Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên                |                 www.ninh-hoa.com

BÙI LÊ VI QUYÊN
 

Sinh năm 1981

Thạc sĩ Kiến Trúc Sư

Giảng viên Đại học
Kiến trúc Đà Nẵng

 

 

Hiện cư ngụ tại
Đà Nẵng, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

 

HẠT MƯA XUÂN

Bùi Lê Vi Quyên

 

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

  

PHẦN 2:

 

Một tối, khi bên ngoài cơn gió mùa đông lạnh rít liên hồi, mưa phùn lất phất bay. Mới tám giờ tối mà đường phố vắng vẻ lạ thường. Người thanh niên vẫn ngồi một ḿnh trong quán, bên cạnh ly cà phê và khói thuốc.

 Thơ có ư định hôm nay đóng quán sớm v́ vắng khách, Hơn nữa, cô con gái ba tuổi ho sù sụ suốt ngày mà Thơ không có nhiều thời gian chăm sóc bé. Cô nhỏ giúp việc Thơ nhờ ở lại để trông dùm em bé, đang nằm ngủ cùng con gái Thơ trong pḥng.

 

 Người khách vẫn c̣n ngồi đó khi quán không c̣n một người nào nữa. Thơ quan sát anh chàng, trông nét mặt chàng trai này có điều ǵ đó thật buồn. Nh́n hồi lâu, Thơ nhận ra anh ấy có vẻ nghệ sỹ lắm. Mái tóc lưa thưa vài sợi trước trán trông thật đáng yêu. Thơ bật cười với ư nghĩ của ḿnh.

Chợt anh chàng từ từ quay lại nh́n Thơ, gật đầu ra hiệu tính tiền. Cái nh́n bất chợt với ánh mắt mở to làm cho Thơ bối rối, vội nh́n sang hướng khác. Chờ lúc lâu vẫn thấy Thơ không nhận tín hiệu thường ngày của ḿnh, chàng trai bước đến bên quầy, nói nhỏ:

- Cô sao vậy?

Thơ ngước mặt lên: 

- Sao anh không để tiền lên bàn như mọi hôm, rồi về. Không, như vậy tốt hơn. Có vậy tôi mới nghe được giọng anh nói.

- Vâng, cám ơn cô đă nghe. Giọng nói tôi lạ lắm sao?

- Không lạ mà ngược lại. Tôi nghe quen lắm.

Chàng trai cười:

- Tôi chưa nói chuyện với cô lần nào, sao gọi là quen?

- Tôi không nói quen anh, giọng anh nói quen lắm thôi.

- Là sao?

Thơ nh́n vào mắt chàng trai, nhíu mày:

- Sao hỏi..cụt ngũn vậy?

- Xin lỗi. Tính tôi nó vậy. Đôi khi điều ǵ không cần nói nhiều th́ nói ít đi .

- Nhưng khi hỏi ai đó, nhất là với phụ nữ, phải nhỏ nhẹ và đầy đủ nghĩa chứ.

Anh chàng lại cười nửa miệng:

- Cô khó tính quá. Có lẽ ông chồng suốt ngày bị ..nhằn.

- Sao anh biết tôi có chồng.

- Khách đến đây ai không biết cô đă có chồng?

- Vậy rồi sao? Anh định tán tỉnh gái có chồng chắc.

Chàng trai bật cười to:

- Tôi không hề và cũng chẳng dám có ư định đó. Nhưng thú thật, trông cô hơi kỳ lạ và cũng đáng yêu thật đấy.

- Anh mới thật kỳ lạ. Giọng nói anh nghe hay lắm.

- Cám ơn cô lần nữa. Tôi thích được nghe cô nói hơn.

Thơ bật cười, đầu hơi ngă ra sau:

- Cứ khen qua, khen lại như thế này có lẽ đến sáng mai chưa dừng lại được. Anh định tán tỉnh tôi phải không? Sao bây giờ vẫn c̣n ngồi lại.

- Ha ha, cô kỳ lạ quá. Nếu có ư định đó tôi đă lên tiếng lâu rồi. Thôi, tôi về để cô c̣n nghỉ ngơi. Mai gặp lại nhé.

Chàng trai quay ra, chợt như nhớ điều ǵ, dừng lại:

- À, mà cô tên là ǵ nhỉ?

Thơ cười cười:

- Anh cứ gọi tôi là Mây..

- Cám ơn cô. Chào Vân nhé!

-Sao lại là Vân?

- Là mây đấy! đẹp lắm.

- Anh định nói cái ǵ đẹp? Tôi hay là mây?

- Cô nghĩ thế nào cũng được. Là mây, là Vân hay là cô cũng vậy thôi.

Nói xong chàng trai bước ra khỏi quán. Thơ bật cười một ḿnh. Ừ, Vân hay Mây cũng như nhau thôi. Nhưng khi Thơ nói với chàng trai ḿnh tên Mây lại mang một ư nghĩa khác.

 

7

Con gái Thơ sốt nặng. Mấy ngày nay cô phải đóng quán để vào bệnh viện chăm sóc cho con. Bác sỹ nói nó bị viêm họng do thời tiết lạnh.

Ngồi ôm con trên giường bệnh, Thơ nghĩ đến thân phận con gái của ḿnh mà buồn. Nhờ con bé giúp việc chạy lui tới giúp cô nên cũng phần nào vơi bớt buồn phiền, cực nhọc.

Thơ không báo cho gia đ́nh chồng biết con đau, v́ từ ngày chia tay chồng đến nay, chưa một lần Viễn gọi điện thoại thăm hỏi. T́nh cảm vợ chồng không c̣n ǵ cũng được, nhưng c̣n đứa con chung, cậu ấy cũng chẳng một lời hỏi han. Bà Mẹ chồng cũng vậy, có lẽ họ đă quên hết tất cả rồi. Hay Bà lại nghĩ đứa cháu này không phải là cháu của bà cũng nên. Thôi, không có ǵ phải bận tâm nữa, Thơ nghĩ vậy rồi cố quên đi gia đ́nh chồng cũ của ḿnh. Đôi khi vậy mà tốt, đỡ phải bận tâm, níu kéo chuyện cũ làm ǵ cho khổ thân.

 

Nằm viện đến chiều ngày thứ sáu th́ bất ngờ chàng trai có khuôn mặt u buồn hay đến quán uống cà phê, xuất hiện ngay trước mặt Thơ. Anh đặt nhẹ nhàng giỏ xách đựng mấy hộp sửa Ensure xuống bàn ngay đầu giường, nh́n Thơ có vẻ lo lắng:

- Chào Vân! Con gái bớt sốt chưa?

- Cám ơn anh, cháu đỡ rồi. Sao anh biết tôi ở đây mà vào thăm?

- Mấy hôm nay, chiều nào tôi cũng đến quán nhưng cửa đóng im ĺm. Không biết có chuyện ǵ xảy ra với cô không. Chiều nay ghé lại, con bé trong nhà nói cô ở đây.

- Cám ơn anh nhiều lắm.

Thơ nói lời cám ơn bằng tất cả trái tim ḿnh, bởi anh là người đầu tiên đến thăm cô sau gần một tuần nằm viện với con. Thơ nghẹn ngào, rưng rưng v́ t́nh cảm anh dành cho Mẹ con cô, dù chỉ là người khách uống cà phê b́nh thường như mọi người khác. Anh nói với cô:

- Biết cháu nằm viện, tôi đă đến thăm sớm rồi. Cháu đă khỏe tôi mừng cho cô. Thôi, tôi xin phép về nhé. Chiều mai đi làm về tôi sẽ ghé thăm.

- Phiền anh quá. Một hai ngày nữa xuất viện rồi. Anh đừng bận tâm lắm.

- Tôi về nhé!

- Dạ, anh về.

Nói xong câu, Thơ chợt giật ḿnh, không hiểu sao lại dạ thưa với người ta. Có lẽ câu nói xuất phát từ trái tim hay vô thức, Thơ cũng không biết. Nhưng có điều chắc chắn Thơ biết, có một t́nh cảm nhẹ nhàng đang len lỏi trong cô.

Thơ ôm con ra viện vào chiều hôm sau. Cứ nấn ná chưa muốn về v́ có ư chờ anh đến. Gần năm giờ cô mới ẳm con bước ra khỏi cổng bệnh viện. Cô bé giúp việc thấy Thơ ngần ngừ, hơi thắc mắc nhưng không dám hỏi.               

 

8

Vừa lúc bấm điện thoại gọi taxi th́ anh xuất hiện ngay cổng, đang len lơi giữa đám người nhà bệnh nhân, chen qua cánh cổng nhỏ. Thơ định gọi anh quay lại nhưng không biết tên anh là ǵ nên đành chịu. Vừa lúc taxi đến, Thơ bước vội lên ngồi ghế sau với con, c̣n cô bé giúp việc ngồi ghế trước.

Vào nhà, đặt con lên giường cho cô bé ngủ, Thơ ra ngồi phía trước chờ anh quay lại, hy vọng anh sẽ quay lại. Thơ nghĩ thầm. “ ừ, mà chắc ǵ ảnh vào thăm ḿnh”

Thơ chờ anh suốt tối hôm đó, cánh cửa không khép kín như đợi anh đến. Mười giờ hơn Thơ ngủ thiếp đi mà không hay. May mà sáng hôm sau thức dậy, mọi vật trong nhà không mất ǵ. Cánh cửa vẫn c̣n mở hé như lúc đêm, gió đập nhẹ làm cánh cửa bật ra , bật vào. Thơ bỗng mĩm cười một ḿnh:  “Khỉ thật, vô duyên quá”.

Đêm đó Thơ cứ trằn trọc khó ngủ. Mà anh tên là ǵ nhỉ? Tự nhiên lại nghĩ đến người ta, lạ quá.

 

Quán cà phê Thơ mở lại hai ngày sau. Quán vắng khách hơn nhiều v́ mấy ngày đóng cửa. Thơ hết đứng rồi lại ngồi, lại đi ra, đi vào chăm con. Lúc này con bé đă khỏe nhưng vẫn c̣n mệt, Thơ không cho nó ra ngoài chơi v́ sợ gió nhiễm vào người. Cô bé giúp việc quanh quẩn bên con bé nên Thơ đỡ lo lắng hơn.

Thơ cảm thấy rưng rức trong người như muốn bị cảm. Không phải. Nó như thiếu một điều ǵ đó, không cảm nhận ra được. Mấy ngày rồi anh không đến ngồi bên chiếc bàn, lặng lẽ phà khói thuốc như mọi hôm. Đó là điều Thơ đang thiếu mà cô mơ hồ nhận ra. H́nh ảnh quen thuộc mỗi chiều đă in đậm trong cô dáng anh ngồi nghiêng nghiêng, nh́n ra ngoài bên khung cửa sổ, mái tóc phất phơ trước trán thỉnh thoảng che khuất đôi mắt mơ màng.

Mỗi tối trước khi đóng cửa, cô không vội vàng mà từ từ rồi nh́n về phía cuối đường, nơi anh thường đến. Như chờ đợi một sự t́nh cờ.

Suốt nửa tháng chờ đợi như vậy. Đôi khi Thơ không hiểu ḿnh chờ đợi điều ǵ nữa, lạ lùng quá. Không lẽ t́nh yêu lại bùng cháy trong cô, mà chính cô cũng chưa nhận ra. Người ta là ai, cô đâu biết. Thậm chí cái tên một âm tiết thôi cô cũng không hay, vậy th́ t́nh cảm đó là ǵ. Chỉ một vài câu nói qua lại thôi, sao h́nh ảnh người ấy cứ hiện hữu trong tâm trí của Thơ suốt những ngày qua.

 

Và rồi một ngày anh bỗng xuất hiện thật bất ngờ, sau buổi tối khi cánh cửa quán chuẩn bị khép lại. Đó là khoảng gần một tháng sau, từ lúc anh đến thăm Mẹ con Thơ tại bệnh viện. Thơ đứng bên trong c̣n anh bên ngoài nhẹ nhàng kéo cánh cửa khi cô định gài chốt. Thơ hơi hoảng lúc cánh cửa kéo bật ngược ra bên ngoài. Anh đứng đó, mệng nở nụ cười thân thiện, ánh mắt nh́n Thơ sao mà xao xuyến lạ:

- Chào em! Anh vào được không?

Thơ thảng thốt khi nh́n khuôn mặt hốc hác, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng:

- Anh đấy à! Mời anh vào.

Cô mở rộng cánh cửa:

- Anh đi đâu lâu quá vậy?

Hỏi xong, Thơ thấy ḿnh quá vô duyên.Anh không trả lời ngay, mà chậm răi đi vào bên trong, kéo ghế ngồi xuống:
- Con bé thế nào rồi?

- Cháu khỏe rồi anh, nó chạy nhảy suốt ngày.

- C̣n em th́ sao?

- Dạ, vẫn thường . Anh đi đâu lâu nay thấy vắng.

- Anh nằm bệnh viện!

- Ô! Vậy sao? Em không biết để đến thăm anh. Sao không nhắn cho em một lời.

Anh cười buồn:

- Em có biết anh là ai đâu mà nhắn. Hơn nữa chắc ǵ em đă nhớ anh mà đến thăm.

- Sao lại không? Mà v́ sao anh phải nằm bệnh viện?

Anh cúi đầu, nói nhỏ:

- Tại em.

- Sao tại em?

- Em c̣n nhớ hôm anh đến thăm cháu ở bệnh viện không?

- Dạ, nhớ. Mà sao anh?

- Chiều hôm sau anh quay lại. Khi vào pḥng cũ., mấy người ở đó nói Bác sỷ cho cháu xuất viện và em vừa bồng con ra về. Anh không kịp cám ơn, vội chạy thật nhanh ra thang máy. Chờ lâu quá, anh bước đến cầu thang, phóng thật nhanh xuống, phóng như bay. Khi đến tầng hai, bị gấp té. Anh trượt một hơi dài, vậy là.. nằm viện nữa tháng.

Thơ suưt xoa:

- Có bị nặng không anh?

- Cũng không nặng lắm. Nứt ống chân phải, bó bột. Bây giờ lành rồi anh mới đến thăm em.

Thơ cúi đầu như có lỗi:

- Em xin lỗi. Chiều hôm đó, đứng trước cổng chờ taxi, thấy anh chen vào cổng cứ tưởng đi thăm ai. Em định gọi nhưng không biết gọi tên anh là ǵ. Vừa lúc taxi đến, Mẹ con em phải lên xe.

- Anh cố chạy thật nhanh xuống t́m em..

 

10

- Tối đó cứ nghĩ anh sẽ quay lại, em chờ đến gần khuya.

- Vậy sao? Anh lại nghĩ khác.

- Anh nghĩ sao?

- Nghĩ ḿnh..láu táu. Anh có là ǵ của em đâu, phải không?

Thơ cúi đầu, nói lí nhí:

- Không.

- Không là sao em?

Thơ ngập ngừng:

- Không .. như anh nghĩ.

- Vậy em nghĩ ǵ. Nữa tháng vừa qua đó?

Thơ ngước nh́n anh không trả lời. Thật ra cô muốn trả lời anh, muốn nói cho anh biết những ngày qua đă nghĩ ǵ về anh. Đă thấy thiếu vắng như thế nào mỗi buổi chiều. Cái bàn quen thuộc anh ngồi, Thơ vẫn hay nh́n vào đó nhưng không có anh. Thơ muốn nói lắm nhưng lại ngại ngùng. Mà anh là ai cơ chứ. Thơ có biết tí nào về anh đâu để trả lời câu hỏi.

- Em chưa biết tên anh?

- Ôi! Anh lơ đăng quá. Có cái tên không mà cũng quên, không cho em biết. Anh tên Phong. Là ..gió cuốn..

- Mây..Anh định nói vậy phải không?

Anh nh́n cô, mĩm cười:

- Anh chưa dám nghĩ như vậy.

- Vừa nói đó.

Phong cầm bàn tay Thơ:

- Em không phải tên Vân, đúng không?

- Dạ, em tên Thơ. Nhưng thích anh gọi là Vân hơn.

- Sẽ gọi em là Vân, anh cũng thích như vậy.

Thơ nh́n vào mắt Phong:

- Em đâu biết ǵ về anh? Trông anh có vẻ bí ẩn lắm.

Phong nhẹ lắc đầu:

- Em nghĩ vậy thôi. Có ǵ bí ẩn đâu em.

- Anh sống gần đây à?

- Đúng rồi. Anh sinh ra và lớn lên ở đây.

- Nhưng giọng nói anh đâu có như người ở đây?

- Điều đó th́ em đoán đúng. Anh đi học Saigon từ nhiều năm nay. Lúc mới mười tuổi. Ba Má anh ly dị và anh vào saigon sống với Ba.

- Anh đă có gia đ́nh chưa?

- Đă từng.

- Vậy nghĩa là sao?

- Cô ấy bỏ anh đi rồi, Sau khi cưới nhau được nữa năm. Anh quay về sống với Mẹ.

 

 11

 

Thơ nói nhỏ:

- Buồn nhỉ. Chị ấy bỏ đi lâu chưa?

- Hai năm hơn rồi em. Anh về đây làm việc cho một công ty điện tử của Mỹ. Thôi, khuya rồi. Anh phải về để em c̣n đi nghỉ. Mai sẽ đến uống cà phê. Nhưng mà từ nay đừng lấy tiền cà phê của anh nữa nhé.

Thơ biết câu nói của Phong đầy ẩn ư, cô cảm thấy vui:

- Dạ, anh về. C̣n tiền cà phê em vẫn lấy đủ. Chúc anh ngủ ngon.

- Chúc em ngủ ngon.

Phong bước ra ngoài, dừng lại nh́n Thơ:

- Anh biết về em nhiều lắm đấy.

Nói xong Phong bước nhanh, để lại Thơ đứng ngẫn ngơ hồi lâu mới đóng cửa vào nhà.

 

Hai sáu Tết, Thơ ẳm con về thăm Ba Mẹ. Chật vật lắm mới mua được vé khứ hồi. Thơ không thể đưa con đi bằng xe khách được mà phải bấm bụng bỏ một số tiền khá lớn để mua vé máy bay. Hôm tiển Thơ ra phi trường, Phong cầm chặt tay Thơ nói nhỏ:

- Mấy ngày tết anh sẽ nhớ em lắm đấy.

Thơ định trả lời anh rằng, cô cũng rất nhớ anh nhưng lại ngại ngùng, nên thôi. T́nh cảm giữa hai người bắt đầu nẩy nở từ đêm Phong quay lại thăm Thơ. Họ nhận ra t́nh cảm với nhau bằng ánh mắt chứ chưa có lời nói nào trao nhau. Thơ nghĩ như vậy cũng tốt cho cả hai. Họ cần phải t́m hiểu thật nhiều trước đă. Cả hai đă một lần nếm mùi đắng cay của hôn nhân rồi, vậy vội vàng có ích chi.

 

Xem PHẦN 3

 

 

 

 

BÙI LÊ VI QUYÊN

 

 

 

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên               |                 www.ninh-hoa.com