Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 

 

 Truyện Ngắn

Trái Tim Lục Lạc
*
Ái K
hanh

 

  

 

       Anh ơi, Ngày xưa em c̣n bé tí ti, bà ngoại sợ em nghịch ngợm, té vũng, té ao nên đeo vào chân em một chiếc lục lạc bằng đồng để em đi đến đâu "leng keng" đến đó cho bà ngoại dễ t́m. Giờ đây em đă lớn khôn anh cũng cho em những trái tim lục lạc bằng vàng, bước chân em đă vững nhưng anh của em ơi, em cũng cứ té hoài, nhưng anh biết em té vào đâu không? Em té... vào anh đó...

Thương anh,

Tường Vi.

 

       Tường Vi xếp thư lại bỏ vào phong b́, nàng mỉm cười khi tưởng tượng nét mặt hớn hở của Khải lúc đọc những ḍng chữ này.

 

       Quen nhau thật t́nh cờ trong thư viện, một buổi chiều Vi và Khải đều loay hoay ở kệ sách tiếng Việt và cùng đặt tay một lúc vào quyển Cổ Học Tinh Hoa của Ôn Như Ngọc rồi cùng lúc rụt tay lại để rồi mỉm cười, nhường qua nhường lại dĩ nhiên cuối cùng Tường Vi được đem về trước để tuần sau họ có cớ gặp nhau để "bàn giao". Rồi sau đó họ gặp nhau để hỏi nhau những câu ngớ ngẩn như: chuyện nào hay nhất trong quyển đó. Và chuyện nào Vi cho là hay nhất th́ Khải cũng thấy đó là hay nhất. Chuyện nào Khải thấy sâu sắc th́ Vi cũng "Ừ, Vi cũng thấy vậy!" Đó là lư do để họ... ư hợp tâm đầu.

Hơn một năm trời quen biết nhưng chỉ giới hạn ở những ánh mắt, những siết tay và những món quà nho nhỏ trao đổi nhau vào những lễ sinh nhật, giáng sinh, tết... Thỉnh thoảng họ c̣n viết cho nhau những lá thư t́nh học tṛ rất dễ thương.

 

       Cả hai c̣n đi học và đi làm bán thời gian. Vi ở chung với bố mẹ và hai người anh. Khải th́ ở chung với d́ dượng và một đàn em sáu đứa có trai, có gái. Cuộc sống của cả hai c̣n lệ thuộc quá nhiều vào gia đ́nh nên chưa bao giờ cả hai dám hứa hẹn điều ǵ với nhau...

 

       Một hôm, đột nhiên Tường Vi nghe tiếng chuông gọi cửa nửa đêm, đang ngồi ôn lại bài, nàng ngưng lại ra mở cửa. Thấy Khải tay cầm một bao thư mặt mày có vẻ hoảng hốt. Tường Vi không dằn được ṭ ṃ:

- Sao anh có chuyện ǵ vậy?

Khải bước thẳng vào trong nói gấp rút:

- Ba má em đă ngủ chưa?

- Nhưng mà chuyện ǵ đă chứ?

Khải chưa kịp trả lời th́ ba, má và hai ông anh của Tường Vi đă ra đến. Khải cúi chào và vào đề:

- Thưa hai bác, chào hai anh! Hôm nay cháu xin lỗi đêm hôm khuya khoắt mà đến đây. V́ chiều nay vừa đi học về cháu nhận được điện tín gia đ́nh ở Việt Nam báo tin Ba cháu bệnh nặng có lẽ không qua khỏi trong ṿng một tháng. Cháu có sẵn passport nên d́ dượng cháu mua vé cho cháu qua Thái Lan gấp vào sáng mai v́ bên đó có dịch vụ du lịch Việt Nam mau lẹ hơn nên cháu xin đến để từ giă gia đ́nh bác sợ sáng mai không gặp được. Luôn tiện cháu xin phép hai bác cho cháu nói chuyện với em Vi chốc lát!

 

       Từ lâu, gia đ́nh tuy không nói ra nhưng ai ai cũng biết sự liên hệ giữa Khải và Vi. Thấy Khải đàng hoàng, tư cách và có tương lai nên không ai cấm cản. Ông Thuận, ba của Vi lên tiếng trước:

- Được, cháu cứ tự nhiên.

Không hiểu sao trước tin bất ngờ đó Vi bạo dạn xin phép:

 

- Xin phép ba mẹ cho con và anh Khải ra ngoài nói chuyện một lát?

Khải nh́n Vi với ánh mắt biết ơn v́ chàng rất muốn nói ra điều ấy nhưng thấy bất tiện và sợ bị gia đ́nh nàng hiểu lầm... Bà Thuận nh́n hai con ḍ hỏi. Anh Lập gật đầu, anh Phúc không có ư kiến. Ông Thuận bảo:

- Thôi, nói ǵ từ giă nhau cũng một hai tiếng là về ngủ mai con Vi c̣n đi học nữa.

 

       Cả hai thở phào nhẹ nhơm. Ra khỏi nhà, Tường Vi đề nghị để xe ở nhà, thả bộ đến bờ hồ gần nhà...

 

       Lần đầu tiên, trong bóng đêm ngồi bên Khải với tâm trạng ngày mai sẽ ĺa nhau nàng nghe ḷng buồn vời vợi. Vi cất tiếng trước:

- Anh đi chừng nào trở lại?

Khải khổ sở:

- Đó là điều anh cũng đang lo lắng v́ chưa biết ra sao. Anh muốn gọi điện thoại nhưng như em biết đó gia đ́nh anh tận ngoài miền Trung lại ở miền quê, nội cái chuyện má anh đến bưu điện chầu chực để nghe điện thoại anh cũng thấy khổ cho má lắm rồi! Thôi th́ anh cứ về rồi sẽ biên thư cho em sau...

 

       Cũng lần đầu tiên, bóng đêm đă đồng lơa với t́nh yêu.  Khải và Vi đă trao nhau những nụ hôn đầu đời, thắm thiết. Những lời hứa hẹn sau khi Khải trở lại Hoa Kỳ họ sẽ đám hỏi, rồi chờ ngày công thành danh toại họ sẽ làm đám cưới...

 

       Một tháng, rồi hai tháng rồi ba tháng, Vi hoàn toàn bặt tin Khải. Nhiều lần nàng điện thoại qua nhà Khải đều được d́ dượng và các em chàng cho biết họ cũng như nàng không có chút tin tức ǵ. Nàng xin địa chỉ ở Việt Nam để viết thư sang nhưng rồi mỏi ṃn chờ đợi... rồi cuối cùng cũng chẳng có hồi âm.

 

       Nhiều lần nàng cố xua đuổi đi h́nh bóng Khải để sống b́nh thản hơn. Nhưng càng quên th́ h́nh ảnh Khải lại càng mănh liệt hơn. Nàng mỗi ngày một tiều tụy, gia đ́nh đă hết lời khuyên giải, nhưng lời hứa hẹn đêm nào như một âm vang khiến tâm trí nàng ngày càng hỗn loạn.

 

       Cho đến một buổi chiều đi học về, mệt mỏi nàng cố gắng gượng tự nhiên cho gia đ́nh an tâm, ngang qua pḥng anh Lập th́ nghe tiếng gọi giật lại:

- Vi, mau vào đây anh cho coi cái này hay lắm!

Nàng miễn cưỡng:

- Cái ǵ của anh cũng hay hết. Riết rồi em chẳng tin!

Trong pḥng Lập đưa tay phất phất một lá thư.

 - Nè! Không thèm thiệt không?

Mắt Vi rực sáng lên:

- Thư ai vậy?

- Trời ơi, em vừa nói em không thèm mà!

Vi lao vào pḥng Lập:

- Thư ai vậy? Có phải của anh Khải không?

- Dĩ nhiên! Nhưng mà phải hối lộ đi chứ đâu có dễ dàng vậy cưng?

Bà Thuận lên tiếng:

- Thôi, đưa cho em đi, chọc nó hoài!

Lập trao thư cho Vi. Nàng run run nhận lấy, anh Lập bảo:

- Đọc cho cả nhà nghe coi!

Tường Vi bẽn lẽn:

- Đâu có được, thôi để em xem xong sẽ cho cả nhà xem sau...

 

       Tuy sốt ruột nhưng Vi lư luận đă bốn tháng trời chờ đợi nay có... chờ thêm một lúc nữa cũng không sao. Nàng nôn nao tắm vội, thay quần áo, vào pḥng đóng cửa lên giường nằm, nhắm mắt một vài giây cố trấn áp tất cả xôn xao, để tâm hồn từ từ lắng dịu mới bắt đầu đọc:

 

“Los Angeles, ngày... tháng... năm...”

 

Tường Vi bật dậy:

- Tại sao lại Los?

Nàng cầm bao thư xem kỹ lại địa chỉ người gởi. Đúng là địa chỉ của Khải và con dấu ở Los. Nàng vứt bao thư một bên, tựa lưng vào đầu giường đọc ngấu nghiến:

 

Tường Vi,

 

       Anh biết nói thế nào để tạ lỗi với em đây? Bao nhiêu ngày xa em là bấy nhiêu thương nhớ, lương tâm anh dằn vặt. Anh tưởng chừng tội lỗi của anh cho dù anh có tự tử cũng không gột rửa được...Nhưng xin em b́nh tĩnh cho anh được lần cuối giải bày cùng em.

 

       Ngày anh về đến Việt Nam Ba anh bệnh trên giường, cơn bệnh mỗi ngày mỗi nặng. Trong con hấp hối ba anh năn nỉ xin anh cưới một cô gái hàng xóm làm vợ. Cô ta bao nhiêu năm nay là ân nhân của gia đ́nh anh. Cha mẹ mất sớm, cô buôn bán chợ trời lam lũ và đă xem gia đ́nh anh như gia đ́nh cô ấy, tuy không phải con cái ǵ nhưng mặc dù mẹ anh tật nguyền, ba anh đau ốm, đàn em của anh c̣n quá nhỏ, cô ta v́ côi cút nên đă lấy gia đ́nh anh làm điểm tựa, hết ḷng lo lắng giúp đỡ gia đ́nh anh, ơn nghĩa càng ngày càng nặng.

 

       Ba Mẹ anh hết ḷng yêu mến cô ta và nguyện vọng của ba anh trước khi nhắm mắt được chứng kiến anh và cô ấy nên duyên chồng vợ, v́ chữ hiếu anh đă chấp nhận. Anh đau ḷng lắm và cũng hiểu nỗi đau khổ của em. Do đó, trở về Mỹ để lo thủ tục bảo lănh anh đă không đủ can đảm gặp em.

 

       Anh định im lặng để em muốn nghĩ sao th́ nghĩ nhưng anh không thể im lặng lâu hơn khi biết rằng em vẫn một ḷng chờ đợi. Tội của anh, anh c̣n không tha thứ được th́ làm sao em tha thứ được cho anh nên anh không dám cầu mong một sự độ lượng nơi em. Anh cố gắng thu hết can đảm để nói cho em một lần sau cuối, anh hiện sống ở California v́ anh đâu c̣n mặt mũi nào để về lại nơi chốn cũ. Anh đau đớn để mất em v́ anh không thể phụ người vợ mà gia đ́nh anh đă lựa chọn và cứu sống gia đ́nh anh lúc hoạn nạn.

 

       Anh van xin em quên anh đi, cuộc đời sẽ huy hoàng, hạnh phúc hơn, đừng tự trói buộc vào một tên nhu nhược như anh.

Lần đầu tiên anh khóc khi Ba anh mất, hôm nay là lần thứ hai khi viết cho em. Từ nay anh cũng tự hiểu rằng anh đă vĩnh viễn mất em. Anh nhớ lại lời của d́ dượng anh kể em héo úa, chờ đợi tin anh từng ngày ḷng anh quặn thắt v́ đau khổ, ăn năn.

Vi ơi, anh mong sau khi được thư này em hăy nguyền rủa anh thật nhiều cho anh vơi bớt tội lỗi. Cố quên anh đi, một người không c̣n xứng đáng để sánh bước bên em. Cầu chúc cho em một đời an vui.

 Vương Trọng Khải.

$  $
$

 

       Tường Vi để rơi bức thư xuống giường, cặp mắt giương lớn vô hồn. Nàng ngồi sửng như tê dại, động tác nghiêng người như sắp đổ úp xuống khiến tiếng "leng keng" ở chân reo lên, Tường Vi như bừng tỉnh, cúi nh́n chiếc lục lạc ở chân và như hồi tưởng điều ǵ, nàng gục đầu xuống giường khóc ngất như chưa bao giờ được khóc.

 

™™™

 

 

 

  ? ˜ { @

 

ÁI KHANH
 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com