|
ĐIẾU
VĂN CỦA CÁC THẦY CÔ
TRƯỜNG TRUNG HỌC BÁN CÔNG NINH H̉A
KÍNH VIẾNG HƯƠNG
HỒN THẦY HIỆU TRƯỞNG BỪU HỶ TẠI
LỄ TƯỞNG NIỆM TỔ CHỨC TẠI NINH
H̉A
NGÀY 04/ 8 /1999
Thưa các bạn đồng
nghiệp
Cùng các bạn cựu học sinh Bán Công
Ninh Ḥa
Hôm nay, chúng ta đau xót
gặp nhau đây, dưới ánh sáng từ bi của
Đức Cồ Đàm, để tưởng niệm
một người:
Thầy BỬU HỶ, Hiệu
Trưởng trường Trung Học Bán Công Ninh Ḥa
đă từ trần lúc 02 giờ 30 ngày 02 tháng 8 năm
1999 tại Sài G̣n hưởng thọ 75 tuổi.
Thầy Hiệu Trưởng
kính yêu của chúng ta vốn xuất thân từ
hoàng tộc. Là hậu duệ của Chúa Nguyễn
và hoàng thúc của Bảo Đại, nhưng Thầy
đă có một thời cơ hàn và suốt một
đời, Thầy sống rất mực
hiền ḥa, b́nh dị.
Sinh ra và lớn lên trong
thế kỷ 20 đầy biến động, Thầy
cũng đă lao động như bao nhiêu số phận
nổi trôi.
Từ Huế vào Nha Trang.
Từ Nha Trang lên Diên Khánh. Rồi từ Diên Khánh ra
Ninh Ḥa. May thay, tại ngôi trường Bán Công thân
yêu của chúng ta, Thầy đă t́m cho ḿnh
được chỗ dừng chân và làm được
nhiều điều có ích cho đời.
Nhưng buổi đầu
Thầy đến nhận Trường, mà chẳng
phải là trường! Thầy giáo chỉ có 4 người
muốn đến lớp giờ nào th́ đến.
Học tṛ chưa tới 200 đen trắng, ngắn
dài muốn mặc ǵ th́ mặc.
Cơ ngơi chỉ có 2
pḥng học rưỡi !
Vậy mà, không sợ
đèo cao cách trở, không ngại nắng mưa
đạn bom, trên những chuyến xe Renault cũ kỷ,
ngày 2 bận, sáng ra chiều vào, Thầy đă kiên
nhẫn xây dựng lại ngôi trường,
đưa thầy giáo và học
tṛ vào nề nếp. Từ đấy, giáo viên vào
lớp phải thắt cà vạt, nữ sinh lần
đầu e ấp mặc
áo dài, nam sinh quần xanh áo trắng…
Rồi những buổi
vang lừng bài ca Khỏe v́ nước
Rồi đại hội thể thao với tháp người
cao ngất ngưỡng
Rồi rạp Vĩnh Hiệp muốn vỡ tung với
cả ngàn người mua vé vào xem văn nghệ
Rồi trại Xuân tưng bừng thầy tṛ suốt
đêm thức trắng.
Rồi hàng chục pḥng học mới xây để
đón nhận học sinh cả ngàn
Trường lớn lên
trông thấy và nổi danh không kém lẩy lừng. Tất
cả là nhờ tâm trí, mồ hôi và cả nước
mắt của Thầy, đă kết nối và dẫn
dắt chúng ta sum họp trong bấy lâu nay.
Nhưng rồi cuộc sống
vốn dĩ không b́nh yên đă lại đưa Thầy
vào tận Sài g̣n. Thầy lại cọc cạch
đạp xe đi dạy kèm, Thầy nghèo. Nhưng
ḷng Thầy giàu và rộng bao la. Nghe ai ở Ninh Ḥa
vào, Thầy náo nức muốn gặp. Thầy đón
mừng thầy tṛ cũ Bán Công như đón con,
đón cháu.
Dường như đêm
đêm hồn mộng Thầy chỉ mơ màng tới
ngôi trường xưa dột nát rêu phong.
Thầy nhớ bàn, nhớ
ghế, nhớ tiếng hô " học sinh – nghiêm
" nhớ không khí nồng nực đất và mồ
hôi của ngàn học sinh reo ḥ trong các trận "bóng
nhà binh", nhớ ánh đèn rực rỡ đêm
Trung Thu, nhớ các hàng quán học tṛ xôn xao trong trại
Xuân, nhớ xiêm y vàng rực lộng lẫy trong
điệu múa
“Đồ Bàn" …
Nhớ quay nhớ quắt.
Vậy nên, một sớm tinh mơ vào dạo này năm
trước, Thầy đă một ḿnh lặng lẽ
về thăm trường. Âm thầm đi dưới
bóng cây trong sân trường, Thầy thao thức sống
lại cả một thời đẹp đẽ. Thầy
hẹn với chúng ta năm 2000 sẽ về thăm
tất cả. Nhưng, chỉ một ánh chớp của
cao huyết áp đă chia cách Thầy măi măi với
chúng ta.
Thầy ơi, hồn mộng
c̣n thiêng, xin Thầy về với chúng con hôm nay. Một
thoáng sinh tồn, trăm năm cát bụi. Thôi thế
từ nay mây trắng trên đỉnh Ḥn Hèo là mái
tóc Thầy. Sương chiều ở đèo Rọ
Tượng là hơi thở Thầy. Khi chúng con dâng
nén hương này cũng là lúc thể phách Thầy
hóa thân thành ngọn gió Từ đây, mượn lời
Kiều:
"Thấy hiu hiu gió th́ hay Thầy về"
Cầu xin đức Phật
từ bi vô lượng gia hộ Thầy sớm vào
miền siêu thoát.
Phụng Bái,
TRẦN VĂN HIẾN
TRƯƠNG THANH SƠN
NGUYỄN HỬU TRỰC
VƠ TRỪ
HÀNG THỊ VÂN
LƯƠNG
LỆ HUYỀN CHIÊU
PHẠM THỊ HOA
Điếu văn
được đọc tại Ninh-Ḥa lúc thể
phách Thầy được hỏa táng tại Sài
G̣n.
(Người viết, Thầy
Trương Thanh Sơn)

KHÚC
MƯA
(Tưởng nhớ thầy Bửu Hỹ)
Thầy đă đi về cơi vô thường
Bỏ quên lời hẹn
Dẫu biết mọi ḍng sông đều chảy về với biển
Cát bụi về với cát bụi- phù du!
Sao con vẫn buồn
Trời sắp vào thu
Và mưa
Và mưa
Nước mắt...
C̣n ai đón con về với niềm vui rất thật
C̣n ai mong con nơi thành phố ấy Thầy ơi!
C̣n ai nghe con tíu tít nói cười
C̣n ai cùng con ngồi ôn kỷ niệm!
Ngôi trường chung
Mái nhà chung
Nhuộm buồn sắc tím
Đă theo Thầy suốt mỗi chiêm bao
Niềm vui
Nỗi buồn
Nhung nhớ xanh xao
Trái tim Thầy không đựng hết
Bây giờ Thầy đi xa đời biền biệt
Lăng du nơi cơi vĩnh hằng
Mang theo trái tim b́nh yên
Thầy thanh thản về thăm trường cũ
Sao con vẫn buồn như liễu rũ
Sao trời vẫn buồn
Và mưa vẫn mưa...
P-D-T
PHẠM DẠ THỦY

Đoản văn
khóc Thầy Bửu Hỷ
Đêm đă
khuya rồi mà sao tôi cứ thao thức măi không chợp
mắt được. Chiều qua, kể từ khi nhận
được Email từ VN gởi sang, kể chuyện
Ninh Ḥa và đặc biệt nhất là tin thầy hiệu
trưởng Bửu Hỷ đă từ giă chúng
tôi ra đi vĩnh viễn. Tôi vừa đọc E-mail
vừa ngậm ngùi tưởng nhớ đến thầỵ
Thầy Bửu
Hỷ có một khuôn mặt đạo mạo, nhân từ
và đôi
mắt hiền hậu của một nhà giáo gương
mẫu, một giọng nói chầm chậm thật là
nhỏ nhẹ nhưng không kém phần cương quyết.
Thầy luôn luôn là người hướng dẫn
khuyên dạy chúng tôi trở thành người hữu
dụng cho xă hội và quê hương.
Mặc dầu
nay Thầy vĩnh viễn xa ĺa chúng tôi, nhưng tôi vẫn
cảm thấy h́nh ảnh thân yêu của Thầy như
đang đứng hay ngồi đâu đây, trong ngôi
trường Bán Công ngày nào; Thầy đang đọc
trang web site Ninh Ḥa Dot Com. Cũng có lẽ, Thầy
đang nh́n tôi nhưng Thầy không đáp lại
được ḷng thương nhớ của tôi, v́
Thầy đă thuộc về thế giới khác rồi.
Thầy đă được giải thoát cảnh giới
nhiều bất hạnh và đầy đau khổ của
con người và Thầy đă nh́n xuống tôi với
cái nh́n từ ái.
Xin vĩnh
biệt Thầỵ
Thưa Thầy
khả kính:
H́nh ảnh
và tên tuổi Thầy sẽ măi măi in sâu vào tâm trí của
con. Nguyện cầu linh hồn Thầy sớm siêu
thoát về miền Tây phương tịnh độ
Vĩnh biệt
Thầy, người Thầy khả ái kính yêu muôn
đời của con.
Làm sao bày tỏ nổi niềm
Nghe tin Thầy đă vào miền bao la
Xa chốn trần, ĺa ta bà
Thong dong cực lạc ngự ṭa sen thơm
Con quỳ lạy tạ Thầy thương
Khóc cho người đă lên đường từ
đây
kính thương bao nỗi đong đầy
Ngậm ngùi rơi lệ cho Thầy dấu yêu.
Olympia 11/05/03
Phạm Thị Mai
Cựu Học Sinh Trung Học Bán Công
NGHĨ
VỀ NGƯỜI THẦY KÍNH YÊU -
NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG GẶP GỠ
H́nh ảnh
của một người thầy kính yêu hiện ra trong
kư ức tôi. Thầy thật hiền ḥa, khoan dung và
độ lượng.
Một tuần
lễ trước lúc Thầy mất, chúng tôi và hai
người học tṛ cũ của Thầy từ Nha
Trang vào thăm. Gặp chúng tôi, Thầy luôn tươi
cười, vui vẻ thật hồn nhiên như ngày
nào dưới mái trường Bán Công thân yêu, mặc dầu
sức khỏe của Thầy lúc bấy giờ đă
có phần sa sút. Thầy nói, gặp chúng tôi Thầy
thấy như trẻ lại; trước câu nói, Thầy
buông những từ "Ô. kỳ lạ" với
âm Huế thật nhẹ nhàng.
Thầy hỏi
thăm chúng tôi về cuộc sống hiện tại,
khuyên răn, nhắc nhở chúng tôi trong cuộc sống
và khơi lại những kỷ niệm của trường.
Chúng tôi ngồi nói chuyện với Thầy khoảng 2
giờ đồng hồ, tôi c̣n nhớ, Thầy nói
cho chúng tôi nghe về những dự định của
Thầy trong mùa hè năm tới. Thầy sẽ về
Ninh Ḥa thăm lại ngôi trường cũ và cùng với
các Thầy Cô tổ chức một cuộc họp mặt.
Lời ao ước của Thầy chưa thực hiện
được, Thầy đă vĩnh viễn ra đi
sau một đêm trở mệt v́ bệnh tim mạch.
Trước đó, Thầy được đưa vào
Bệnh Viện cấp cứu, nhưng không c̣n kịp nữa.
Thầy
đă trút hơi thở cuối cùng ngay đêm hôm
ấy.
Chúng tôi
không ngờ rằng đó là lần cuối cùng
được gặp Thầy. Hôm được tin
Thầy mất, chúng tôi báo tin ngay về Ninh Ḥa, tất
cả các Thầy Cô dự định sẽ xin lễ
cầu siêu cho Thầy tại Chùa và thông tin cho những
cựu HS của truờng, nhưng không được
phép của chính quyền địa phương về
việc tụ tập số đông người vào thời
điểm đó. Thầy Sơn đă quyết định
lập bàn thờ với bài vị của Thầy tại
nhà, để tất cả Thầy Cô và cựu HS
đến thắp nén hương tưởng nhớ
Thầy. Tất cả đều khóc và tiếc thương
một người Thầy, một người cha khả
kính đă dắt d́u biết bao con người thành
đạt và cùng biết thương yêu nhau dưới
mái trường, như một đại gia đ́nh.
Thầy Sơn lập một cuốn sổ với những
gịng phân ưu của từng người, sau đó gởi
vào Sài G̣n và được đọc trước
Linh Cửu của Thầy.
Chúng tôi
được may mắn nh́n mặt Thầy lần cuối
trước khi tẩm liệm, chúng tôi lặng người
nh́n khuôn mặt Thầy như đang thiu ngũ, vẫn
thật hiền ḥa và phúc hậu. Một số cựu
HS của trường, đă đến viếng Thầy
với một ṿng hoa đại diện cho tất cả
cựu HS toàn trường. Đám tang của Thầy
được tổ chức theo nghi lễ gịng dơi
hoàng tộc (Tôn Thất) rất trang nghiêm. Quan tài
được đặt trên một kiệu hoa với
4 góc có đèn lồng.
Hiện
hài cốt của Thầy được để tại
nhà bên cạnh hài cốt của Cô thật ấm
cúng. Tôi vẫn c̣n nhớ lúc sinh thời, Thầy vẫn
thường mua hoa hồng đặt lên bàn thờ
Cô. Biết Thầy thích hoa hồng, những ngày cúng
thất, chúng tôi không quên mang đến những
đóa hoa hồng trắng thắp nhang cúng Thầy.
Ôi ! tiếc
thương một người Thầy khả kính,
chúng con không c̣n được nghe những lời nói
ngọt ngào của Thầy, một ước ao thật
nhỏ nhoi mà Thầy chưa thực hiện được,
hương hồn Thầy đă vĩnh cửu nơi
chín suối, nhưng những lời khuyên răn của
Thầy chúng con nguyện khắc ghi măi măi.
Thầy
luôn hiện hữu trong chúng con.
Hà
Thị Thu Thủy
Cựu Học Sinh Trung Học Bán Công
27/05/2003

Đốt
nén hương ḷng xin dâng hiến thầy BỬU HỶ
Hai năm
trước một người bạn sang định
cư ở Mỹ có cho tôi hay là thầy đă qua
đời, nhưng lúc đó một phần nguồn
tin chưa đưọc xác định, một phần
trong ḷng tôi cố không muốn tin đây là sự
thật. Cho đến hôm nay th́ mọi việc đă
rơ ràng. Được tin thầy cô và bạn bè từ
bên nhà báo tin. Ḷng bâng khuâng thương nhớ
đến thầy, ra đi không lời từ giă. Giờ
đây chỉ c̣n thấy lại h́nh ảnh tang lễ
của thầy và lời tường thuật lại
của chị Hà Thị Thu Thủỵ. Tôi
không sao tránh khỏi bùi ngùi, cảm động và
thương nhớ thầy .
Thầy là người
nghiêm trang nhưng nói năng nhỏ nhẹ ôn ḥa,
tính t́nh khoan dung độ lượng nhưng không
kém phần quả quyết, thầy là người có
tài tổ chức, xét xử rơ ràng phân minh, và khả
năng biện luận sắc bén, quyết đoán
nhanh chóng và chính xác đối với tất cả mọi
người từ giám thị, giáo sư, cai trường
và toàn thể học sinh. Thậm chí khi giao tiếp với
người ngoại quốc, thầy luôn chứng tỏ
danh dự quốc gia và tự hào dân tộc. Tóm lại,
thầy là linh hồn, con tim của trường Trung
học Bán Công và đoàn thiếu niên sinh hoạt học
đường mang tên Hải Âu, trong suốt thời
gian tôi theo học tại trường. Mong rằng
đây là những ḍng chữ viết lại từ nơi
đáy ḷng của một người học tṛ đă
từng theo học với thầy bốn năm,
nhưng gặp lại thầy chỉ trong giây phút trước
khi xa thầy măi măị
Nhớ Thầy
Hôm qua nhận
được tin thầy
Ra đi chưa kịp đợi ngày liên hoan
Thương thầy
đôi mắt nghiêm trang
Mong bao thế hệ
danh vang muôn đời
Hôm qua buồn nhận
tin người
Ra đi chưa kịp một lời trối trăn
Thương thầy chẳng
ngại khó khăn
Một ḿnh nhặt lá
trong sân mỗi ngày
Hôm qua nhận được tin thầy
Ra đi chưa kịp chạy giờ thể thao
Thương thầy tóc
đă trắng phau
Chạy cùng con trẻ ṿng bao sân trường
Hôm qua nhận được tin thầy
Ra đi chưa kịp đọc bài dic-tê
Thương thầy tiếng
Huế giọng Tây
Très bien, khen thưởng
thầy hay khen tṛ
Hôm qua nhận được
tin thầy
Ra đi chẳng nở đoái hoài chúng con
Thương thầy bảo
dạy hiền ngoan
Một đời thương trẻ thầy khoan thai
cười
Rồi hôm con lại gặp
thầy
Phồn hoa lạc lối lưu đày có nhau
Bên đường tâm sự hồi lâu
Giờ này thầy phải lo âu mọi điều
Thầy đây cảnh khổ buồn hiu
C̣n con chẳng khác con diều đứt giây
Ḷng con đau đớn lắm thay
C̣n đâu h́nh ảnh vui lây hát ḥ
C̣n đâu khung cửa học tṛ
C̣n đâu bục giảng ngẩn ngơ lạc loài
Thế rồi ngày ấy xa thầy
Lời xưa nặng trĩu chất đầy đôi
vai
Con đây đành chịu xin thầy
Đời con lưu lạc đọa đày đắng
cay
Thầy ơi thấu hiểu ḷng này
Mong sao ước hẹn
cho ngày...mai sau
Thầy đi vội vă
Bạn bè chia tay
Đường đời muôn nẻo
Trường xưa chập chùng
Sinh ly là tử biệt
Thầy đi sao đành
Thầy đi trời đất ngậm ngùi
Sân trường dỉ văng vùi ṃn thời gian
Phận con hoang "tan đàn xẩy nghé"
"không thầy đố mày làm nên"
Bao ước mơ thầy đặt trên vai
những đứa con trăi dài quanh trái đất
Mộng một ngày mở hội liên hoan
Cùng thầy gặp lại mảnh trường thân
yêu
Giờ đây nhân ảnh phai mờ
Bóng thầy như ẩn như mờ vấn
vương
Hạc bay, người mất, lầu Hoàng cũng không
Vẫn biết rằng "Thành trụ tất diệt
vong"
Ḷng con ẩn nhẩn không cam khóc thầy
Cơi vô thường xin giă biệt từ đây
Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Sao con trả hết nợ này (hởi) ân sư
Kính dâng thầy Bửu Hỷ
người thầy muôn đời kính yêu
con xin nguyện cầu hương hồn Thầy
sớm về cơi An-Lạc đời đời
Hoàng Minh Mục
Cựu học sinh Trung Học Bán Công Ninh Ḥa
Toronto, 27/05/2003

Trở
về trang văn thơ |