Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 

 

T̀NH ĐẸP XÓT XA

Ái Khanh

 


  

Bích Liên vừa đóng cửa lại th́ chuông điện thoại reo lên. Nàng vội vàng vứt cái ví lên sofa chụp ngay điện thoại:

- A lô! Tôi nghe đây.  Xin lỗi ai đầu dây đó?

- Xin cho tôi gặp bác sĩ Đông một chút được không?

- Dạ, nhà tôi đi vắng.  Cô cần ǵ tôi nhắn lại!

- Dạ, tôi là Bạch Mai vừa đi Việt Nam về ngày hôm qua, gọi bác sĩ Đông để cho ông biết tôi đă đến giao tiền theo địa chỉ ông nhờ.  Nhưng ở đó người nhà ông không chịu nhận. Bây giờ ông có muốn gửi qua địa chỉ khác hay muốn tôi trả lại th́ nhờ bà nhắn lại giùm ông điện thoại cho tôi biết nghe.

Bích Liên im lặng một lúc rồi hỏi:

- Nhà tôi gửi cho tên ai vậy cô?

- Chờ tui một chút!  À, đây tên Vơ Thị Băng Sơn ở Qui Nhơn.

Như một mũi tên đâm thẳng vào ngực, Bích Liên lảo đảo, nhưng rồi nàng trấn tĩnh, khôn khéo bảo:

- Ừ!  Đó là bà chị bà con của chồng tôi đó.  Sao, cô về thấy nhà cửa cuộc sống của chỉ ra sao?

- Trời đất ơi!  Nhà nghèo rơi nghèo rớt, bả ốm nhom đen thui, mấy đứa con th́ mũi dăi ḷng tḥng... Vậy mà tui trao tiền bả la lên: Đem qua Mỹ trả lại đi.  Không bao giờ tui nhận tiền của người này đâu!”.  Rồi bả đuổi tôi đi như đuổi tà.  Xí, nghèo mà làm trời!

Bích Liên im lặng khiến Bạch Mai ngưng bặt rồi hỏi:

- Này!  Có c̣n nghe đầu dây không?

Bích Liên quưnh quáng:

- Ừ!  Tôi đang nghe đây... Đang nghe đây mà.  Cô kể tiếp đi.

Đầu dây có tiếng cười khúc khích:

- C̣n ǵ nữa mà kể!  Th́ bả đuổi tui ra khỏi nhà là hết chuyện.!  Thôi, nhờ bà hỏi giùm ổng rồi gọi cho tui biết nghe.  Chu cha, cái đường vô nhà lầy lội đi cực muốn chết luôn.  Bị lỡ hứa rồi nên tui phải ráng đi; nếu không tui bỏ cuộc rồi đó.  Ăn có mười đồng tiền cước mà mệt gần chết.  Thôi bye nghe v́ h́nh như tui đang có người gọi tui.  Nhờ bà nói ổng gọi giùm tui nghe.

- Dạ, cám ơn cô.  Tôi sẽ nói lại với nhà tôi.

Điện thoại đă cúp ngang; Bích Liên cầm điện thoại cứ áp lên tai như c̣n muốn nghe nữa... cho đến khi tiếng kêu o.o... trong điện thoại nàng mới gác máy xuống.  Nàng ngồi phịch xuống sofa... “Vơ Thị Băng Sơn!  Vơ Thị Băng Sơn... Vơ Thị Băng Sơn!”, cái tên tưởng đă chết từ lâu trong nàng sao đến nay vẫn c̣n âm vang như một định mệnh nghiệt ngă???

 

* * *

Thủa ấy, Bích Liên vừa tṛn đôi chín.  Nàng sống trong một gia đ́nh nho giáo, nề nếp, được sự yêu thương tŕu mến của gia đ́nh.  Ḷng phơi phới với những ước mơ tràn đầy hạnh phúc. Rồi được mẹ báo tin có một vị bác sĩ trẻ tuổi muốn xin cưới hỏi.  Ḷng chưa hề yêu ai, lần đầu tiên đối diện với bác sĩ Vĩnh Đông, Bạch Liên đă nghe ḷng xúc động.  Rồi... cuộc hôn nhân đến trong chớp nhoáng.  Hạnh phúc đến với Liên thật tự nhiên, dễ dàng nên nàng không bao giờ nghi ngờ về Vĩnh Đông...

 

Măi đến một buổi sáng, sau khi tiễn chồng đi làm, ngồi phụ với mẹ chồng những việc vặt vănh trong nhà, Liên mới sửng sốt khi nghe mẹ chồng kể về mối t́nh của chồng ḿnh với một cô gái tên Vơ Thị Băng Sơn, hoa khôi của trường sư phạm Qui Nhơn.  Khi nghe mẹ chồng bảo hai người thương nhau nhưng không thể đi đến hôn nhân được v́ lư do ba của Băng Sơn là một người sống về nghề đấu vơ đài... mà gia đ́nh của bà thuộc hoàng tộc nên bà đă bắt buộc chấm dứt.  Biết ḿnh là kẻ “chiến thắng” trong cuộc t́nh tay ba này, nhưng Bích Liên vẫn muốn nghe chồng kể rơ t́nh cảm của chàng dành cho cố nhân.  Lần nào Đông cũng bảo: “Chuyện qua rồi, anh đă cưới em đâu c̣n nghĩ ǵ đến ai nữa.” Tin chồng gần như tuyệt đối.  Măi đến một hôm, Vĩnh Đông cùng vợ đến nhà người bạn thăm anh ta bị bệnh, không ngờ đến nơi th́ Thi, tên người bạn, bị đau bụng dữ dội.  Sau khi hỏi khám cho Thi, Đông biết ngay Thi bị đau ruột dư cần đi bệnh viện lập tức.  Đông hấp tấp chở Thi đi bệnh viện nên Bích Liên phải ngồi chờ.

 

Trong lúc chờ đợi, Bích Liên cứ đi ra đi vào căn nhà vắng lặng, bước vào một pḥng cạnh pḥng khách có để cây đàn dương cầm, Bích Liên ngồi xuống gơ gơ lên phím đàn, bất chợt thấy một cái hộp giấy trên kệ có đề chữ “Của Vĩnh Đông”.  Không nén được ṭ ṃ khi thấy tên chồng. Bích Liên thắc mắc: “Có lẽ đồ của anh Đông để quên?”.  Bích Liên cầm hộp lên mở tung ra... Nàng như nghẹt thở... Toàn là thư và h́nh ảnh của một người con gái viết cho chồng ḿnh.  Cầm lên một bức ảnh, Bích Liên lặng người đi khi thấy nét bút của chồng ḿnh sau tấm ảnh: “Băng Sơn! Kiếp này yêu nhau không trọn, đành hẹn kiếp sau.  Anh măi măi nhớ những nụ hôn nồng của chúng ḿnh... Nhớ em tha thiết Băng Sơn ơi!”... Bích Liên run run lật h́nh qua mặt trước.  Toàn thân nàng mềm nhũn khi thấy rơ h́nh của Băng Sơn.  Quả thật lời mẹ chồng nàng nói không ngoa, Băng Sơn quá đẹp. Vừa khóc, vừa lôi một vài lá thư ra đọc để xem họ nói với nhau những ǵ... “Vĩnh Đông của riêng em!  Em chết mất v́ mẹ của anh đă nói thẳng là không thể cưới em cho anh v́ anh là con nhà quyền quư... Em đau khổ đến tận cùng. Trời ơi!  Ba em làm nghề đánh box th́ ăn thua ǵ đến chuyện chúng ḿnh chứ?  Em đă quỳ xuống lạy mẹ anh nhưng bà vẫn lạnh lùng bảo không được.   Vĩnh Đông ơi! Hăy cùng em tranh đấu cho t́nh yêu này...

 

Bích Liên vứt lá thư sang một bên, cầm tiếp lá thứ hai:

“Vĩnh Đông của Băng Sơn ơi! Măi măi yêu anh.  Đă gần một tuần ba nhốt em không cho ḿnh gặp nhau... Lần tự tử qua em được cứu sống, em la hét như một con điên: cứu em làm ǵ khi vẫn ngăn cách t́nh yêu hai đứa! Em sẽ chết nữa nếu không cho em gần anh...

 

Rồi một bức thư khác nhạt mờ v́ nước mắt.  Bích Liên cố gắng đọc trong đau đớn:

“Vĩnh Đông yêu dấu! Mới gặp nhau hai ngày trước mà giờ này em đă nghe nhớ anh quay quắt.  Em nhớ anh quá Đông ơi!  Nhớ mùi khói thuốc quyện vào tóc em mỗi lần anh vuốt mái tóc thề của em rồi đặt lên muôn vàn nụ hôn trên tóc em.  Xa anh rồi lần nào em cũng lo sợ cuống cuồng v́ em biết anh bị áp lực quá nặng của mẹ. Em cứ hỏi thầm có c̣n được gặp anh nữa không? Em sợ quá Đông ơi!  Cái tên của chúng ḿnh như một định mệnh buồn: Mùa Đông - Băng Sơn.  Em giận anh vô cùng, lá thư vừa rồi viết cho em có vẻ không vui khi anh nghĩ em sẽ nhận lời ông thẩm phán... Vĩnh Đông ơi!  Một ngàn ông thẩm phán, một vạn ông thẩm phán với em cũng không bằng một Vĩnh Đông. Em ước ao sao anh chỉ là một con người dân giả, không phải là một bác sĩ sống trong một gia đ́nh quyền quư cao sang để em được đến với anh trong vai tṛ làm vợ, làm mẹ b́nh thường như bao nhiêu người b́nh thường yêu nhau trên thế gian này.  Giai cấp, địa vị đă chia rẽ đôi ta thực sao?  Vĩnh Đông!  Em muốn gọi tên anh măi để anh thấu được t́nh yêu của em.  Hăy cầu xin mẹ giùm em... Em chết mất nếu phải mất anh Vĩnh Đông ơi!!!....

 

Bích Liên mở mắt trừng trừng, nước mắt tuôn ra mờ nhạt tất cả.  Nàng không c̣n đủ can đảm đọc tiếp những lời thư âu yếm, tha thiết kia... Bích Liên xách vội cái ví định ra đường gọi xe về nhà, ngay lúc ấy, Vĩnh Đông bước vào... Thấy cảnh tượng trước mắt, chàng hiểu ngay việc ǵ xảy ra... Liên đứng dậy run rẩy, chỉ thẳng vào mặt Vĩnh Đông:

- Anh lừa gạt tôi!  Anh lừa gạt tôi!!!

Vĩnh Đông nhào đến ôm chặt vợ lắp bắp:

- Bích Liên, em nghe anh nói, đừng xúc động như vậy!  Bây giờ anh phải gấp đi lo cho Thi.  Thi đang vào pḥng mổ, anh phải lấy giấy tờ của Thi đem gấp vào bệnh viện để làm thủ tục.  Chốc nữa anh về nói chuyện.

Bích Liên ngơ ngác như mất hồn khi nghe đến thực tại.  Tự dưng nàng xuống giọng:

- Em muốn theo anh vào bệnh viện thăm anh Thi.  Giờ này bắt em về nhà ngồi ṿ vơ đợi anh chắc chết mất.

- Em à!  Nhà c̣n có mẹ nữa, em quên rồi sao?

Bích Liên bướng bỉnh lắc đầu:

- Ngoài anh ra, giờ em không biết ai nữa hết.

Vĩnh Đông thở hắt ra:

- Ừ!  Vậy th́ đi thôi! Đi!!!

Nói xong Vĩnh Đông cầm xấp thư và h́nh ảnh bừa băi dưới đất đút vội vào hộp.  Chàng bước vội vào pḥng ngủ của Thi t́m cái bóp, trở ra ngoài kéo vội Bích Liên ra ngoài rồi khóa cửa lại.  Vĩnh Đông mở máy xe vespa của chàng, thấy Bích Liên vẫn c̣n ngần ngừ như chưa muốn lên ngồi.  Vĩnh Đông không biết vợ ḿnh đang c̣n giận không muốn ngồi ôm eo chàng.  Vĩnh Đông dục:

- Em lên xe đi cho rồi!

Bích Liên đành ngồi lên xe, ṿng tay ôm eo chàng.  Vĩnh Đông cầm tay Liên siết nhẹ:

- Em à!  Dĩ văng mà em ghen làm ǵ cho khổ thân vậy.  Anh cũng đă kể cho em nghe là mẹ không chịu cho anh cưới Băng Sơn v́ hai gia đ́nh không có môn đăng hộ đối rồi mà!

Bích Liên tủi thân khóc rưng rức:

- Nhưng anh đâu có kể cho em nghe vụ cô ta tự tử?

- V́ kể chi cho em buồn.  Thôi, th́ giờ em đă biết th́ anh nói luôn: không phải một lần mà Băng Sơn đă tự tử tới hai lần!

- Hai lần?

Bích Liên thảng thốt kêu lên.

Vĩnh Đông như một con thú bị thương, chàng nhói như rên xiết:

- Ừ! Một lần tại nhà cô, một lần tại nhà chị của anh.  Cả hai lần đều được cứu sống!  Rồi sau đó nghe tin anh cưới em, từ đau đớn tuyệt vọng, cô ta đi tới hận thù nên mới nhận lời lấy một dược sĩ không hề quen biết, cô không chịu lấy ông thẩm phán, người đă theo đuổi cô từ lâu.  Nếu anh mà không cưới em, anh không biết cô ta có c̣n nghĩ tới tự tử nữa hay không?

Bích Liên nghe ḷng đau nhói nhưng không thể phân tích được v́ sao.

Đến bệnh viện, Vĩnh Đông hấp tấp vào làm thủ tục cho Thi rồi vào pḥng mổ phụ với bác sĩ chính giải phẫu v́ chàng muốn tận tay lo cho Thi. Bích Liên ngồi đợi chồng, nàng thấy đêm dài vô tận...

 

Tưởng về đến nhà sẽ ngủ một giấc ngon lành v́ mệt, không ngờ Liên nghe mắt ráo hoảnh... Vừa giận vừa thương chồng, mấy lần muốn ṿng tay qua ôm nhưng rồi giận dỗi Liên lại quây lưng hướng khác cố dỗ giấc ngủ...

 

* * *

Và biến cố 75 xảy ra.  Vĩnh Đông cưu mang vợ con, mẹ già đến Hoa Kỳ. Khả năng sẵn có, Vĩnh Đông lấy lại bằng bác sĩ không mấy khó khăn...

 

Bao nhiêu năm vùi quên dĩ văng, Bích Liên cố sống cho đẹp ḷng chồng, cùng chồng lo cho hạnh phúc gia đ́nh...

 

Nhưng cú điện thoại của Bạch Mai nào đó... là một chứng tích cho Bích Liên thấy rơ Đông vẫn c̣n yêu và nghĩ đến Băng Sơn.

 

Vĩnh Đông vừa vào đến cửa, Liên ngoe nguẩy bỏ vào pḥng không một lời chào hỏi như thường lệ.  Đông ngạc nhiên vào pḥng thấy vợ đă nằm trên giường kéo chăn lên trùm kín lại.  Đông đến gỡ chăn ra rồi hỏi:

- Lại có chuyện ǵ rồi phải không?

Bích Liên cười gằn:

- Anh cũng biết chuyện rồi à?

- Chuyện ǵ là chuyện ǵ?

Bích Liên bật dậy:

- Anh nghe kỹ đây: có một bà tên Mai gọi điện thoại tới cho biết tiền anh chuyển về cho con Vơ Thị Băng Sơn nó không thèm nhận!  Anh nghe chưa?  Th́ ra anh vẫn c̣n liên lạc với nó???

Liên gào lên khô cổ.  Vĩnh Đông vừa thay quần áo vừa bảo:

- Em!  Từ từ nói chuyện cho anh có cơ hội giải thích.  Anh biết anh là vậy là có lỗi với em, nhưng...

Bích Liên bịt tai lại hét lên:

- Có lỗi... có lỗi!!!  Biết có lỗi mà vẫn làm...

- Bích Liên, em b́nh tĩnh lại cho anh nói hết đă.

- Rồi, anh nói đi.  Nếu nghe không xuôi th́ lần này chúng ta chia tay.

Thay xong bộ đồ ngủ, Vĩnh Đông ngồi xuống cạnh vợ phân trần:

- Em c̣n nhớ có lần có người bạn ở Canada gọi điện thoại cho anh không?

- Nhớ!  Đó là anh chị Phương.  Rồi sao?

- Sau đó, em đi làm anh có gọi thăm lại, hỏi thăm về gia đ́nh - em nên nhớ gia đ́nh chứ không phải riêng Băng Sơn nhé - th́ anh chị Phương cho biết hiện giờ gia đ́nh của Băng Sơn khổ kinh khủng lắm.  Cả hai vợ chồng cùng mấy đứa con vượt biên bị đổ bể nên Việt Cộng không cho anh chồng hành nghề dược sĩ nữa, phải đi bán chợ trời để sống; con cái ốm, đói khát, bệnh tật thê thảm lắm... Anh chỉ định giúp một lần cho họ làm vốn để sinh sống thôi v́ em biết đó, sở dĩ cô ta lâm vào hoàn cảnh ngày nay cũng tại anh và mẹ anh mà ra hết!!!  À, mà cô Bạch Mai cho biết Băng Sơn không nhận tiền, bây giờ th́ sao?

- Cô ta kêu anh gọi lại, muốn gởi cho người khác hay trả lại?

- Em, hay em đi với anh ra gặp cô Bạch Mai lấy tiền lại rồi ḿnh hỏi thẳng cô ấy luôn được không em?

 

Bao nhiêu giận hờn, Bích Liên cố gắng nén xuống v́ chính nàng cũng muốn hỏi cho ra lẽ.

 

* * *

Theo chồng bước vào nhà của Bạch Mai, Liên phải cố vui vẻ cười nói cho xong... vở kịch. Chẳng riêng Vĩnh Đông mà chính Bích Liên cũng không khỏi bùi ngùi khi nghe Bạch Mai kết luận:

- Nghĩ cũng lạ! Nghèo gần chết mà thấy đô la cũng chê!

Từ giă Bạch Mai ra về, Vĩnh Đông và Bích Liên im lặng không ai nói một lời...

Buổi cơm chiều lặng lẽ trôi qua, Bích Liên nghe chua xót trong ḷng khi tự cho rằng Vĩnh Đông lừa dối ḿnh.

Đông thấy vợ măi im lặng phải vỗ về:

- Em buồn anh phải không? Có ǵ em cứ nói ra cho hết đi!

Bích Liên cầm tay chồng nhỏ nhẹ:

- Vĩnh Đông!  Giờ em và anh đă lớn tuổi rồi, con cái cũng lớn cả... Sống bên anh gần hai chục năm trời, em biết anh cũng thương yêu, lo lắng cho em lắm.  Phần anh, anh cũng biết làm như vậy là làm tổn thương cho em không?  Tại sao anh không nói cho em biết là anh gửi tiền cho cô Băng Sơn?  Có lẽ anh cho em là một người đàn bà ích kỷ, hẹp ḥi? Em...

- Em cho anh cắt ngang lời em một tí đi Liên.  Anh công nhận anh đă lầm lỗi khi giấu em, nhưng anh đă suy nghĩ: nếu lỡ em không cho phép th́... anh làm sao có dịp giúp cho Băng Sơn một lần sau cuối?

- Sau cuối?  Có chắc là sau cuối; hay nếu Băng Sơn nhận tiền anh cũng tiếp tục gửi?

- Em thật thông minh khi suy luận như vậy.  Nhưng mà Bích Liên, em về với anh em đâu có một lỗi lầm ǵ để cho anh phải hành động hoài như vậy?  Chẳng qua vợ chồng anh chị Phương báo tin về hoàn cảnh của gia đ́nh Băng Sơn quá bi đát nên anh mới có ư định ấy thôi.

 

Lời giải thích của Vĩnh Đông hoàn toàn hợp lư, Bích Liên nghe ḷng dịu xuống thật nhiều.  Và trong ḷng Liên không sao không khỏi thán phục Băng Sơn bản chất cương quyết, nghị lực..., dù sống trong đói khổ cũng cam tâm không chấp nhận sự giúp đỡ của kẻ phụ phàng ḿnh.  Điều đó cũng chứng tỏ “c̣n hận là c̣n yêu” của Băng Sơn, nhưng xét cho cùng Liên vẫn hiểu được, nàng không thể trách ai ngoài định mệnh...

 

Đêm ấy, trong ṿng tay nồng ấm của Vĩnh Đông, Liên nghe chồng th́ thầm giải thích:

- Nếu biết trước em không ghen tuông với dĩ văng anh đă nói với em rồi.  Nhưng dù ǵ đi nữa, anh cũng có lỗi với em, có lỗi với Băng Sơn th́ quá nhiều.  Em biết không, anh từ khi cưới em về anh luôn luôn cố gắng đem hạnh phúc đến cho em, em làm dâu của mẹ em cũng biết đó: người Huế, nhất là mấy người già trong hoàng phái hoặc ḍng dơi quan lại đa số có đầu óc thủ cựu, luôn cho là ḿnh làm đúng và họ giữ rất kỹ khuôn khổ nề nếp đạo giáo và gia thế.  Cũng may trời cho anh gặp em, nếu không anh lại phải sống trong địa ngục hôn nhân”.  Sự từ chối của Băng Sơn cũng là một điều tốt cho anh, coi như anh đă hết ḷng bù đắp tội lỗi mà Sơn không nhận...

- Thôi, khuya rồi.  Anh ngủ đi, em hiểu anh rồi.  Từ nay tất cả chuyện ǵ em mong anh đừng giấu em nữa. Đàn bà, anh cần phải hiểu tâm lư họ một tí.  Làm ǵ cũng nên nói qua với họ mọi việc cho được tốt đẹp, đừng để lúc họ t́m hiểu được th́ gia đ́nh ồn ào và có thể đi đến đổ vỡ nữa nghe anh.

- Bích Liên! Em thật tốt.  Cám ơn em đă cảm thông cho anh và anh cũng vui mừng phần nào v́ mọi việc đă ổn thỏa.

 

Liên nghe hạnh phúc dâng lên, đồng thời cũng nghe đau đớn khi thấy mối t́nh của Vĩnh Đông và Băng Sơn tuy thật đẹp nhưng cũng để lại trong hồn nàng một cảm giác xót xa mỗi khi nhớ đến... Nàng thầm hỏi chẳng biết giờ này bên kia bờ đại dương Băng Sơn đang nghĩ ǵ?

 

Vùi đầu vào ngực Vĩnh Đông, Bích Liên muốn quên đi, quên tất cả... ít ra trong đêm nay!

 

 

  ? ˜ { @

 

ÁI KHANH
 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com