Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Bích Phượng               |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Đức Tuyết Tiên
Bút hiệu:
Bích Phượng, Tiểu Vũ Vi, Thụy vi,
Diễm Vi, Nhă Khanh


 Sinh quán: Sài G̣n

 Trú quán: Bordeaux,
               Pháp

 Liên hệ: Em dâu người
             Ninh Ḥa

 Trung học: Couvent des
       Oiseaux (Sài G̣n)

 Nghề nghiệp: Y tá khoa
               tim tại Pháp.

 Khuynh hướng: Thơ
  Đường, văn biên khảo,
  b́nh luận văn chương

 Sở thích: âm nhạc, thơ
  văn, đọc sách, phim
  t́nh cảm, gia chánh.

 Hiện cộng tác thi văn
 với Văn Đàn Đồng Tâm,
  báo Sân Khấu News,

 các websites: 
  Saigongate, Ninh Ḥa,
  Hoa Sơn Trang và Bến
  Sông Mây




Hiện sinh sống tại:
Bordeaux, Pháp Quốc

 

 

 

 


T
ính Chất Lăng Mạn Qua Thi Ca ...

 

Kỳ 3:

 

 

            Tôi từ nhỏ theo học chương tŕnh Pháp. Là nữ sinh Couvent des Oiseaux, tôi hấp thụ nền văn hóa Tây phương rất sớm. Tôi thích cái nét lăng mạn phóng khoáng tự nhiên trong thi ca Pháp đă làm nổi bật thế giới nội tâm và t́nh cảm con người, khát khao về một tự do, tự do trong suy tưởng, tự do trong nghệ thuật, tự do trong cấu trúc làm thơ. Tôi say mê ḍng thơ Jacques Prévert, Paul Verlaine, Guillaume Apollinaire hay Alphonse de Lamartine…Tôi yêu thích thơ Prévert v́ thơ ông giản dị, v́ ông đem tiếng nói b́nh dân thường ngày vào trong thơ. Thơ của ông chứa chan đầy t́nh cảm yêu thương. Bài thơ của ông mà tôi thích nhất có lẽ là bài “Les feuilles mortes” ( “ Vàng lá mùa thu”)

 

…C'est une chanson qui nous ressemble.
Toi, tu m'aimais et je t'aimais
Et nous vivions tous deux ensemble,
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais.
Mais la vie sépare ceux qui s'aiment,
Tout doucement, sans faire de bruit
Et la mer efface sur le sable
Les pas des amants désunis…

 

Bản dịch của Mùi Quư Bồng :

 

Một bài t́nh ca
Kể chuyện đôi ta.
Nàng: Em yêu Anh!
Chàng: Anh yêu Em!
Và đôi ta sống
Cuộc t́nh đôi lứa
Nhẹ nhàng như mơ
Hạnh phúc vô bờ…

Mà, đời không lặng yên
Gây cuộc chia phôi
Tuy nhẹ nhàng thôi
Chẳng gợn chút tăm hơi...

Và cơn sóng vô t́nh
Xóa vết chân ai
Bờ cát thôi không c̣n
In dấu t́nh xưa!  

Người phu quét đường
Gom lá vàng, cũng là gom
Bao nhiêu kỷ niệm,
Bao hối hận, và nuối tiếc...

 

        T của Apollinaire th́ đa dạng hơn có lẽ v́ ông đi đây đó nhiều, học rộng, có nhiều mối t́nh sâu đậm, kinh nghiệm sống của ông cũng phong phú, tác phẩm của ông viết lại nhiều. Bài thơ của ông gây cho tôi nhiều ấn tượng nhất là bài « L’adieu » và bài « Le pont de Mirabeau »

L'Adieu

J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur Terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends

Ta đă hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đă chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...

(Lời vĩnh biệt- Bùi Giáng)

 

       Hiện tại tôi sinh sống và định cư tại Pháp. Mỗi lần tôi về lại Paris kinh kỳ ánh sáng, thả bộ theo ḍng sông Seine, đứng trên cầu Mirabeau, nh́n ḍng nước lặng lờ trôi, tôi lại nhớ những ḍng thơ trữ t́nh của ông:

 

L’amour s’en va comme cette eau courante
L’amour s’en va
Comme la vie est lente
Et comme l’Espérance est violente
Vienne la nuit sonne l’heure
Les jours s’en vont
je demeure

Passent les jours et passent les semaines
Ni temps passé
Ni les amours reviennent
Sous le pont Mirabeau coule la Seine
Vienne la nuit sonne l’heure
Les jours s’en vont
je demeure

(Le Pont de Mirabeau- Guilaume Apollinaire)

 

T́nh đă mất như nước sông muôn thuở
Lững lờ trôi
t́nh c̣n măi lê thê
Hy vọng mong manh, đau đớn, ê chề
Rồi đêm đến,
ngày qua,
anh vẫn đó

Theo năm tháng ḍng đời trôi vàng vơ
Như thời gian
t́nh yêu chẳng quay về
Dưới nhịp cầu nước vẫn cuốn trôi đi
Rồi đêm đến
ngày qua
anh vẫn đó

(Nước chảy qua cầu- Nguyễn Tâm Hàn)

 

            Đường Thi và thơ đường luật đến với tôi rất muộn màng. Thế giới Đường thi là một thế giới huyền thoại thần tiên thoát tục, phong phú, đa dạng, bát ngát, vô biên, vô tận, là một bức tranh thủy mạc hài ḥa, đượm hồn thơ ư nhạc... Tôi yêu thơ Lư Bạch, Đỗ Phủ, Vương Duy, Lương Ư Nương…Bài thơ này của Lư Bạch đă gợi trong tôi nỗi nhớ quê hương sâu sắc khi ḿnh đang mang thân viễn xứ lưu lạc nơi đất người.

 

Tĩnh dạ tứ

Sàng tiền minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.

Dịch Nghĩa

Đầu giường, ánh trăng rọi sáng,
Tưởng là sương trên mặt đất
Ngẩng đầu ngắm trăng sáng
Cúi đầu nhớ quê cũ

Bản dịch của Trần Trọng San

Trước giường ngắm ánh trăng sa,
Trắng phơi mặt đất, ngỡ là ánh sương
Ngẩng đầu trông ngắm vầng trăng;
Cúi đầu lại nhớ xóm làng ngày xưa.

 

          Tôi yêu thơ văn từ thuở nhỏ. Trong văn chương tôi h́nh như có chút kết hợp hài ḥa giữa nét lăng mạn đa t́nh của con gái quan họ Bắc Ninh và vẻ đẹp ngọt ngào thủy chung của người dân Bến Tre; giữa một lối thơ tự do phóng khoáng viết theo từ những cảm xúc chân thành như thơ Tây Phương không g̣ bó theo lề luật cấu trúc và một tâm hồn thơ sâu sắc «  tức cảnh sinh t́nh » của Đường thi. Với tôi, làm thơ viết văn, trước tiên là để muốn đóng góp một phần nhỏ nhoi của ḿnh trong việc « ǵn vàng giữ ngọc » nền văn học và tiếng Việt của ḿnh nơi quê người, và cũng để cho tôi cùng chia sẻ sự đam mê nghệ thuật của ḿnh với những người đồng cảm:

 

 "Thơ là những rung động tuyệt vời của cảm xúc, phát xuất từ niềm hạnh phúc, nỗi đớn đau, sự muộn phiền và xen lẫn đâu đó thấp thoáng những ước mơ, nỗi mong chờ và cả niềm hy vọng... Những người làm thơ là những người muốn chuyên chở những cảm xúc đó bằng sự kết hợp giữa tâm hồn và vần điệu... Để rồi những bài thơ được h́nh thành và từ đó gởi đi mong chia xẻ với những người đồng cảm…" (Khiếu Long)

 

 

HẾT

 

 

 ..? ˜ { @

Viết tại Paris, 28/04/2007
Bích Phượng


 


 

Trang Thơ & Truyện: Bích Phượng                |                 www.ninh-hoa.com