Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Bích Phượng               |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Đức Tuyết Tiên
Bút hiệu:
Bích Phượng, Tiểu Vũ Vi, Thụy vi,
Diễm Vi, Nhã Khanh



 

 Sinh quán: Sài Gòn

 Trú quán: Bordeaux,
               Pháp

 Liên hệ: Em dâu người
             Ninh Hòa

 Trung học: Couvent des
       Oiseaux (Sài Gòn)

 Nghề nghiệp: Y tá khoa
               tim tại Pháp.

 Khuynh hướng: Thơ
  Đường, văn biên khảo,
  bình luận văn chương

 Sở thích: âm nhạc, thơ
  văn, đọc sách, phim
  tình cảm, gia chánh.

 Hiện cộng tác thi văn
 với Văn Đàn Đồng Tâm,
  báo Sân Khấu News,

 các websites: 
  Saigongate, Ninh Hòa,
  Hoa Sơn Trang và Bến
  Sông Mây




Hiện sinh sống tại:
Bordeaux, Pháp Quốc

 

 

 

 

 

  

Phần 1:

Dưới ánh nắng hanh vàng, trong cái se lạnh đầu ngọn gió heo may, tôi ngồi lặng nhìn bức tranh thu đang chuyển màu thời gian nơi công viên thơ mộng này. Hàng cây ngô đồng đã xác xơ lá. Sắc úa vàng đã ngã sang nâu. Tôi ngắm từng chiếc lá thu lìa cành, rụng bay, xoay vần trong gió như đời người hư ảo ...Bắt một chiếc lá vàng vào trong lòng bàn tay, tôi bỗng thấy trào dâng một nỗi nhớ miên man như đang bắt lấy những hoài niệm thầm kín xa xưa đã bao năm ngủ yên trong vực sâu của tiềm thức ...

Thu ở bên này gọi bên kia
Để nhớ đã chia một góc trời
Đã cùng thưởng nguyệt đêm trăng sáng
Dẫm lá Thu vàng dưới sương khuya

Thu ở bên này nhắn Thu xa
Đ
ời vẫn đơm hoa dẫu Thu tàn
Đừng đưa kỷ niệm vào quên lãng
Giấu tiếng tê buồn hát Thu ca

Mùa thu bên này - Thế Thôi

Nàng thu tha thướt nhẹ gót hài vân du ...Đã vào thu rồi!

Bây giờ là mùa thu...Như ngày xa xưa đó, cũng là mùa thu với " Lá đổ muôn chiều " còn âm vang tha thiết ...

Thu xưa đẹp lắm lá ươm tình
Vàng ánh màu yêu đời biếc xanh
Thu nhuốm mộng mơ hương quyến luyến
Cánh buồm lòng thả sóng lênh đênh


Mùa thu xưa - Thu Hằng

Tôi sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn. Miền Nam quê ngoại chỉ có hai mùa mưa nắng. Cái nắng ấm ngọt hương vị cây trái say mùa và những trận mưa Ngâu đầm đề lệ Chức Nữ gọi cầu Ô Thước đón Ngưu Lang ...

Tôi chỉ biết mùa thu quê nội qua thi ca và những lời kể chuyện của Ba tôi...Từ ngày di cư vào Nam, trong lòng Ba tôi vẫn sống mãi dư âm của những "mùa thu Hà Nội ". Gió heo may thoảng đưa hương hoàng lan nhẹ bay khiến Hà Nội thoáng như phố ảo thơ mộng trữ tình.

Hà Nội mùa thu
Trời giăng sương mù
Hồ gươm liễu rủ
Cảnh đẹp nên thơ

Hà Nội mùa thu- Phạm Sĩ Trung

Đường Cổ Ngư nắng tơ se vàng, dát trên cỏ cây sắc áo hoàng kim, lững lờ buông thả từng cánh lá vàng úa xuống mặt nước Tây Hồ tĩnh lặng.Trên đường phố xào xạc những chiếc lá vàng quấn quýt chân người. Mùa Thu Hà Nội ấm áp trong mùi hương cốm Vòng man mác đồng quê, hương hoa sữa nồng nàn, ngây ngất phố...Mùa thu nồng hương cốm như hai dòng thơ mà tôi tình cờ đã đọc được tự thuở nào còn cắp sách đến trường:

Nắng ngỏ lời yêu khiến cúc vàng
Tình sen nâng cốm báo thu sang...


Ba tôi thường ngậm ngùi bảo rằng "Mỗi khi bà nội các con mua một gói cốm, ngắt những đóa hoàng lan trong vườn nhà bầy lên bàn thờ, thì cũng là thu đã về đâu đó nơi đầu ngõ...Và đó cũng là lúc chuẩn bị sách vở để đến trường, để gặp lại bạn bè sau mấy tháng hè xa cách..."

Ba tôi còn thương tiếc nhớ về một con đường Nguyễn Du, đường hoa sữa Hà Nội, sau cơn mưa, trong đêm phố trong trẻo lạ lùng. Những cơn mưa đầu thu làm cho hàng cây xanh mướt dọc các con phố yên ả, hiền lành bừng nhú các chùm nụ màu cẩm thạch nhạt, thanh tao, lăn tăn, lí nhí, và khi đêm phủ màn sương trong suốt lụa là bỗng xoè nở những cánh hoa mỏng bé xíu trắng dịu toả hương ướp cả không gian, quyện chặt vạn vật trong mùi thơm nồng nàn. Đó là mùi hoa sữa trinh nguyên thơm ngát hương đêm. Loài hoa riêng của nỗi nhớ da diết cả một đời người về kỷ niệm một thuở ấu thơ Hà Nội trong lòng Ba tôi...

Hà Nội thu là một khát khao thèm thuồng của bao người xa quê, phải lang bạt chân trời góc bể, thậm chí dằng dặc xứ người. Nghĩa phụ của tôi cũng người gốc miền bắc, quê ở Nam định. Mùa thu Hà nội cũng để lại trong người những dư âm khó quên...

Qua đường Cổ Ngư tức cảnh
Trần Nhất Lang


Trước kia Hà Nội tóc còn xanh
Dạo bước Cổ ngư thoảng tiếng kình
Trúc bạch hàng xoan chim lắng kệ
Hồ Tây cửa Phật khách nghe kinh
Nơi đây cảnh cũ dăm cây phượng
Chốn ấy người xưa một khối tình
Ngắm cuộc đổi thay mà ngán nỗi
Lênh đênh đâu phải chỉ riêng mình ...


Đã bao mùa thu đọng về Hà nội nhưng sao mùa thu ở thành phố cổ kính này lúc nào cũng đẹp mê ly não nùng, khiến người lữ khách chân đi mà lòng vẫn hoài mong về cố quận thương yêu…

Buồn tôi ơi thiên thu còn lắng đọng
giữa linh hồn mòn mỏi kiếp tha hương
Sầu cô đơn chứa chan muôn ngọn sóng
Tìm về nguồn qua mấy ngả đại dương

Tâm sự - Dân Chu

Huế vào thu, trời đất bỗng nghiêng sầu. Mùa thu ở Huế ngào ngạt mùi hoa Dạ lan hương nở muộn trong đêm. Hương dạ lan gợi cho tôi hình ảnh những o Tôn nữ Huế mỹ miều che nghiêng vành nón, tóc xỏa mượt vai, khóe thu đượm tình cho xinh những áng thơ, phiến nhạc của các tao nhân mặc khách yêu miền đất thần kinh nên thơ này…

Nhớ về Huế mộng mơ màu áo tím
Cầu Tràng Tiền guốc khua nhịp kiêu sa
Chao nghiêng vành nón thướt tha tà lụa
Tóc huyền buông xỏa lụy khách hào hoa

Nhớ về Huế - Tiểu Vũ Vi

Mùa thu Đà lạt có mây trắng lững lờ bay, có đàn bướm vàng rực rỡ lượn quanh những nhành thông xanh mướt đang đong đưa vui đùa cùng gió. Ngắt cành hoa dại tim tím ven đường còn đọng những giọt sương mai, người lữ khách bỗng thấy mình như lạc vào một khung trời thiên nhiên diễm lệ, lãng mạn đến tuyệt vời...

Đà lạt thành phố của hoa, của gió, của sương mù, của những đồi thông. Đà Lạt - thành phố của mộng mơ, là nguồn thơ của bao tâm hồn thi sĩ. Cái giá lạnh của trời thu cao nguyên làm cho hồng đôi má nàng thiếu nữ. Chiều ven hồ Than thở dốc mòn rơi lá đỏ, nhạt nhòa trong những cơn mưa phùn dai dẳng và buồn lê thê...

"...Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ,
màu lam tím Ðà lạt sương phủ mờ,
từng đôi đi trên phố vắng
bước chân êm giữa không gian hoàng hôn của màn đêm
..."


Một bản tình ca vang vọng trong đêm. Đêm dần buông bên bờ hồ Xuân Hương, mưa bay lất phất, trời se lạnh. Những cánh hoa mimosa bàng bạc trong khói sương như tuyết phủ. Những cây liễu rũ nghiêng mình soi bóng mặt hồ nhấp nhô những làn sóng nhỏ giao thoa. Mùi hương dạ lý nồng nàn, không gian tĩnh lặng như hư ảo liêu trai, để hồn chợt nghe xao xuyến, chơi vơi, vấn vương một nỗi buồn man mác khó tả...

Ngàn thông xanh biếc đó đây
Thoảng trong làn gió hương vây núi đồi
Em pha mực tím mồng tơi
Viết lời yêu dấu xa xôi gửi về

Em pha thêm ánh trăng thề
Sáng thêm hy vọng ngày về lâm viên
Xa - xa suối mát rừng thiêng
Hoà trong sương khói nỗi niềm tương tư ...

Đà Lạt miên trường - Mây

Mùa thu Đà lạt cũng là mùa thu yêu đương...Thu về đem những lời tình tự vào Thung lũng tình yêu, bên Rừng Ái ân...

"Thu

Có phải Em, một mùa thu vàng vọt của những nỗi sầu và nỗi nhớ miên man , của những ánh nắng hờ hững bên trờ i, đến hôn nhẹ lên những chiếc lá khô buồn man mác.

Có phải Em, mùa thu của sâù vương nỗi nhớ, của những con đường ngập lá vàng rơi, của những gợn sóng lăng tăng vỗ về thương nhớ và của hương thu dấu ái tuyệt vời
..."


Kinh Luân

Mùa thu về trên phố biển luôn gieo một nỗi buồn não nề. Tôi vẫn nhớ biển thiết tha như nhớ về một người tình trăm năm. Còn gì êm ả hơn là thả nhẹ từng bước chân lên cát, nhìn những rặng dừa xanh biếc bạt ngàn chao mình trên những dãi lụa trắng mịn màng, và để hồn lắng chìm trong tiếng sóng ru vỗ về. Tôi có người bạn thân, quê anh ở Ninh Hòa. Anh thường kể tôi nghe về vùng biển mặn dấu yêu diễm tình của anh, ở nơi đó có gió rì rào thơm hương tình biển, thủy chung, ngọt ngào

Biển quê tôi đẹp trăng huyền thoại

Bờ cát dài ôm rặng dừa xanh

Cây chao nghiêng che vòm nắng ấm

Bọt vụn trắng xóa dấu mong manh…

… Biển dậy sóng ru lời tình tự

Sóng ôm bờ hát khúc giao mùa

Gió ngân nga cung điệu trầm lắng

Bài ca giao hưởng hôn bóng Hằng…

Tình tôi với biển - Nguyễn Văn Thành

Tôi cũng có người bạn họa thơ rất đồng cảm với tôi. Anh ấy cũng yêu biển thiết tha như tôi. Thơ anh sáng tác thường lồng vào khung trời đầy cảm xúc mênh mông đậm đà của biển với những chiều thu mưa, có lẽ vì ngày xưa đơn vị anh nằm ngay bên biển do đó sóng biển , gió biển , mưa biển và khung trời biển luôn luôn hiện diện trong trái tim anh một cách vô cùng yêu thương và mãnh liệt

Ta về biển để tìm mùa yêu cũ
Thưở chúng mình hai đứa vẫn còn thương
Trong quán nhỏ những chiều cơn mưa lũ
Em bên ta đời bỗng hóa thiên đường…

… Ta về biển để tìm nghe trong gió
Tiếng ốc buồn gọi bạn giữa mùa đau
Lời oán than đong đầy trên nỗi nhớ
Chất ngất trong điệp khúc đổi thay màu .

Một ngày nào về biển - Khiếu Long

Thu vàng nung nấu những nỗi niềm tương tư. Khi mùa thu về là lúc tôi cảm nhận mình sống rất thật với những giao cảm của mình

Nghẹn ngào đêm xuống lạnh lùng

Niềm đau gói trọn nhớ nhung nửa đời

Ngày anh quay gót rã rời

Hoa thu rũ cánh tả tơi úa tàn...

Tiểu Vũ Vi

Nhìn những chiếc lá thu phai lìa cành, bước từng bước âm thầm dẫm trên xác lá xào xạc, để thấy trĩu nặng những nhớ thương sầu lắng và cảm xúc bỗng tràn về ngập hồn như phong ba vũ bão

Con đường xưa đó chúng mình
Mình ta chiếc bóng nghe linh hồn buồn
Tìm nhau giữa chốn mê cuồng
Chiều tàn phai với lời chuông chập chùng

Em còn đó nỗi lạnh lùng
Để nghe nỗi nhớ chìm cung điệu đời
Chợt nghe ngày tháng rã rời
Hắt hiu nhìn chiếc lá rơi héo tàn .

Tàn phai – Khiếu Long

Thế giới tương tư thấm đượm những nét huyền diệu. Tương tư qua bao thời đại vẫn là nguồn thi hứng gợi cảm nhất của những người yêu thích làm thơ...

Gió lồng lộng đêm dài vô vọng
Ta một mình gối mộng nhớ ai
Bóng hình người ấy chưa phai
Tương tư mê khúc bi ai đoạn trường

Dạ Thảo

Mùa thu tương tư về một góc riêng chất chứa bao kỷ niệm, để sợi sương thu quấn đầy trăm nhớ ngàn thương

…Xa anh rồi nghe lòng buồn da diết
gió xa đưa thăm thẳm tiếng tơ vương
biết mai đây, ai còn nhớ, còn thương ?
hay xa rồi ...
là hết thương, hết nhớ ?!

Xa anh rồi... đời còn chi ý nghĩa
Gom mộng về, ru nỗi nhớ tương tư ...

Hoang vu nỗi nhớ - Phương Vy

Cõi trời tương tư là những nỗi Nhớ mênh mông, là đại dương Thương vời vợi, là vũ trụ Tình bất tận, là cung đàn muôn điệu thổn thức, là những cảm xúc lãng mạn êm ái, là những khát khao ngọt ngào về một hương vị của Tình Yêu đã khắc sâu vào trong ký ức...


Nhẹ gánh tương tư
Bài Xướng
Trần Nhất Lang.

Quên được làm sao lúc buổi đầu
Năm năm chờ đợi bến dòng Ngâu
Tuổi xuân ngày tháng đà phai sắc
Mái tóc thời gian sớm ngả mầu
Cánh phượng trùng khơi nào thấy nẻo
Chim loan ngàn dậm biết tìm đâu?
Cơ may gặp gỡ duyên văn tự
Nhẹ gánh tương tư, bớt gánh sầu


Gánh tương tư
Bài Họa Hoán Vận
Tiểu Vũ Vi

Vầng trăng sáng giãi khắp sông Ngâu
Ánh ngọc lung linh tỏa sắc mầu
Ô Thước thề nguyền chung bóng nguyệt
Tương Giang ước hẹn vẫn tâm đầu
Muôn dòng suối lệ, ngàn cung nhớ
Hai chữ tương tư, triệu khúc sầu
Trăm ngả đường tình bao lối rẽ
Tơ lòng một mối gửi về đâu...

(Xem tiếp Phần 2)

 

  

Tiểu Vũ Vi
Paris, Thu ly hương 27/10/2006


 


 

Trang Thơ & Truyện: Bích Phượng                |                 www.ninh-hoa.com