Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Bích Phượng               |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Đức Tuyết Tiên
Bút hiệu:
Bích Phượng, Tiểu Vũ Vi, Thụy vi,
Diễm Vi, Nhă Khanh



 

 Sinh quán: Sài G̣n

 Trú quán: Bordeaux,
               Pháp

 Liên hệ: Em dâu người
             Ninh Ḥa

 Trung học: Couvent des
       Oiseaux (Sài G̣n)

 Nghề nghiệp: Y tá khoa
               tim tại Pháp.

 Khuynh hướng: Thơ
  Đường, văn biên khảo,
  b́nh luận văn chương

 Sở thích: âm nhạc, thơ
  văn, đọc sách, phim
  t́nh cảm, gia chánh.

 Hiện cộng tác thi văn
 với Văn Đàn Đồng Tâm,
  báo Sân Khấu News,

 các websites: 
  Saigongate, Ninh Ḥa,
  Hoa Sơn Trang và Bến
  Sông Mây




Hiện sinh sống tại:
Bordeaux, Pháp Quốc

 

 

 

 

 

 

     Ḷng mẹ thương con như biển Thái b́nh dạt dào

     T́nh mẹ tha thiết như ḍng suối hiền ngọt ngào

     Lời ru êm ái như đồng lúa chiều ŕ rào

     Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu…

Ḷng mẹ đă ấp ủ đời con thơ cho luôn êm thắm, và t́nh yêu thương của mẹ đă khéo nắn con nên một đứa trẻ ngoan, biết yêu lại, cũng biết kính sợ. Ḷng mẹ đă là nơi ghi dấu cho con biết bao là kỷ niệm đầy lưu luyến!

Tôi nhớ có lần người bạn học cũ của tôi lại nêu lên câu hỏi thuộc về tâm lư xă hội là tại sao trên thế giới h́nh ảnh người mẹ lại dịu dàng, đẹp đẽ bao phủ cả không gian của văn chương và âm nhạc cho dù h́nh ảnh của người cha cũng đẹp đẽ và thiêng liêng không kém, nếu chiếu theo sự tương quan của lư thuyết âm dương. Với riêng tôi, tôi c̣n nhớ măi h́nh ảnh cha tôi d́u dắt tôi, cơng tôi trên vai Người, nâng bước cho tôi đi qua từng đoạn đường đời từ khi nằm trong nôi đến ngày khôn lớn trưởng thành th́ t́nh cha dành cho con cái là một mối quan hệ thiêng liêng, trân quư. Thượng đế đă tạo ra cha bằng những ǵ ưu tú và tinh hoa của thế gian này để cho cha có thể đem đến cho con sức bảo vệ vững chắc của núi rừng, của biển cả; để cha luôn là nắng ấm, là mùa xuân, là niềm tin của đời con:

Thượng đế đă lấy núi cao hùng vĩ

Vẻ uy nghi lộng lẫy của rừng xanh

Tia nắng ấm của mặt trời mùa hạ

Ngày im lặng của biển cả trong lành

T́nh cao thượng của thiên nhiên tạo hóa

Một ṿng tay an ủi của đêm vàng

Sự thông thái qua tuổi đời từng trải

Sức vô biên của đôi cánh đại bàng

Nỗi hân hoan của mùa xuân buổi sáng

Niềm tin yêu mạnh mẽ của mầm non

Sự kiên nhẫn cho thời gian vĩnh cửu

Gia đ́nh luôn lo lắng sự sống c̣n

Những đức tính Thượng đế đều gom lại

Đến khi nào thấy đủ mới thôi mà

Một kiệt tác đă thành công khéo léo

Ngài dịu dàng nhân ái đặt tên "Cha"

(Những ǵ đă làm thành người cha

-Hải đà chuyển ngữ)

Phải, cha là kết t́nh của những ǵ hoàn mỹ nhất…H́nh ảnh cha không gần gũi bằng h́nh ảnh của mẹ nhưng cha luôn là chiếc bóng âm thầm bên cạnh đời con, sẵn sàng đỡ nâng con trong mỗi lần con trượt chân vấp ngă, hay mỗi lần con va chạm với đời ê chề mỏi mệt…C̣n ǵ hạnh phúc và sung sướng nào hơn là trong lúc con đau buồn và yếu đuối nhất, con được áp đầu vào ngực cha để t́m lại hơi ấm của t́nh thương, để tay cha vuốt nhẹ mái tóc con thơ và được nghe cha nói "hăy cố gắng lên đi con, mọi việc rồi sẽ qua mau…", để cha truyền cho con thêm sức mạnh và nghị lực để con vượt qua bao nguy nan gian khó…

Cha là tất cả trong con,

Là thầy dạy dỗ cho con nên người

Là người bạn thiết vui chơi,

Là gương mẫu mực sáng soi vô bờ

Là ḷng độ lượng bao la

Là người anh cả chẳng hà nệ chi…

(Cha là tất cả trong con-

Vương Ngọc Long chuyển ngữ)

H́nh ảnh của Ba trong tôi là như thế đó…Từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời cho đến ngày hôm nay, Ba luôn là tất cả trong tôi. Người là người thầy dạy dỗ cho tôi thành người hữu dụng cho xă hội, cho tôi biết thế nào là sống với: lễ, nhân, tín, nghĩa, hiếu, trung…Ba c̣n dạy cho tôi thấy được cái quan trọng của: cơ, mưu, trí, dũng…, thấy được bốn chữ yêu thương và bao dung là nền tảng của cuộc đời.

Ba tôi luôn là thần tượng và là người hùng của tôi trong mọi lănh vực. Khi tôi nh́n ba tôi trong bộ đồ dù oai nghiêm hay trong chiếc áo blouse trắng, tôi đều thấy trong ḷng tràn dâng nhiều cảm xúc. V́ đứng ở phương diện nào, Người cũng cho tôi thấy sự dũng cảm, sự kiên cường, sự cố gắng…Dũng cảm trước những đ̣n tấn công của địch quân hay dũng cảm khi phải băng bó những vết thương rách nát của thịt da; kiên cường trước làn tên mũi đạn của quân thù hay kiên cường trước những thi hài của đồng đội ḿnh vừa nằm xuống mà chính tay ḿnh phải liệm xác người bạn thân đă từng cùng chia sẻ bao ngọt bùi cay đắng của đời quân ngũ với ḿnh:

Anh xuống cùng tôi trên trận này

Hờn lên khóe mắt, súng cầm tay

Ai ngờ trong đợt xung phong ấy

Anh gục khi nào, anh chẳng hay.

Các bạn đưa anh đến chỗ tôi

Mày c̣n dựng ngược, vuốt cho xuôi

Súng anh tôi giữ mang về cất

Sửa lại nhung y đẫm máu rồi.

Anh bị vết thương bên trái đầu

Chắc rằng anh chết chẳng nghe đau

Lau đi trên mặt bao đất, máu

Băng lại đầu anh, băng trắng phau.

Đưa xác anh không sẵn lá cờ

Tôi đành tẩm liệm với poncho

Vải dầu che nắng mưa khi trước

Nay bó thân anh đă cứng đờ.

Tôi tiễn anh về một chuyến bay

Mang theo tang tóc chất vơi đầy

Hồn anh theo chuyến tàu bay ấy

Hay vẫn dật dờ, phảng phất đây

Tường Vi (1) – Thương Tiếc

(1)" Tường Vi "là kư hiệu của Ba tôi trong quân ngũ

Và sau những vết thương ḷng c̣n rỉ máu đó, Ba tôi lại phải cố gắng vượt qua cái yếu đuối và nhược chí của chính ḿnh để tiếp tục bước tới, tiếp tục diện kiến và giành giựt với tử thần từng mạng sống cho các thương bệnh binh của ḿnh…Rồi những chiều từ hành quân trở về, Người lại vội vàng thay chiếc áo chinh y để khoác lên người chiếc áo blouse trắng, đi theo đoàn y tế xuống những vùng nông thôn mà chẩn bệnh cho các dân nghèo…Lúc đó tôi c̣n nhỏ lắm…Trong ánh mắt của cô bé lên mười, tôi đă không c̣n nh́n cuộc đời qua cặp kính màu hồng nữa. Tôi đă nh́n thấy vết thương tàn khốc của chiến tranh từ năm tôi lên tám. Sau đó, tôi theo ba tôi về các vùng sâu để chăm sóc sức khỏe của đồng bào dân cư sống có bữa đói bữa no. Mỗi lần tôi nh́n ba tôi dịu dàng chích từng mũi kim vào các em thơ mà miệng vẫn nói đùa để cho các em không c̣n đau và sợ…

"Áo trắng một trời mơ
Ba đứng trong sân nắng mới lên rực rỡ
lời nhắn nhủ dạt dào
thầy yêu kính thân trao
"Nầy các con...
...Lương Y như từ mẫu...,""
(Ba - Vũ thị Thiên Thư)

Ba tôi qua từng cử chỉ nhẫn nại đối với các em thơ đă dạy tôi sao có tấm ḷng "lương y như từ mẫu", và tôi cũng biết rằng tương lai ḿnh rồi đây sẽ làm ǵ. Giờ đây, mỗi lần tôi chăm sóc cho các bệnh nhân của ḿnh, tôi cũng như Ba tôi ngày xưa lúc nào cũng phải mang ḷng dũng cảm, kiên cường, cố gắng, nhẫn nại và dịu dàng…

Con vẫn cùng ba những quăng đường

Tay bàn tay nắm ngơ yêu thương

Những năm bé tí ba bồng bế

Những chuyến vào thăm trọ học đường…

(Đêm nghe đoàn xe lửa – Cát Biển)

Tuy tôi là chị cả trong nhà, nhưng có lẽ v́ thể chất tôi yếu đuối mong manh và có lẽ v́ tôi là một "tiểu Tường Vi" cũng đa sầu, đa cảm, cũng yêu văn chương nghệ thuật, và âm nhạc như Ba tôi cho nên tôi lúc nào cũng được Ba tôi yêu thương một cách riêng. Trận chiến trở nên khốc liệt sau mùa Hè đỏ lửa 1972. Ngày ấy, Ba tôi sau thảm cảnh của "Đại lộ kinh Hoàng", được lệnh dời căn cứ về Hiệp Khánh- Phú Bài, Huế. Thành phố thơ mộng và cổ kính này có sức quyến rũ kỳ diệu với bố con tôi. Những giây phút hiếm hoi mà tôi được ở bên Ba tôi ngoài Huế thiệt tuyệt vời. Những buổi chiều trên cầu Tràng Tiền, những đêm trăng về nghe câu ḥ mái đẩy trên bến sông Hương, những ngày bách bộ bên bờ hồ Tịnh Tâm…Những ngày tháng đó Ba tôi đă cho tôi thấy quê hương ḿnh đẹp lắm, mỹ miều lắm, nên thơ lắm…

          Quê hương là chiếc áo dài tha thướt

          Vẩn vơ bay theo mỗi bước con về

          Là chiếc nón bài thơ che nghiêng mái tóc

          Đôi guốc học tṛ rộn ră đường quê

          Quê hương là những ngày nắng ấm

          Trải lụa vàng trên đồng lúa xôn xao

          Là những đêm trăng gịng sông lấp lánh

          Vẳng vọng ai ḥ tiếng hát bay cao…

(Nói với con đôi điều về quê hương - Quang Huỳnh)

Nhưng quê hương tôi dần dần từ Huế vào tới Sàig̣n ch́m trong khói lửa điêu tàn. Tôi nh́n Ba tôi vầng trán ngày càng đăm chiêu hơn. Vận nước điêu linh khiến ḷng người chiến sĩ mang nhiều uất hận:

Hàn giang khói lạnh sương mờ ảo

Vi vút rừng thông tiếng suối reo

Có người tráng sĩ bên sông vắng

Nặng nợ giang sơn một mái chèo…

 

… "Bảy nổi ba ch́m vận núi sông

Trắng mắt dă tràng khóc biển Đông

Được thời, chấu đạp, xe nhào đổ

Mắt vận, cọp nằm vuốt gẫy long" …

(Biển đắng hoang vu- Vương Ngọc Long)

Để rồi một buổi trưa tháng tư đổ lệ đó, người chiến sĩ như bao bằng hữu của ḿnh ngậm đắng nuốt cay cúi đầu cho định mệnh. Sài g̣n thất thủ ! Ngày đó, tôi đă một lần suưt mất đi người cha thân yêu của ḿnh. V́ Ba tôi là một chiến sĩ Nhảy Dù, thà chết vinh hơn sống nhục nhưng Người quả thật rất can đảm, Ba tôi đă đắn đo và quyết định giữ mạng sống ḿnh lại cho đàn con thơ dại và v́ một lời hứa thiêng liêng với Mẹ tôi trước Thiên Chúa. Để rồi từ mùa xuân năm ấy:

Xuân huyền nhớ thuở đời tàn

Mẹ ta dầu dăi tảo tần nuôi con

Cha già cải tạo đầu non

Giao thừa mắt Mẹ lệ ṃn phương nao ?
(Biển đắng hoang vu- Vương Ngọc Long)

Những năm tháng Ba tôi bị tù đày thật hăi hùng. Mỗi lần theo Mẹ tôi đi thăm nuôi Ba tôi, tôi nghẹn ngào đau xót nh́n thân thể Ba tôi ngày càng tiều tụy xanh xao. Từ một người chiến sĩ Dù hiên ngang nơi sa trường giờ phải bị những nhục mạ sỉ vă bởi những người bằng tuổi xấp xỉ con ḿnh…Ôi, bao cay đắng đoạn trường mà Ba tôi phải cưu mang v́ hai chữ yêu thương vợ hiền và con thơ :

Cha đi từ thuở đời tàn
Tay xiềng chân xích vơ vàng chua cay
Xót xa khắc khoải lưu đày
Khung sàn ngục thất, hồn gầy guộc, câm
(Cha đâu- Vương Ngọc Long)

Bốn câu thơ này làm tôi chạnh nhớ đến một bài hát mà tôi đă nghe hôm nào…Lời ca thấm thía một nỗi buồn sâu sắc đă làm cho tôi không cầm được nước mắt, v́ đó là h́nh ảnh c̣n in dấu trong tôi trong những năm tháng Ba tôi thân lưu đày:

Ngày con ra đời núi rừng cha sống lưu đầy
Một thân nuôi con, me nuôi con quên mất tuổi xuân
Ḍng sữa khô thay bằng nước mắt
Mẹ đă nuôi con theo ngày tháng
Cuộc sống u buồn, nhưng mẹ chẳng lời oán than!

Ngày thôi theo ngày, năm rồi năm tháng trôi theo
Mẹ trông ngóng cha, nhưng tin cha tin vẫn mờ xa
Tuổi ấu thơ con là đêm tối,
chờ ánh dương soi chờ hơi ấm
Chờ đến bao giờ, bao giờ mẹ gần bên cha

Ôi trách ai kia,
Nỡ ḷng làm phân ly đời nhau trong lúc xuân xanh,
Ôi bóng câu qua thềm
Nước trôi qua cầu, chờ nhau tím cả đời nhau
(Rồi 30 năm qua - Nhật Ngân)

Rồi ngày Người ra tù và đi t́m tự do để cho chúng tôi có một tương lai tươi đẹp hơn, là một lần nữa tôi lại rời xa ṿng tay thâm t́nh của Ba tôi. Chuyến đi đó lần đầu tiên Ba tôi đă bỏ tôi ở lại, v́ quá thương tôi…V́ sợ đứa con gái yếu ớt của ḿnh không chịu được sự dập vùi của băo giông và hải tặc. Người đă gạt lệ ra đi bỏ lại mấy mẹ con tôi trong một đêm mưa gió băo bùng:

Đêm nay đêm tối trời anh bỏ quê hương
Ra đi trên chiếc thuyền
Hy vọng vượt trùng dương
Em đâu đâu có ngờ đêm buồn
Bỏ lại em cay đắng thật thương
Ḥ ơi! Ḥ ới! tạm biệt nước non.

Anh phải bỏ đi thắp lên ngọn lửa hy vọng
Anh phải bỏ đi để em c̣n sống
Anh phải rời xa mẹ Việt Nam đau đớn
Quê ḿnh rồi đây em có đợi chờ
Anh tạm rời xa nước non ḿnh yêu kiều
Ôi người thân yêu người quen hàng xóm
Mong vượt biển Đông mà ḷng anh tan nát
Núi mờ mờ xa ôi ngọn núi ở quê hương!
(Đêm chôn dầu vượt biển- Châu Đ́nh An)

Ngày cả nhà được đoàn tụ với Ba tôi là ngày hạnh phúc nhất của đời tôi. Tôi đă nh́n những giọt nước long lanh trong mắt của Ba tôi khi Người ôm mẹ con chúng tôi vào ḷng…Ba tôi đă độc hành trên một quăng đường thật dài, thật chông gai, thật hăi hùng, thật đoạn trường để cho chúng tôi có được như ngày hôm nay…

Thương cha bao độ bể dâu

T́nh nhà, nợ nước, đêm thâu mỏi ṃn…

(Cha măi măi trong con- Vũ Hối)

Tôi thương Ba tôi, mái tóc đă pha màu bụi sương của thời gian, nhưng Người vẫn chưa ngơi nghỉ. Cả cuộc đời của Ba tôi sống cho quê hương đất nước, một quê hương đất nước tự do và thanh b́nh. Cũng như bao nhiều người cha Việt Nam ở khắp mọi nơi trên thế giới này, tâm nguyện của Ba tôi là:

Này nhé con quê hương là tất cả,

Là ngọn rau, tấc đất, mái nhà tranh,

Giọng nói, câu ḥ, nụ cười, khóe mắt …

Và biết bao điều con gặp ở chung quanh.

 

Hăy nhớ nghe con giữ thơm quê mẹ;

Bằng cố gắng bây giờ phấn đấu vươn lên.

Tuổi trẻ con là tương lai dân tộc;

Ta sẽ về dựng lại nước non xưa.

(Nói với con đôi điều về quê hương

-Quang Huỳnh)

Ngày hôm nay, nhân dịp lễ Vinh danh Hiền Phụ, con viết những ḍng hoài niệm về Ba và con, từ con gái của Ba vốn yếu đuối, thường nhơng nhẽo và rất bướng bỉnh… để Ba suốt đời lúc nào cũng phải lo lắng ưu tư v́ đứa con đa sầu đa cảm của Ba. Con cám ơn Ba đă hướng dẫn, khuyến khích và nung đúc cho con t́nh yêu văn chương, thưởng lăm nghệ thuật và thưởng thức âm nhạc. Con cám ơn Ba đă yêu thương, đùm bọc và chiều chuộng con cái suốt cả cuộc đời. Cha muôn đời vẫn là v́ sao cao quư trên nền trời bao la để những áng thơ con đi t́m, dù thơ về cha không nhiều như thơ cho mẹ, nhưng những vần thơ vẫn sống thực ru cha niềm thương nhớ hay niềm an ủi vô biên…Con cám ơn Ba v́ Ba vẫn c̣n hiện hữu với chúng con. Ḷng con tràn dâng muôn vàn cảm xúc vô biên khi đọc những lời thơ sầu muộn thương tâm của những người con không c̣n cái may mắn như con có Ba hạnh phúc trong đời sống, như những ḍng thơ của nhà thơ Vũ Hoài Mỹ trong "Nén hương ḷng"

"Sáng nay chim hót điệu bùi ngùi
Ánh nắng b́nh minh kém vẻ tươi
Vạn vật cỏ cây buồn giỗ Bố
Ḷng con thổn thức giọt sầu rơi.

Về vùng kỷ niệm tuổi thơ ngây
Hạnh phúc nuôi con lớn tháng ngày
Theo Bố gót hồng khi chớm mỏi
Triền vai Bố ngọt giấc con say..."

hay trong những lời thương nhớ của nhà thơ Nguyên Khang trong bài "Khóc cha"

Đêm nay sống vui vầy bên Bố
Cuộc hàn huyên tâm mở niềm vui
Tươi sao rạng rỡ nụ cười
Hả hê tâm nguyện, thỏa lời nhớ mong

Chợt biến mất cơn ḷng mộng tưởng
Nỗi xuyến xao dư hưởng lo âu
Bên mi ướt đẫm giọt sầu
Thương Cha trăm tuổi, sợ câu giă từ !

Mang tâm tưởng , con liền trở giấc
Mượn vần thơ tải tấc ḷng son
Gửi trao tâm nguyện hiếu tṛn
Dẫu cha xa vắng, măi c̣n nhớ thương !

Hay những lời tiếc thương mà nhà thơ Việt Hải đă viết cho cha ḿnh :

Hôm nay ngày lễ cha
Mong nhớ về cha yêu
Tôi nhớ ông thật nhiều
Trong tôi niềm thao thức
Kư ức như hôm nào
Cha tôi bao bóng h́nh
Cho tôi lời khôn lớn

Hôm nay ngày lễ cha

Tôi bước đi thật buồn

Cha ơi ḿnh xa vắng

Tôi đeo loài hoa trắng

Cay đắng tràn bờ mi

Cô đơn nh́n góc phố

Nắng lung linh chợ đời

Hôm nay ngày lễ cha

Tôi bước về nghĩa trang

Không gian trời hiu quạnh

Nắng nhạt cuối chân mây

Mây trôi bay biền biệt

Ngày Cha về xứ Phật

Con, ngàn giọt lệ rơi...

Những ḍng cuối này gởi vBa yêu quí, con nguyện xin Chúa luôn luôn ban phước lành cho Ba Mẹ sống đời hạnh phúc bên nhau, và nhất là cho con và các em vui sướng được cài đóa hồng đỏ thắm trên áo và được viết những ḍng thơ thâm t́nh cho Ba. Con xin mượn những vần thơ trong "Trên đỉnh yêu thương" của cha Nguyễn Tầm Thường để dâng lời nguyện chúc b́nh an cho Ba…

Con là một cánh hoa
Mà Cha là người trồng
Khi biển đời gió lộng
Cha ấp ủ yêu thương…

Con xin cám ơn Cha
Bằng sương sớm ban mai
Con xin tạ ơn măi
Bằng hoa lá trên đồi
Chỉ ḿnh Cha mà thôi
Bằng tất cả hy sinh
Đă yêu con trọn t́nh.

Con gái cưng của ba.

 

Bích Phượng
Paris, Fête des Pères 2006
 


 

Trang Thơ & Truyện: Bích Phượng                |                 www.ninh-hoa.com