây dựng Hà Nội

 

 

 

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên               |                 www.ninh-hoa.com