![]()
|
||||||
|
M ẹ là t́nh thương. T́nh mẹ là nguyên thủy, là cội nguồn của mọi t́nh cảm thương yêu. Như ḍng nước trong nguồn chảy ra, t́nh mẹ là bất tận. Mẹ yêu thương con, vô bến bờ, vô điều kiện. « Không có t́nh yêu nào hơn được t́nh của người thí mạng v́ người ḿnh thương. Đây mới là cách dựng xây t́nh yêu đích thật, bằng hy sinh quên ḿnh » .... Trái tim mẹ chan chứa t́nh người, hy sinh, chịu đựng, sẵn sàng cho đi mà chẳng bao giờ chờ hồi đáp lại …Ḷng Mẹ bao la như biển Thái B́nh rạt rào T́nh Mẹ tha thiết như gịng suối biển ngọt ngào Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều ŕ rào Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.
Ḷng Mẹ thương con như vầng trăng tṛn mùa thu T́nh Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ
Thương con thao thức bao đêm trường Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao Thương con khuya sớm bao tháng ngày. Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn
Dù cho mưa gió không quản thân gầy Mẹ hiền. Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm Tiếng ru êm đềm Mẹ hiền năm tháng triền miên.... (Ḷng Mẹ - Y Vân) M ẹ là vị giáo sư đầu tiên dạy cho ta biết thế nào là yêu thương, biết thể hiên t́nh yêu và cảm nhận t́nh yêu… Tục ngữ Việt Nam có nói: "mất mẹ liếm lá đầu đường" …Không có mẹ trái tim ta trở nên khô héo vô t́nh…M ẹ là Thơ. Trong ngôn ngữ thi ca của thế giới, dân tộc nào cũng có những vần thơ chứa chan t́nh mẹ.George Cooper (1820 - 1876) Mẹ chỉ một mà thôi ! Trăm giọt sương mai chào đón ngày mới M ẹ là kết tinh, là nguồn sống của tất cả những thiên anh hùng ca, những đại sử thi, những trường thiên t́nh sử và cả trong những vần thơ đường thi đơn sơ, thâm thúy. Thế giới Đường thi là một thế giới huyền thoại thần tiên thoát tục, phong phú, đa dạng, bát ngát, vô biên, vô tận...Những bài thơ Đường Thi thường đậm nét trung- hiếu - nhân- nghĩa…Nhà thơ thời Trung Đường Mạnh Giao đă vinh danh h́nh ảnh người mẹ hiền qua bài « Du tử ngâm » :
Từ mẫu thủ trung tuyến KHÚC NGÂM CHO ĐỨA CON ĐI XA -Bản dịch của Trần Trọng San: Mẹ hiền sợi chỉ cầm tay
Mẹ từ sợi chỉ trong tay H ́nh ảnh người mẹ già chịu đựng đớn đau một đời như những bà mẹ Việt Nam, trong cảnh khói lửa triền miên ly loạn, giữa tang thương đổ nát điêu tàn, lặn lội nắng mưa, gánh nặng vai gầy sương gió, lưng c̣ng lam lũ nhọc nhằn, chua xót đau quặn thắt ruột gan khi những người con du tử của Mẹ ra đi bảo vệ giang sơn gấm vóc, như những cánh chim bạt gió bay đi không hẹn ngày về…Mẹ già ngồi khâu chiếc áo nghĩa t́nh, gửi từng sợi nhớ sợi thương vào từng mũi chỉ đường kim, thầm mong manh áo có thể đủ sưởi ấm thân con trên con đường lưu lạc viễn xứ tha phương nơi đất khách quê người.M ẹ là câu ca dao, là tiếng hát ru hời. Từ khi c̣n nằm nôi, lời ru của mẹ dắt d́u con thơ chập chững vào đời.
(Ru con- Dân ca Nam Bộ) H ́nh ảnh người mẹ hiền đong đưa vơng, ru con trong những buổi trưa hè oi bức hay trong những đêm trường, ṿ vơ thức đủ năm canh cho ta thấy t́nh yêu của mẹ sâu diệu vợi, bao la như biển cả, êm ả như tiếng sáo chiều thu, ngọt ngào như cơn mưa đồng nội:Mẹ ngồi ru con đong đưa vơng buồn, đong đưa vơng buồnMẹ ngồi ru con mây qua đầu ghềnh, lạy trời mưa tuôn Lạy trời mưa tuôn cho đất sợi mềm hạt mầm vun lên Mẹ ngồi ru con nước mắt nhọc nhằn xót xa đời ḿnh Trịnh Công Sơn T ́nh mẹ như hơi thở sưởi ấm ḷng các con trong những ngày lữ thứ xa quê hương. Trên bước chân phiêu dạt xứ người, thời gian âm thầm trôi qua những tháng ngày phiền muộn nhớ thương, tưởng nhớ về mẹ luôn âm ỉ trong ḷng từng đứa con du tử
Mẹ ơi, con yêu nhớ mẹ nhiều Âm thầm lăng lẽ dạ xót xa Phố lạ gi ờ đây con lỡ bước Lẫn thẫn lang thang mỗi sớm chiều… (Nhớ mẹ - thơ NK) M ẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đă và đang có mẹ. Có bao giờ ta quên được những nụ cười hiền ḥa, những ánh mắt tŕu mến của Mẹ đă dành cho ta? Cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay, trái tim chúng ta sẽ vẫn c̣n rộn ràng xúc động khi nghe tên Mẹ, v́ mẫu tử là t́nh yêu vĩnh cửu. Tất cả đều là hiện thân của mẹ.C ám ơn mẹ đă là mẹ của con và đă yêu thương con…Giờ đây con cũng đă là mẹ, con đă hiểu thế nào là tấm ḷng của mẹ . Nơi phương xa, con thành tâm dâng về mẹ lời nguyện chúc b́nh an…Con gái vẫn yêu mẹ suốt đời!Mẹ chờ con gái đă lâu Lấy chồng xứ lạ đêm thâu nhớ nhà Bây giờ ở xứ người ta Nguyện cầu cho mẹ tuổi già b́nh yên… (Nửa đêm nhớ mẹ - thơ Việt Hải)
Bích Phượng Viết tại Paris, ngày 14/5/2006
|
|||||
|
||||||