Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.





Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 



S LỰA CHỌN
Ái Khanh

Trúc đạp thắng, ngừng chiếc xe đạp lại, chàng bước xuống sửa lại mấy bó rau muống và miếng thịt ba rọi cột ṭng teng ở cái giỏ phía trước cứ như muốn nhảy vọt ra ngoài từ lúc Trúc rẻ vào con đường đá này.

Cái nóng của mùa hè sao mà khó chịu quá, trời muốn mưa mà không mưa được, cứ hừng hực như cái hỏa ḷ đang tỏa hơi nóng. Trúc gồng ḿnh cố đạp nhanh như để t́m một chút hơi gió. Hôm nay sở chàng phát nhu yếu phẩm, được kư thịt ba rọi và ông B́nh cho bốn bó rau muống chàng định bụng tạt ngang nhà Tố Oanh để... cho gia đ́nh nàng phân nửa. Vừa đạp xe Trúc vừa ngán ngẩm cho cuộc sống cứ kéo lê một cách buồn thảm thế này với đồng lương công nhân.

Đến cửa nhà Oanh chưa kịp gơ cửa đă thấy Oanh vui vẻ chạy ra chào đón:

Ồ, anh! Sao bữa nay ngày thường mà anh... chưa hỏi hết câu nh́n xâu thịt heo và mấy bó rau trước giỏ xe của Trúc nàng chợt hiểu nên bỏ lững câu nói. Tố Oanh cảm động:

- Anh cứ măi lo cho gia đ́nh em!

Dựng xe vào tường Trúc bảo:

- Em lấy miếng thịt ra cắt đôi giữ lại một nửa, c̣n rau th́ lấy hai bó. Rau của ông B́nh cho anh đó. Rau non mà mềm ngon lắm.

Ông Hoài trong nhà bước ra vui vẻ:

- Ủa! Cháu Trúc đó hả? Vô nhà chơi uống miếng nước đi đă cháu. Chà trời gần tối rồi mà sao c̣n nóng dữ quá!

Ngoan ngoăn, Trúc dẫn xe đến gốc cây khóa lại, theo Tố Oanh và ông Hoài bước vào nhà.

Bà Hoài đang ngồi trên vơng cũng đứng dậy; thấy Trúc bà cười bảo:

- Sao tới chơi ngày thường? Lại cho chác ǵ nữa đây?

Trúc lễ phép chào hỏi, rồi đáp:

- Con có chút thịt với rau muống biếu bác để ăn tối đó mà!

Bà Hoài cười dễ dăi:

- Nhà cháu cũng đông đen sao không đem về mà ăn, chút ǵ cũng cho hết vậy.

Tố Oanh liến thoắng:

- Má à! Thịt ngon lắm, rau muống cũng non xèo. Kệ ḿnh lấy lúc nào mua được nhu yếu phẩm cho ảnh lại.

Cuộc t́nh nghèo của Tố Oanh và Trúc êm đẹp, nên thơ như bao nhiêu mối t́nh khác ở xă hội Việt Nam. Cả hai gia đ́nh chưa ước hẹn ǵ nhưng ngấm ngầm chấp nhận. Trúc đang chờ cuối năm được tăng lương hy vọng cuộc sống thoải mái hơn sẽ chính thức xin hỏi cưới Tố Oanh.

Một sáng chủ nhật, như thường lệ ăn xong chén cơm nguội Trúc tà tà đạp xe đến nhà thăm Tố Oanh. Đến đầu đường, Trúc gặp Hân anh của Tố Oanh tay đang xách cục nước đá buộc sợi dây ṭng teng... Chàng ngừng lại chào hỏi, Hân bảo:

- Đạp xe tới nhà trước đi. Nhà đang có khách!

Ngừng xe, Trúc ngạc nhiên thấy chiếc xe hơi đỏ mới toanh đậu trước sân nhà Tố Oanh. Khóa chiếc xe vào gốc cây chàng đi nhanh vào nhà. Ngay trong pḥng khách ông bà Hoài đang ngồi với ba người khách lạ, họ ăn mặc sang trọng, thấy Trúc bước vào mọi người quay chào. Chàng vừa quệt mồ hôi vừa gật đầu chào lại. Bà Hoài đưa tay chỉ Trúc giới thiệu:

- Đây là gia đ́nh bác Tuân ở Canada về thăm. C̣n đây là Trúc bạn của tụi nhỏ nhà nầy.

Trúc bắt tay cậu thanh niên và cúi chào ông bà Tuân lần nữa.

Tố Oanh vén màn bước ra, thấy Trúc nàng cười chào. Tự dưng Trúc muốn làm vẻ thân thiết, chàng bảo Tố Oanh:

- Rót nước mời khách đi em.

- Chờ anh Hân đem nước đá về làm nước chanh. Anh ngồi chơi nói chuyện với anh Vĩnh đi!

Vĩnh nh́n theo Tố Oanh từng động tác như không quan tâm đến Trúc, chàng bảo:

- Tố Oanh tối nay rảnh không? Mời Tố Oanh đi pḥng trà nghe nhạc chơi.

Trúc bất măn trước sự kém tế nhị của Vĩnh. Chàng im lặng chờ Tố Oanh trả lời. Tự dưng tim chàng nhói đau lên khi thấy Tố Oanh nh́n chàng rồi yên lặng không trả lời Vĩnh.

Ngay lúc đó Hân bước vào nhà, Tố Oanh đỡ xách nước đá trên tay anh rồi vào bếp.

Hân cười vui vẻ:
- Sao? Đă quen nhau chưa? Tôi giới thiệu nghe: đây Vĩnh bạn học hồi nhỏ của tôi ở Canada về chơi. C̣n đây Trúc bạn của tụi này!

Vĩnh và Trúc miễn cưỡng chào nhau lần nữa. Vĩnh vỗ vai Hân bảo:

- Sao? Ông vợ con ǵ chưa?

- Thân lo chưa nổi, đâu dám nghĩ đến vợ con. C̣n ông?

Trúc nín thở chờ câu trả lời của Vĩnh, Vĩnh phá lên cười:

- Thôi ông giả vờ hoài. Kỳ trước tôi nhờ ông làm ông mai giờ ông lơ hả?

Nghe câu nói ấy, Trúc lặng lẽ xuống bếp. Tố Oanh đang dùng dao chặt nhỏ từng cục nước đá, rửa sơ bỏ vào những ly nước chanh đă pha sẵn. Trúc hỏi:

- Mấy người đó là ai vậy em?

Tố Oanh vùng vằng:

- Má và anh Hân giới thiệu rồi c̣n hỏi em nữa!

- Th́ anh biết là người quen của gia đ́nh em nhưng... họ đến đây ư ǵ vậy?

- Ư ǵ? Th́ họ tới thăm chứ ư ǵ?

- Nếu thăm thôi sao hồi năy anh Vĩnh dám mời em đi pḥng trà.

Tố Oanh thương hại, nh́n Trúc mỉm cười:

- Rồi! Bộ ông ghen hả ông? Th́ người ta mời kệ họ chứ. Em có đi đâu mà anh lo?

Trúc nắm tay Tố Oanh tha thiết:

- Tại... Tại anh nghèo quá nên lúc nào cũng nơm nớp sợ mất em.

- Nhưng em có ǵ đâu mà anh ghen bậy?

Trúc chữa thẹn:

- Không phải anh ghen, tại anh sợ người ta làm phiền em...

Rồi chàng khôn ngoan bồi thêm một cú:

- Anh luôn luôn tin tưởng em một ḷng một dạ với anh mà!

Tố Oanh cười bảo:

- Thôi anh lên nhà trên đi, ở đây lâu người ta... nghĩ bậy bây giờ!

Trúc đánh liều hôn phớt lên má Tố Oanh và bảo:

- Trước sau họ cũng nghĩ rồi!

Tố Oanh giẫy nẩy xô Trúc ra rồi chậm răi bưng khay nước bước lên nhà trên.

Vĩnh và Hân say sưa nói chuyện, thấy Tố Oanh lên Vĩnh quây qua bà Tuân bảo:
- Ba, má bữa nay ḿnh mời gia đ́nh bác Hoài đi ăn trưa đi!

Ông bà Tuân nghe con, ân cần mời mọc, ông bà Hoài lúng túng sau cùng cũng nhận lời. Trúc đứng dậy cáo từ v́ biết gia đ́nh Tố Oanh cũng khó xử chẳng lẽ... xin thêm cho chàng đi theo? Chàng hơi buồn khi không thấy ông bà Tuân cũng như Vĩnh giữ chàng lại, nhưng ra về chàng cũng lo lắng v́ thấy Vĩnh có vẻ lưu tâm đến Tố Oanh. Mọi người vui vẻ chào Trúc, Tố Oanh ngập ngừng... cuối cùng nàng tiễn Trúc ra cửa. Nh́n chiếc xe hơi đỏ bóng loáng mà chàng đoán họ mướn ở trung tâm du lịch, chàng buồn buồn đưa tay vào túi t́m ch́a khóa để mở chiếc xe đạp cũ mèm của ḿnh. Chàng nh́n Tố Oanh muốn nói một câu ǵ đó nhưng nghe ḷng dâng lên niềm tê tái nên chàng im lặng. Thấu hiểu, Tố Oanh bảo:

- Thôi anh về. Em hứa tối nay sẽ không đi pḥng trà đâu!

Trúc cảm động, chớp mắt nh́n Tố Oanh thay lời cám ơn. Rồi chàng mỉm cười:

- Chúc em đi ăn trưa nay vui!

Trúc đi rồi, Tố Oanh vào nhà ông bà Tuấn lúc đó mới quay nh́n kỹ nàng rồi hỏi:

- Sao? Cháu độ này vẫn thường hả?

Tố Oanh lí nhí trả lời.

Bà Hoài bảo con:

- Nè! Hai bác ở Canada về muốn... coi mắt con đó. Ba má th́ tùy ư con đó thôi!

Tố Oanh giật ḿnh mặc dù đă biết trước ư định của họ.

Vĩnh nh́n nàng như khuyến khích:

- Tố Oanh! Em c̣n nhớ những kỷ niệm ngày xưa của tụi ḿnh chứ?

Vâng! Tố Oanh vẫn thường nghĩ đến tuổi học tṛ với những tṛ chơi con trẻ, thủa ấy mấy người bạn lớn tuổi hơn đă đi hái bông ngũ sắc về xâu thành chuỗi rồi bắt chước phim Ấn Độ cho tụi nhỏ cưới nhau bằng cách choàng những ṿng hoa vào cổ nhau. Số con gái quá đông nên có khi đứa lớn tuổi hơn phải làm chồng nữa... Tố Oanh ngày trước cũng... mấy lần đám cưới với Vĩnh rồi. Nàng thẹn thùng nhớ đến kỷ niệm xưa. Chao ôi! Đẹp thay thời thơ dại... Nàng mỉm cười không đáp lời Vĩnh.

Ông bà Hoài phá tan bầu không khí:
- Thôi! Vô thay áo quần đi ăn.

Buổi cơm trưa diễn ra trong một nhà hàng sang trọng, vui vẻ. Vĩnh ân cần lập đi, lập lại lời mời mọc Tố Oanh đi pḥng trà đêm nay.

Ông bà Hoài cũng như Hân đều quan niệm chuyện hôn nhân là trọng đại không cố ư nài ép Tố Oanh mặc dù ai cũng rơ giữa Vĩnh và Trúc đương nhiên nhận lời Vĩnh th́ cuộc đời Tố Oanh đỡ chật vật hơn, sự quan hệ giữa Canada và Việt Nam không c̣n khó khăn như trước nữa nên sự bảo lănh sẽ không kéo dài.

Tố Oanh tự trách ḿnh tại sao sáng nay lại hứa với Trúc là sẽ không đi pḥng trà... Không phải nàng có ư phụ phàng ǵ Trúc nhưng nếu không lỡ hứa th́ nàng có thể theo Vĩnh đi nghe nhạc một cách thoải mái. Lâu rồi, cuộc sống gia đ́nh khó khăn, ba mẹ nàng già, tất cả gia đ́nh đều trông chờ vào đồng lương công nhân của nàng và anh Hân. Anh Hân chỉ là công nhân khuân vác cho một xưởng may c̣n Tố Oanh đan giỏ mây xuất cảng cho một tổ hợp... Cuộc sống bấp bênh với đồng lương không nhất định nên tất cả cuộc vui lâu lắm rồi anh Hân cũng như Tố Oanh không nghĩ tới. Mà Vĩnh th́ cốt ư chỉ mời Tố Oanh nên nàng không thể bảo Vĩnh đi với anh Hân. Thấy nàng cứ im lặng, cuối cùng Vĩnh đành bảo Hân:

- Ông mời Tố Oanh giùm tôi một tiếng đi được không?

Hân biết Tố Oanh ngại ngùng v́ sợ Trúc buồn ḷng, nhưng từ chối Vĩnh th́ cũng sợ mích ḷng. Hân bảo:

- Tố Oanh đi cho vui, anh cũng đi nữa!

Nghe Hân nói thế Vĩnh tiếp lời:

- Ừ! Dĩ nhiên đi càng đông càng vui...

Tố Oanh nghĩ lâu rồi anh em nàng không có điều kiện để vào thử pḥng trà xem sao, nay có thể nhân cơ hội nầy để biết luôn, vả lại Tố Oanh đi có anh Hân đi cùng cơ mà... Với lối suy luận như thế Tố Oanh tự biện hộ cho ḿnh và quên đi lời hứa với Trúc, cuối cùng nàng nhận lời.

Màn đêm buông xuống, Vĩnh chở ông bà Tuân về khách sạn rồi thay bộ vest khác một ḿnh lái xe đến nhà Tố Oanh.

Tố Oanh và Hân đă sửa soạn sẵn, thấy xe Vĩnh vội chào cha mẹ để đi... Tiếng nhạc nhè nhẹ với khung cảnh sang trọng trong xe, lần đầu tiên trong đời Tố Oanh nh́n ngắm với vẻ thèm thuồng, mơ ước. Như bắt được ư tưởng nàng Vĩnh hân hoan kể cho Hân và Tố Oanh nghe những văn minh xứ người...

Đặt chân vào nhà hàng cực kỳ hỗn loạn, những điệu nhạc điên cuồng, đám người cũng đang quay cuồng phía trước. Vĩnh, Hân và Tố Oanh t́m được một bàn trống. Một bản nhạc tango được thay thế, không khí pḥng trà dịu lại. Vĩnh vẫn miên man kể về những điều mới lạ ở Canada cho anh em Tố Oanh nghe.

Người hầu bàn đến bàn Tố Oanh thúc giục lựa chọn món ăn, thức uống. Vĩnh hất hàm:
- Cho hai lon Heineken và một ly cam vắt.

Tố Oanh cảm thấy khó chịu khi Vĩnh tự động gọi thức uống cho Hân và ḿnh mà không hỏi ư kiến và gương mặt như tự măn...

Vĩnh cầm thực đơn xem một lúc rồi gọi các món ăn ư chừng như khinh thường Hân và Oanh không biết gọi những món ngon vật lạ.

Sau đó, Vĩnh tiếp tục gọi bia, hết lon nầy sang lon khác, ngất ngưởng đống lon trước mặt, Hân uống cầm chừng và trố mắt ra nh́n Vĩnh. Vĩnh như đă say không c̣n phong cách của một thanh niên nữa, chàng nh́n Tố Oanh với ánh mắt sỗ sàng rồi kéo tay Tố Oanh bỏ qua đùi ḿnh. Tố Oanh giận dữ rụt mạnh tay về. Trong thoáng chốc Tố Oanh tưởng tượng đến đôi mắt buồn như trách móc của Trúc... Tim nàng thắt lại. Nàng nh́n ra đường... phố đă lên đèn. Tự dưng ḷng dâng lên niềm hối hận. Nàng đến bên Hân nói nhỏ một câu rồi bỏ đi. Vĩnh nh́n theo hỏi Hân:

- Tố Oanh đi đâu vậy?

- Nó bảo ông với tôi cứ ngồi uống tự nhiên, nó về trước.

Vĩnh chưa kịp phản ứng th́ một cô chiêu đăi viên ơng ẹo ngồi xuống cạnh chàng. Vĩnh quên ngay diễn tiến, quay qua đấu láo với cô chiêu đăi viên. Hân ngao ngán nhủ thầm em gái ḿnh đă xử sự thật đúng.

Tố Oanh ra đường, tần ngần không biết nên về nhà hay đi đâu. Cuối cùng nàng quyết định đến nhà Trúc. Gọi chiếc taxi mà ḷng tức tối bỗng dưng theo Vĩnh đến đây giờ phải tốn tiền xe đi về.

Lần vô xóm của Trúc, ḷng Tố Oanh ái ngại, mấy lần định quay về nhà nhưng chút ăn năn, chút nhớ nhung khiến nàng như chùn chân. Đứng trước hiên nhà Trúc Tố Oanh giật ḿnh thấy ánh lửa lóe lên trong đêm tối. "Có lẽ Trúc đang hút thuốc ngoài sân?" Nàng thầm hỏi. Rồi quyết định bước vào. Ánh trăng soi vằng vặc. Nàng hiện diện bất ngờ. Trúc quăng điếu thuốc xuống chụp hai vai nàng:

- Em đi đâu giờ này?

Nàng lúng túng không dám trả lời. Trúc mừng rỡ nói như sợ nàng biến mất:

- Lúc chạng vạng, anh có đến nhà em thấy em và anh Hân đang leo lên xe của cậu Vĩnh, anh biết em đă theo họ đi chơi, anh buồn quá về đây... Bây giờ em đến đây chắc hẳn em đi chơi không được vui phải không? Anh có làm ǵ cho em buồn không?

Vai Tố Oanh rung lên. Nàng nói như xưng tội:

- Trúc! Anh cao thượng quá làm sao em xứng với ḷng yêu thương của anh? Chỉ một chút xíu nữa thôi em đă đi lạc đường...

Trúc ngỡ ngàng, nâng mặt Tố Oanh lên hôn nhẹ và hỏi:

- Tố Oanh! Đêm nay anh chính thức ngỏ lời cầu hôn với em. Em có chịu không?

 

Tố Oanh gục đầu vào ngực Trúc, nức nở khóc và cố gắng hết sức để trả lời chàng:

- Em chịu!

 

{ {
{

Ái Khanh
S La Chọn
 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com