Văn và Thơ

Kỷ Niệm Khó Quên
Đặng Thị Ngọc N


Cựu học sinh 
Trung học Bán Công
Niên Khóa 1964 - 1968
Hiện sinh sống tại
Arizona, Hoa Kỳ.


     


Truyện/Tùy Bút

:: Tản Mạn Về Một
     Vùng Kỷ Niệm
   
:: Kỷ Niệm Khó Quên                     
 

 


 


Tôi có một người bạn ở tận bang Ohio. Chúng tôi thường liên lạc nhau qua điện thoại. Một lần tôi đem chuyện về VN, chuyện đến thăm thầy, thăm bạn cũ nói với chị. Chị bảo tôi may mắn c̣n có thầy có bạn để đến thăm. Why not? Tôi may mắn lắm chứ! Đă có thầy có bạn đi thăm lại c̣n mỗi năm có một ngày họp mặt của lớp. May mắn hơn nữa tôi c̣n có một nhịp cầu huyền diệu www.ninh-hoa.com cho tôi tiếp cận hàng ngày với thầy với bạn cũ. Ngày 01/08/06 tới đây sẽ là ngày họp mặt lớp. Tuy ở xa không về tham dự được nhưng chắc chắn tôi sẽ đọc được và xem được những h́nh ảnh trên ninh-hoa.com. Một lần nữa xin cám ơn ninh-hoa.com.

Tôi hay kể cho các con tôi nghe về thầy bạn và trường lớp cũ. Con gái tôi thích Ninh Ḥa v́ Ninh Ḥa nằm giữa Nha Trang (quê nội) và Vạn Ninh (quê ngoại) Lần về VN nào ra thăm quê ngoại nó đều ghé Ninh Ḥa ăn nem Thái Thị Trực và uống nước dừa xiêm. Tôi bảo nó chỉ có tâm hồn ăn uống, nó nói rất nghiêm trang –Con thích Ninh Ḥa v́ nó có cái ǵ gần gũi với con. Tôi nghĩ chắc nó có cảm giác này v́ tôi và nhà tôi đă quen nhau ở đó.

Một lần nó chợt hỏi:
- Trường Bán Công của Mẹ ở đâu, lần sau con về sẽ ghé thăm?

Tôi bùi ngùi nói với nó ngôi trường thân yêu của tôi không c̣n nữa. Nó nh́n tôi ái ngại. Để tránh làm tôi buồn nó bảo:
- Hay Mẹ kể cho con nghe một vài kỷ niệm vui khi Mẹ c̣n đi học đi Mẹ.

Tôi lại thả hồn quay về với trường lớp cũ. Ngày đó tôi c̣n nhỏ tuổi hơn con gái tôi bây giờ. Cuộc sống thật b́nh an và êm đềm. Con đường đến trường phải đi qua một cánh đồng lúa nhỏ. Tiếng hót của con chim sơn ca cao tít trên nền trời xanh cũng làm bước chân tôi chậm lại. Con bướm vàng vờn quanh những đóa hoa ngũ sắc mọc bên đường cũng làm ḷng tôi nao nao.

Bạn bè tôi ai cũng ngoan, cũng hiền, tuy có hơi phá phách; nhưng phá phách đâu có nghĩa là không hiền phải không? Tôi kể cho con gái tôi nghe một chuyện vui nhỏ:Thầy dạy Sử của Mẹ là Thầy Tỷ. Hôm ấy thầy vào lớp. Thầy nh́n quanh như đang có điều ǵ bất thường Thầy đă cho phép cả lớp ngồi xuống nhưng các cô vẫn đứng. Thầy lên tiếng lần thứ hai các cô vẫn không chịu ngồi. Thầy đứng bật dậy, đúng lúc thầy cảm thấy ngứa ngáy khó chịu. Nh́n sắc mặt đám nữ sinh Thầy hiểu ngay họ cùng tâm trạng. Thầy quát mắt nh́n đám con trai hỏi.
- Ai đă làm việc này.

Cả bọn con trai vẫn ngồi im như thóc. Ai dại ǵ nhận ḿnh là thủ phạm. Biết đâu đó là sáng kiến chung của cả bọn. Họ đă dùng trái mắt mèo ma đầy lông chà lên bàn ghế thầy và bọn con gái. Lông đă châm vào áo quần chỉ c̣n cách tắm và thay quần áo mới hết ngứa.

Thầy cho bọn con gái về nhà thay quần áo. Bọn con trai đứng phơi nắng trước sân trường suốt hai tiếng đồng hồ. Họ vẫn can đảm không nhận ai là thủ phạm. Con gái tôi nghe xong câu chuyện nó mỉm cười hỏi:
- Trái mắt mèo ma là ǵ hả mẹ?

Tôi giải thích qua loa: Nó là một loại thân leo có trái dài như trái me nhưng dẹp. Khi trái già lông trở nên cứng, động vào ngứa không chịu được. Nó chỉ nghe cho xong vậy thôi. Làm sao nó hiểu nổi thân leo hay thân mộc là ǵ; thế nào là hiển hoa bí tử, thế nào là hiển hoa khỏa tử. Đối với tôi những thứ đó là trường, là lớp, là thầy bạn là tuổi thơ là kỷ niệm của một thời niên thiếu.

Hởi những người bạn cũ trong nhóm "ngũ quỷ" của tôi: Minh Tuyết, Ngọc Hoàng, Phụng Dung, Ngọc Nữ, Ngô Nguyệt Thu. Cùng tất cả các bạn thân yêu của lớp "Đệ tứ Huỳnh Minh Tâm”. Bây giờ mỗi đứa một nơi. Mong lắm thay có một ngày họp mặt cùng với thầy, bạn cũ.

Arizona, 15/07/06
Đặng Thị Ngọc N
Viết để đón mừng ngày họp mặt lớp
01/08/06


  

Trở Về Trang Nhà BC Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com