HUẾ,
THI
CA
VÀ
TÔI
..?
˜
{
™
@…
Kỳ
2:
Dập dềnh sóng vỗ mạn thuyền
Ngồi nghe ca Huế mà ḷng bâng khuâng!
Tương tư với nguyệt cùng mây
Hỏi non nước ấy đắm say bao t́nh?
Sông Hương - Núi Ngự là biểu tượng văn hóa, phong thổ của kinh đô
Huế. Nhà thơ Bùi Giáng đă từng tâm sự rằng:
« Dạ thưa xứ Huế bây giờ. Vẫn c̣n núi Ngự bên bờ sông Hương ! »…
Hồn xưa bóng cũ quyện mây trời
Đại Nội mưa buồn lất phất rơi
Điệu hát Nam Ai sầu suốt kiếp
Câu ḥ Mái Đẩy nhớ ngàn đời
Nam Giao nắng tắt vầng dương nhạt
Thọ Lộc chiều buông sắc ráng vơi
Đứng giữa Hoàng Thành nghe tiếng gió
Xa xa Đỉnh Ngự ánh trăng vời
(Thứ Lang- Hồn Huế)
Huế
là xứ sở thanh b́nh của thơ và mộng. Nói đến Huế
là nói đến cái ǵ đó rất riêng, rất đẹp và thơ. Huế có cảnh đẹp
người xinh, nhất là có những nàng Công Tằng Tôn Nữ thuộc ḍng họ hoàng gia,
mang những cái tên hoa mỹ điển h́nh của xứ Huế. Tôi rất thích những cái
tên dài lướt thướt rất thơ này của những nàng Tôn nữ Huế, nào là Công Tằng
Tôn Nữ Thị Trân Phương, hay Nguyễn Khoa Thụy Quỳnh Hương…Ba tôi thường đùa
với tôi rằng « tên các o Huế dài như mái tóc thề… »…Mỗi lần từ căn cứ
Sally Hiệp Khánh- Phú Bài, nơi đóng quân của ba tôi, vào thành nội, tôi có
thói quen hay đi tảo bộ trên con đường Lê Lợi, dọc theo bờ sông Hương,
ngắm những tà áo dài thướt tha bay trong gió…Từ muôn thuở,
chiếc nón bài thơ cùng với tà áo dài của thiếu nữ Huế đă đi vào thi ca,
trở thành một vẻ đẹp đặc trưng làm say ḷng du khách…
Ở đây áo tím riêng màu
Bài thơ nón mỏng che đầu mỹ nhân
(Vài
nét Huế-
Nguyễn Bính)
Có một điều đă làm thắc mắc một cô bé học sinh Couvent Sàig̣n như
tôi, lúc nào cũng quen nhí nhảnh trong bộ đồng phục jupe xanh áo trắng, là
không biết tự bao giờ tà áo dài trắng, tím cùng cánh nón bài thơ luôn đi
liền với h́nh bóng người phụ nữ Huế mọi lúc, mọi nơi, trong nhà, ngoài phố ;
ngay cả khi tôi nh́n các o gánh ràng rong ngoài chợ Đông Ba cũng duyên
dáng kín đáo trong chiếc áo dài Cát Tường Le mur đó
Người xứ Huế yêu thơ và nhạc lễ
Tà áo dài trong trắng nhẹ nhàng bay
Nón bài thơ e lệ nép trong tay
Thầm lặng bước những khi trời dịu nắng...
(Bích Lan)
Ba tôi th́ cho rằng
người con gái Huế thích bận áo dài Huế v́ Huế là hiện thân của chiếc áo
dài quê hương với hai vạt áo nghĩa t́nh “ Trường Sơn “ và “Nam Hải”. Mỗi
lần nhắc đến gái Huế th́ tôi lại nhung
nhớ đến một tà áo dài lụa trắng đơn sơ, một
mái tóc thề, một chiếc nón bài thơ
mà nhà thơ Huy Cận đă từng xao xuyến ngẩn
ngơ:
Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong
Hôm xưa em đến, mắt như ḷng...
Nở bừng ánh sáng em đi đến,
Gót ngọc dồn hương bước tỏa
hồng
Tôi mang tâm hồn lăng mạn nên yêu màu tím của tuổi học tṛ…Và khi
đến Huế tôi đă ngất
ngây say đến một màu tím của Huế, màu tím của
nhu ḿ, của thầm kín, của đức hạnh, của thủy chung.
Nắng vương nhẹ gót hài thiếu nữ
Cánh phượng hồng như dấu hiệu chia tay
Em thân ơi, anh đă sống những ngày
Huế tim tím ngất say tà áo ấy
(Màu tím Huế nhớ nhung – Lê Trọng Phú)
Và không bao giờ tôi quên được những
buổi trưa hè oi ả của ngọn gió Hạ Lào, ngồi trong xe jeep của tiểu đoàn,
tôi đă lặng nh́n say sưa những tà áo tím duyên dáng Đồng Khánh, che
nghiêng vành nón, suối tóc thề xỏa vai dịu dàng thướt tha bước khoan thai
trên cầu Tràng tiền
Qua Đồng Khánh nh́n sân trường xao xuyến
Huế muôn đời ưa cám dỗ thi nhân
Bóng dáng nào ḥ hẹn khách dừng chân
Hay là tại nón bài thơ ai đội
Trải vạt áo dài thi ca muôn thuở
Xỏa mái tóc huyền thi nhạc giao duyên
Môi ai cười vành nón lá che nghiêng
Nghe vướng vấp bước chân người khách lạ
(Một
lần về thăm Huế - Yên Sơn)
Chiếc
áo với hai tà bay lửng lơ cuốn quít theo làn gió trông thật thơ mộng, thật
trữ t́nh …H́nh ảnh này đă khơi nguồn cảm hứng cho biết bao tâm hồn nghệ sĩ,
phong phú hóa kho tàng thơ, văn, nhạc, họa, nhiếp ảnh trong văn học nghệ
thuật Việt Nam như thi sĩ Nguyên Sa đă ngất ngây gửi hồn trong hai tà áo
người t́nh:
Có phải em mang trên áo bay
hai phần gió thổi một phần mây
hay là em gói mây trong áo
rồi thở cho làn áo trắng bay ?
Nguyên Sa (Tương Tư)
Cái
duyên dáng của người con gái Huế được thể hiện qua mái tóc thề buông dài
xỏa kín bờ vai. Có lẽ v́
thế mà ba tôi thích tóc tôi lúc nào cũng để dài chấm lưng.
Mái tóc thề của nàng Tôn Nữ Huế , thơm thoang thoảng mùi dạ lan, biểu
tượng nét nguyên trinh của thuở áo trắng học tṛ vừa chớm biết yêu đương.
Một làn thu ba sâu vời vợi phảng phất một chút t́nh Huế u buồn. Một nụ
cười như đóa hàm tiếu e ấp thẹn thùng dưới vành nón lá che nghiêng…
Mái tóc thề xỏa trên bờ vai
Cho tôi nhung nhớ tháng năm dài
Nón lá nghiêng che đôi mắt ngọc
Cho tôi thờ thẩn mộng thiên thu
Đóa hồng tươi bờ môi son đỏ
Mắt nhung huyền đài các mộng mơ
Dáng hồn nhiên sơn ca t́nh ái
Em mỉm cười ngây dại nắng vàng tơ
(Vương Ngọc Long- Huế ngọc)
Chỉ
bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm cho bao nhà thơ, nhà văn và nhạc sĩ phải
ngẩn ngơ rồi nhung nhớ đến đi t́m
Một ngày mùa đông chân về Huế
Đi lang thang t́m mái tóc thề
Mà ngày xưa khi chiều đánh mất
Để vơi sầu giây phút tái tê.
(Đông Ḥa- Duyên áo tím)
Con gái Huế không chỉ đẹp về h́nh dáng mà c̣n đẹp cả trong giọng nói
thỏ thẻ nhẹ nhàng, thiệt “ mặn mà có duyên “. Những tiếng « dạ, thưa… »
ngọt lịm làm cho người nghe dù chỉ một lần đă thấy vấn vương suốt cả đời
Giọng em vang tự trời quê Huế
Nhẹ thoáng, xanh veo, mà xốn xang
Nồng cháy như mồi thông núi Ngự
Giọng em nửa thực, nửa mơ màng
Chỉ một lần nghe đủ nhớ đời…
(Huy Cận- Giọng em)
Những ngôn ngữ kỳ lạ của Huế, đă từng làm cho tôi một thời chới với,
nào là “mô,
tê, răng, rứa”,“bên ni, bên nớ“, “chua choa “ hay những tiếng “hỉ“ gieo
cuối câu làm cho tiếng nói của người dân Huế mang âm hưởng của nhạc, thật
trầm lắng, du dương và gọi t́nh…Có lẽ v́ thế, tuy rằng ba tôi là trai Bắc
Ninh, mẹ tôi là gái Bến Tre, nhưng tôi lại có một giọng nói phảng phất âm
hưởng của Huế…Có lẽ v́ tôi gắn bó và quyến luyến Huế cho nên tôi đă không
biết học nói theo tiếng Huế tự bao giờ. Tôi c̣n nhớ đă đọc một bài thơ
viết về Huế từ thập niên năm mươi của một nữ sinh lớp đệ tam trường Đồng
Khánh; bài thơ gói trọn hết cái nét dí dỏm dể thương của ngôn ngữ Huế giàu
nhạc điệu,
đầy thi vị:
Chi lạ rứa, chiều ni tui muốn khóc
Ngó chi tôi đồ cỏ dại hoa hèn
Nh́n chi tui h́nh đom đóm trong đêm
Cho thêm tủi bên ni bờ cô tịch
Tui mơ ước có bao giờ tuyệt đích
Tui van xin răng mà cứ làm ngơ
Rồi ngó tui chi lạ rứa hững hờ
Cho thêm tủi bên ni bờ cô tịch
(Huế
chi lạ rứa)
(Xem tiếp Kỳ 3)

Viết tại Paris, một đêm nhớ Huế 2/6/2006
Bích
Phượng