Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên                |                 www.ninh-hoa.com

BÙI LÊ VI QUYÊN
 

Sinh năm 1981

Thạc sĩ Kiến Trúc Sư

Giảng viên Đại học
Kiến trúc Đà Nẵng

 

 

Hiện cư ngụ tại
Đà Nẵng, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

HẠT MƯA SA

Bùi Lê Vi Quyên

 

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

  

         

 

Hương lấy chồng.

 

 Cô rời xa gia đ́nh tính ra vẫn trể hơn so với các bạn cùng lứa  ḿnh vài năm, khi mà ở cái vùng đất trung du này con gái mười bảy mười tám  Cha Mẹ đă lo kiếm mối nào nào đó coi được được là gă ngay chứ không thôi lo sợ con ḿnh ế ẩm. Qua tuổi hai mươi xem như trái bom nổ chậm trong nhà. Mà đến cái tuổi hai lăm như Hương từ làng trên xóm dưới có lẽ chưa có ai bao giờ. Vậy mà Hương vẫn tỉnh như không.

 

          Hương can đảm từ chối mấy đám rồi đấy mới lạ chứ. Có vài chàng trai cũng học hành đàng hoàng , tốt nghiệp đại học hẳn hoi, ra làm việc ở Huyện lận cơ đấy vậy mà cô dứt khoát nói không là không.

          Từ ngày c̣n học phổ thông rồi sau này tốt nghiệp cao đẳng Hương cũng chưa có mối t́nh nào . Cô trông duyên dáng dể thương với hai má lúm đồng tiền lại thêm cặp kính cận khiến bao nhiêu trai trong huyện mê tít. Từ Huyện trên đến xă dưới bọn con trai lượn qua lượn lại suốt ngày vậy mà gặp chàng nào Hương cũng chỉ cười rồi thôi. Trời ơi! Cái cười cười của Hương sao mà mê đắm quá vậy không biết? Thà cứ nghiêm nét mặt hay cau có ǵ đó cũng được để cho mấy trái tim Huyện này đỡ phải thỗn thức ngày đêm, đỡ phải hao bút mực làm thơ đem đến trước cổng nhà Hương nhét vào cổng ngơ phải tốt hơn không.

 

          Tốt nghiệp Cao đẳng kế toán tài chính Hương quyết tâm bám lại thành phố để mong kiếm được một công việc nào đó đủ sống là được rồi.Ư định của cô kiếm cho được người chồng thành phố dù có khổ một tí cũng được chứ lấy chồng miền ngược quê mùa cục mịch buồn lắm, cô không thích.

 

Hai năm lăn lộn ở thành phố cuối cùng cô cũng chịu đầu hàng mà quay về với vùng đất ḿnh đă sinh ra. Ở huyện này thấy vậy chứ xin được một việc làm cũng không phải dể dàng  nhưng may mắn thay sau một tháng loay hoay cô đă có ngay một công việc thích hợp với ḿnh. Kế toán cho Uỷ ban Huyện. Công việc mà rất nhiều cô gái tốt nghiệp đại học mơ ước nhưng không với đến được chứ đừng nói đến cái bằng cao đẳng của cô. Gia đ́nh cô cũng không thân thế với ai ở Huyện vậy mà không hiểu sao sau khi được phỏng vấn cô được nhận vào làm ngay, chẳng có ai ê a ṿi vĩnh ǵ hết mới thật lạ. Xem như là phước nhà cô quá lớn.

 

          Trong cơ quan cô có chàng trai hai lăm tuổi đẹp trai là kỹ sư xây dựng ra trường tốt nghiệp loại tầm tầm nên quay về quê làm việc cho chắc. Anh chàng tên Thiện ấy làm  ở pḥng tài nguyên môi trường. Ở cấp Huyện cái pḥng tài nguyên này người ta hay gọi là pḥng của các pḥng. Nôm na giống như “đỉnh của đỉnh” vậy. Không dể ǵ được làm việc trong một pḥng ngon lành như vậy nếu không có người thân quen, v́ vậy Thiện về đây là một điều khôn ngoan, có tính toán từ trước rồi chứ nếu ở lại thành phố th́ cũng được cái chức giám sát công tŕnh đă là oai lắm.

 

          Khi Thiện vào làm việc đă có Hương . Hai người gặp nhau trong một lần Thiện qua pḥng của cô  thanh toàn tiền nong ǵ đó, vậy là họ quen nhau. Hai người nhiều lần hẹn ḥ đi chơi với nhau nhưng chưa có một tín hiệu nào của cả hai bên để cho đối tác của ḿnh tiếp nhận mà bày tỏ tấm ḷng nên mức độ quan hệ chỉ dừng lại ở sát lằn ranh mà chưa ai bước qua bên phía lănh địa của người kia. Suy cho cùng tại anh chàng kỹ sư nhút nhát,ăn chắc mặc bền thôi. Hương cũng có đôi lần pha tín hiệu nhưng anh chàng có vẽ khớp quá hay sao mà không nhận ra được.  

          Cặp đôi này sẽ rất hoàn hảo nếu không có sự xuất hiện của anh chàng trắc địa người thành phố lên đây làm việc . Chàng thanh niên này tên Ḥa, học trung cấp xây dựng ra trường nhưng ở thành phố khó có chổ nên ṃ lên miền núi làm hợp đồng cho Huyện. Ḥa to cao bụng núc ních mở mặc dù chỉ mới hai ba tuổi, trông dáng người cục mịch nhưng dù sao cũng là người thành phố lên nên được nhiều cô gái chú ư. Ḥa tính t́nh vui vẽ hoạt bát, ăn nói có duyên và tỏ ra sành điệu trước mặt các cô gái, nhất là những cô gái đẹp như Hương.

 

          Ḥa ở trọ gần nhà Hương nên việc gặp gỡ cô rất thuận tiện. Thỉnh thoảng qua nhà chuyện tṛ cùng mọi người trong gia đ́nh cô nên được mọi người quư mến, nhất là Ba Mẹ Hương. Họ muốn con gái ḿnh kết bạn với Ḥa để mong biết đâu hai đứa thương nhau sẽ đưa nhau về thành phố sinh sống. Vậy là chiến dịch về xuôi của họ luôn rộng cửa cho Ḥa bước vào trái tim cô gái xinh đẹp nhất huyện này.

 

          Nửa năm sau một đám cưới hoành tráng nhất làng được tổ chức tại sân vườn rộng cả ngàn mét vuông của Ba Mẹ Hương. Cô dâu xinh đẹp mặc bộ áo cưới thuê từ thành phô lên hết cả triệu đồng làm lác mắt các cô gái đứng bu quanh bên ngoài hông trường nh́n vào mà thèm thuồng . Trong số khách mời đến dự hôm đó ngoài chủ tịch, phó chủ tịch c̣n có nhiều quan khách cấp huyện và rất nhiều bà con làng xóm nữa. Tất nhiên trong số đó có cả Thiện và đám trai huyện trước đây thầm yêu trộm nhớ cô gái xinh đẹp này.

 

          Ra thành phố không kiếm được chồng quay ngược về quê rồi cũng có được chồng thành phố. Hương vui vẻ lên chiếc xe du lịch bốn chổ ngồi gắn nhiều hoa và chữ Song hỷ được dán ngay trước kính trông cô có vẻ sung sướng hănh diện lắm. C̣n chú rể tỏ ra hí hững v́ đă đánh bại được đám trai huyện ngày đêm theo đuổi nhưng rồi ngậm ngùi nh́n anh chàng mập mạp to xác kia cuỗm mất.

          Anh chàng Thiên tính toán thiệt hơn kia ngẫn ngơ nh́n cô gái ḿnh yêu sang sông cùng với chàng trai phố biển mà tiếc run người.

 

          Hương về làm đâu trong gia đ́nh chỉ có ba Cha con Ḥa. Mẹ chồng đă chết cách đây bốn năm v́ ung thư gan. Cô em gái Ḥa đang học lớp mười hai có khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt to tṛn nh́n trông dể thương nếu như đừng có mập như ông anh trai của ḿnh. Cô gái có chiều cao khiêm tốn nhưng lại sở hữu một bề ngang hùng tráng nên đă là năm cuối cấp rồi mà chẳng có cậu nào dám bén măng đến gần. Na là tên thường gọi của cô em chồng Hương, ăn nói bổ bả không thua ǵ dân chợ. Ngày đầu tiên về làm dâu hai chị em có vẻ thân t́nh lắm, mấy ngày đầu hay chở nhau đi dạo phố, mua sắm đủ thứ đồ đem về để trong căn nhà chỉ bốn mươi mét vuông, may nhờ có căn gát cho vợ chồng Hương.

Ḥa về lại thành phố nhưng đi làm xa đôi khi vài ngày mới về nhà một lần. C̣n Hương bắt đầu tập làm người thành phố cho quen dần để sau này về cư xử với người quê ḿnh sành điệu, văn minh lịch sự hơn.

 

          Hai năm sau khi về làm dâu thành phố Hương mới có dịp nói chuyện với tôi, cô bé giọt ngắn giọt dài than thở cho kiếp phận làm dâu của ḿnh. Nhà chồng Hương cách nhà tôi một căn nhưng phải đi vào con hẽm bên trong chục mét nữa. Cô xin ông cậu chồng cho ḿnh ngồi trước nhà mặt tiền để có chổ buôn bán. Nói buôn bán cho có vẻ chứ thật ra cô chỉ kê một cái tủ để có chổ pha chế cà phê và đặt hai bộ bàn nhựa dọc theo hông nhà cho khách ngồi.

 

          Hương nói chuyện với tôi khi vắng khách:

          - Chừ em hối hận cũng trể rồi chị ơi! Ở quê em tuy vậy mà sướng, tưởng lấy được chồng thành phố rồi cuộc sống ḿnh sẽ thay đổi đi. Ai dè..

          Tôi chia sẻ:

          - Đằng nào th́ em cũng có đứa con rồi. Lo mà kiếm tiền nuôi con lớn tí nữa gởi nhà trẻ kiếm việc ǵ làm vui hơn.

          Hương quệt nước mắt:

          - Chồng em làm lương tháng đâu bao nhiêu. Em xin việc khó lắm mà lương cũng ít lấy chi gởi con nhà trẻ tháng cả triệu.

          - Cũng phải ráng thôi. Em gởi con th́ mới có thời gian làm ăn được chứ.

 

Thỉnh thoảng ban đêm  buồn t́nh Hương bồng con qua nhà tôi chơi. Thấy thằng bé dể thương nhưng thiếu sữa trông tội nghiệp lắm, miệng lúc nào cũng bi bô ḷi mấy cái răng sữa dể ghét. Tôi lấy bánh kẹo hay hộp sữa cho thằng bé đem về, đôi lúc ngày chủ nhật rănh rỗi cao hứng giữ dùm con cho Hương vài tiếng đồng hồ là nổ đom đóm mắt vội vàng xốc thằng bé lên vai chạy qua giao lại cho cô.

          Hương bán cà phê với hai cái bàn vậy mà khách đến ngồi uống suốt ngày. Cô cứ loay hoay bên này rồi xoay qua bên kia một ḿnh phục vụ cho khách mà không có ai giúp. Mấy ông thành phố thấy cô gái một con xinh đẹp là muốn nh́n nên có khi ngày uống hai ba lần, Cũng nhờ cái giọng nói  Quăng nam nặng trịch của cô mà họ kiếm cớ đến chọc cho vui, mà muốn chọc th́ phải uống cà phê nên nhờ vậy mỗi ngày Hương kiếm cũng được một vài trăm ngàn dễ dàng.

          Ḥa chồng Hương là người thành phố nhưng nh́n dáng vẻ bề ngoài không được bắt mắt cho lắm, lấy được cô vợ xinh bị nhiều ông ḍm ngó cũng bực nhưng nghĩ vợ kiếm được tiền nuôi con thôi th́ liều vậy chứ chưa phản đối ǵ nhiều. Đôi lần nhắc nhỡ Hương đừng có thấy chúng nó trêu chọc mà cười cười để bọn chúng làm tới là không được.

          Cô gái càng quê mùa, càng xinh đẹp lại càng bị trêu chọc nhiều hơn. Muốn lấy ḷng khách th́ phải cười lại chứ nhăn nhăn nhó nhó ai mà đến uống nữa. Hương nghĩ đơn giản như vậy nên mặc dù Ḥa đă nhắc nhỡ nhưng Hương vẫn cứ cười với khách khi không có mặt chồng. C̣n cô em chồng thỉnh thoảng cũng ra phụ giúp lúc rănh. Đôi khi nó nh́n thấy khách tán tỉnh chọc ghẹo chị dâu ḿnh, tức lắm nhưng không biết làm sao nên đâm ra ghét luôn chị dâu bởi cái tội cười với khách.

 

          Một tối tôi đang ngồi xem tivi trên lầu chợt nghe tiếng la hét, tiếng loảng xoảng của ly chén vội mở cửa sổ hé nh́n xuống dưới nhà Hương. Hai vợ chồng nó đang cải nhau kịch liệt. Tiếng Ḥa hét to:

          - Chuyện trong nhà tại sao mày đem ra nói cho mấy thằng khách làm ǵ?

          Tiếng Hương cũng to không kém:

          - Ông đừng có đổ thừa như vậy, ai nói?

          - Mày Không nói th́ ai nói? Cha tao có làm ǵ xấu xa bên ngoài kệ ổng ai bảo mày rêu rao cho thiên hạ biết là sao?

          Hương vừa khóc vừa phân bua:

          - Tui có biết ǵ đâu mà ông đổ tội lên đầu tui chứ. Thân phận tui dại dột lấy ông có sướng ǵ đâu c̣n làm khổ cả Mẹ con tui.

          Ḥa bưng rổ ly xáng mạnh xuống nền nhà:

          - Không buôn bán ǵ nữa, mai dẹp nghỉ nghe không. Tao đi làm quần quật suốt ngày c̣n mày ở nhà lẳng lơ, đú đởn với cái đám đàn ông ấy là sao?

          Vừa nói Ḥa vừa xấn đến đấm túi bụi vào người Hương. Một vài người hàng xóm chạy đến can ra, lôi cô đi chổ khác. Tôi chạy xuống đưa cô vào nhà ḿnh. Khuôn mặt cô bê bết máu, tôi lấy khăn giấy lau sạch vết thương :

          - Thôi, tối nay ở lại đây ngủ với chị, về nhà nó điên lên đánh em nữa chừ.

           Hương ngủ lại nhà tôi. Cả đêm nghe tiếng thút thít của nó bên này c̣n bên kia tiếng thằng bé khóc thét đ̣i Mẹ. Sáng hôm sau khi Ḥa đi làm sớm cô mới ḷ ṃ về nhà gói ghém hết áo quần của ḿnh lại rồi ôm con  qua nhà tôi chào từ biệt.

 

          Hai năm rồi tôi không c̣n thấy Hương quay lại lần nào nữa. Không biết bây giờ cô  đă có ǵ chưa, nhưng tôi biết chắc một điều rằng Hương thấm thía thế nào là lấy cho bằng được chồng thành phố rồi.

          Đời con gái như hạt mưa sa. Hương đă một lần chọn cho ḿnh giếng cạn liệu có c̣n đủ sức để ra biển khơi ?

 

 

 

 

 

BÙI LÊ VI QUYÊN

 

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Bùi Lê Vi Quyên               |                 www.ninh-hoa.com