Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com

Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 

 


HƯ O CUỘC T̀NH

Ái Khanh


 


 
™™™

 

Sông Quê nước chảy đôi bờ

Để em chín dại mười khờ thương anh

 

  ™™™

 

Thục cầm tay mẹ bước ra khỏi nấc thang cuối cùng để tiến về cửa phi cơ.

Tránh né để cho đoàn người đi trước gần hết, Thục xốc lại quai xách trên vai, nói khẽ đủ cho mẹ nghe:

- Sao con hồi hộp quá mẹ ạ!

Bà Quế thở dốc, đáp lời con:

- Mẹ cũng vậy! Chẳng biết "họ" có tốt với ḿnh không?

Bố Thục là một sĩ quan QLVNCH đă mất trong trại cải tạo.  Qua bao nhiêu tốn kém về thủ tục, Thục với mẹ mới được cứu xét cho đi diện H.O. đến Hoa Kỳ.  Ngoài hội USCC bảo trợ, mẹ con Thục c̣n được người chị bà con hứa giúp đỡ nên hai mẹ con ngày nay đến được Hoa Kỳ sớm hơn dự định.

 

Hôm nay là ngày Thục và mẹ được chị họ ra phi trường đón.  Từ xa, Thục đă thấy được hai người mà nàng chắc chắn  là chị họ và anh rể v́ chỉ có hai người tóc đen người Á Châu duy nhất trong đám người đang lố nhố  bên ngoài hành lang... Nàng bảo:

- Con chắc chắn đó là chị Quỳnh và anh Hoành mẹ ạ.

- Đâu?  Đâu?

Bà Quế nhớn nhác nh́n ra xa... bà bảo:

- Kể ra con Quỳnh nó cũng tốt bụng thật.  Nếu nó không chịu lănh ḿnh th́ chắc ǵ đi được sớm như vậy.

 

Tiếng ồn ào từ loa, từ những đoàn người lũ lượt đi tới đi lui xuôi ngược, gọi nhau ơi ới khiến cho Thục cảm thấy chóng mặt.  Nhưng nàng cũng cố gắng kéo tay mẹ đi đến hai người mà nàng nghi là chị họ và anh rể của ḿnh.  Mặt đối mặt, họ nh́n nhau mừng rỡ.  Bà Quế hỏi trước:

- Có phải vợ chồng cháu Quỳnh đó không?

- Dạ! D́ Quế và em Thục đây hả?

Hoành và Quỳnh tươi cười phụ với mẹ con Thục xách những túi lỉnh kỉnh trên tay họ, Quỳnh hỏi:

- C̣n ǵ nữa không d́?

- C̣n hai cái va-li sắt gửi theo hành lư!  Thục dành trả lời.

Gần nửa giờ sau họ mới ra khỏi phi trường, đẩy chiếc xe hành lư ra băi đậu xe, Hoành thở dốc bảo:

- Coi vậy mà cũng nhiều đồ dữ a!

Lúc này Thục mới để ư quan sát người anh rể của ḿnh, Thục cười nhỏ nhẹ:

- Thật là phiền anh chị quá!

- Ối chao, ăn thua ǵ.  Đừng khách sáo. A, d́ và em chắc đói bụng lắm hả?

Thục trả lời chị:

- Mệt quá chị ơi! có ăn uống được ǵ đâu.

Khi ngồi yên lên xe rồi, Thục bắt đầu quan sát: chiếc xe đẹp quá, sang quá,... Thục nghĩ.

Anh Hoành lên tiếng phá tan sự im lặng trên xe:

- Bây giờ về nhà d́ và em Thục ăn uống xong tắm cho mát mẻ rồi ngủ một giấc cho đă...

Bà Quế e dè:

- D́ và con Thục ở nhà cháu có ǵ bất tiện không?

Quỳnh đon đả:

- D́ nói ǵ kỳ vậy?  Nhà rộng thênh thang, có tới bốn pḥng lận; vợ chồng con một pḥng, thằng Huy một pḥng, c̣n hai pḥng để cho d́ và Thục, cứ ở tạm rồi thủng thẳng Thục có việc làm tính sau...

 

 ™™™

 

Qua một tuần nghỉ ngơi lấy lại sức, Thục nôn nóng đi làm nhưng Hoành và Quỳnh buộc nàng phải đi học sinh ngữ một thời gian rồi tính.  Mỗi tháng sẽ có vài trăm tiền trợ cấp và phiếu thực phẩm; vợ chồng Quỳnh định sẽ dùng hết phiếu thực phẩm vào việc ăn uống, c̣n mấy trăm bạc để mẹ con Thục chuẩn bị cho cuộc sống.

 

Hoành làm ca ngày, riêng Quỳnh v́ bé Huy mới sáu tuổi nên nàng chọn làm ca hai để tiện việc chăm sóc cho Huy.  Từ ngày có bà Quế và Thục ở chung căn nhà ấm cúng hẳn lên... Ngày ngày Quỳnh bày cho d́ và em nấu nướng đủ thứ; chiều hai giờ là chuẩn bị để đi làm, giao hết công việc c̣n lại cho Thục.  Khuya nào trở về nhà, Quỳnh cũng hài ḷng v́ nhà cửa nhờ d́ Quế và Thục nên ngăn nắp, sạch sẽ.  Nàng định bụng sẽ bàn với chồng giữ d́ và em gái lại cho đến lúc đủ tiền mua nhà cho lợi cả đôi bên.

Ư kiến Quỳnh đưa ra Hoành chấp thuận ngay v́ chàng được nghỉ ngơi nhiều không như trước kia, ngoài việc cắt cỏ Hoành không phải làm ǵ thêm.

 

Như dự định, cơm chiều vừa xong, bà Quế tắm rửa cho bé Huy; Hoành chuẩn bị đưa Thục đi phố để mua sách vở, vật liệu cho Thục đến trường học Anh văn chuẩn bị kiếm việc làm.

Lần đầu một ḿnh đi theo anh rể ngồi trên chiếc xe với nhạc d́u dịu, Thục nghe ḷng hồi hộp, chen lẫn một cảm giác vừa sợ hăi, vừa thích thú...

- Thục!  Nói chuyện đi, sao em im lặng vậy?

Thục lúng túng như bị anh ḿnh đọc được ư nghĩ.  Đêm ấy Thục được anh mua cho mười quyển vở, một số bút và quyển từ điển Anh Việt.

Qua đêm sau, Hoành dẫn cho Thục đi phố sắm một số quần áo, giày dép theo ư thích của nàng.  Nh́n Hoành kư chi phiếu cho ḿnh, Thục rụt rè:

- Anh mua nhiều quá, chị Quỳnh có nói ǵ không?

Hoành nhún vai:

- Em đừng lo.  Em là em của chị Quỳnh chứ đâu phải em của anh đâu!

Ra xe, thay v́ về nhà, Hoành lại đem Thục đến một tiệm ăn.  Thục thắc mắc:

- Ḿnh ăn rồi. Đến đây làm ǵ hở anh?

- Ồ!  Hồi năy mệt quá anh ăn không được, giờ anh muốn kiếm ǵ ăn thêm.

Thục thật sự bị sức hút của căn nhà sát mé biển này... Phố đă bắt đầu lên đèn.  Nhà hàng được trang trí với những ánh đèn sáp thơ mộng, nh́n ra bầu trời lấp lánh sao, sóng biển ŕ rào.  Thục bảo:

- Nh́n cảnh này em nhớ Việt Nam quá!

- Vậy sao? Vậy anh phải cho em đến đây thường mới được...

Hai anh em vui vẻ chuyện tṛ sau khi ăn vài món nhẹ, và họ ra về.

 

Rồi cứ mỗi đêm sau khi cơm nước xong là Hoành giúp cho Thục đến trường.  Bà Quế vui sướng khi thấy cuộc sống của ḿnh bắt đầu có những viễn ảnh tốt đẹp.  Trong buổi cơm, bà rất ân cần chăm sóc hai người cháu đă cho bà cuộc sống hôm nay.

 

Ba tháng trôi qua, Thục qua đă được lên lớp sau kỳ thi; sở xă hội cũng gửi giấy báo sẽ ngưng trợ cấp của bà Quế và Thục trong tháng tới. Do đó, Quỳnh và Hoành dự định sẽ tập cho Thục lái xe. Thục th́ muốn chị ḿnh dạy, nhưng Quỳnh cứ sợ không biết hướng dẫn và nàng lư luận đàn ông phản ứng nhanh, có ǵ không bị nguy hiểm... Cuối cùng Thục phải làm phiền anh rể một phen nữa...

 

Tưởng khó, nhưng thật ra cuối cùng chỉ một lúc là Thục đă lái được.  Nàng vui sướng chạy ṿng ṿng trong sân trường không muốn ngừng lại.  Thấy em gái vui, Hoành cũng vui lây.  Cuối cùng thấm mệt, Thục bảo:

- Thôi bây giờ nghỉ.  Anh cho em mời anh kiếm tiệm nào uống ǵ nhé?

Hoành đề nghị đến tiệm gần mé biển đầu tiên.  Thục đáp ngay:

- OK!  Bây giờ phải trả ơn ông thầy!

Khi ngồi trong tiệm rồi, nh́n ra bầu trời Thục lại nghe ḷng xúc động:

- Kỳ thật anh ạ.  Em không hiểu sao ngồi đây em nhớ nhà quá!

Không biết vô t́nh hay cố ư, Hoành bóp nhẹ tay Thục đang đặt trên bàn và hỏi:

- Ở Việt Nam em đă có người yêu chưa?

Thục rút tay lại như bị điện giật, im lặng không trả lời Hoành.

Hoành nhỏ nhẹ:

- Anh xin lỗi!  Tại thấy em cứ nhớ nhà nên anh ṭ ṃ thế thôi.

Thục thành thật:

- Em thật t́nh chưa có ai hết v́ em đoán trước thế nào em cũng sẽ được ra đi nên em chẳng dám nghĩ đến chuyện yêu ai...

Hoành gục gặc đầu:

- Vậy cũng khỏe.  Lỡ thương ai giờ bảo lănh cũng khó khăn lắm không như trước đâu!

 

Và chiều nào cũng vậy, Quỳnh đi làm trước, Hoành về sau; ăn uống xong là Hoành và Thục đều đi tập lái xe... Bà Quế vui mừng khi nghe con gái báo tin chỉ c̣n vài hôm là đi thi bằng lái.

 

Sự gần gũi, thân mật của Hoành và Thục đă đưa họ đến bờ vực thẳm mà họ không ngờ được... Đêm ấy, trong sở của Hoành mở "party" cho nhân viên. Thay v́ về báo lại cho Quỳnh để Quỳnh cùng đi chung, Hoành lại giấu vợ và rủ Thục đi.  Khi thấy Thục ăn mặc sang trọng trong pḥng đi ra, bà Quế hỏi:

- Con đi đâu?

Lần đầu tiên nàng nói dối mẹ khi Hoành cũng trong bộ vét đắc tiền từ pḥng chàng bước ra:

- Con nhờ anh Hoành chở đi đến nhà người bạn đă hứa xin việc cho con... chút con về liền!

Ra khỏi nhà, thấy Thục cũng dối mẹ nên Hoành mạnh dạn đề nghị:

- Nếu ḿnh đi "party" ở sở anh thế nào bạn bè gặp chị em họ cũng nói lại, vậy thôi ḿnh đi chơi chỗ khác nghe em.

 

 ™™™

 

Chuyện ǵ sẽ đến, đă đến... Hoành đă dối Quỳnh và Thục đă dối mẹ. Họ gặp gỡ nhau thường xuyên trong pḥng ngủ.  Cho đến một hôm Thục thấy ḿnh bắt đầu có những triệu chứng kỳ lạ, nàng tự động đi bác sĩ để cuối cùng nàng thực sự hoảng hốt khi bác sĩ cho biết là đă mang thai...

 

Nàng lo sợ, trong lớp học nàng có một số bạn bè, nàng định tâm sự và nhờ giúp ư kiến nhưng  chưa biết phải giải quyết cách nào.  Nàng định tâm là sẽ báo cho Hoành biết... Nhưng ư định chưa kịp nói ra th́ chiều hôm ấy Quỳnh về nhà thật sớm và báo tin cho Thục biết là trong sở của Quỳnh cần một người làm.  Quỳnh xin ngay cho Thục và đă được họ chấp thuận khiến Quỳnh mừng quá xin về sớm báo tin cho d́ và em cùng vui.  Thục sững người, rồi vùng ôm chầm lấy Quỳnh cười mà nước mắt tuôn như mưa.  Quỳnh không hiểu, vỗ lưng em an ủi:

- Có ǵ mà khóc em.  Cho dù chị không xin được việc này rồi hội USCC cũng t́m cho em việc khác mà.

 

Thục gật gật đầu trên vai chị và tự mắng thầm: "Ḿnh thật là một kẻ khốn nạn... Ơn chưa trả đă lo phản phúc!".

 

Hoành trong pḥng bước ra, thấy hai chị em thân thiết chỉ cười thầm.  Riêng bà Quế thấy vui mừng hơn hết v́ bà từ lâu mong con có việc làm để mẹ con bà được đời sống tự lập khỏi bám víu măi vào cháu và cháu rể.  Thục bàn với chị tuần sau sẽ theo chị đi làm.

 

Đầu tuần ấy, Thục đă chính thức là nhân viên của hăng điện tử. Nàng đi về cùng ca với Quỳnh, nhiều lúc nàng muốn có thời giờ để nói riêng cho Hoành biết ḿnh hiện đang mang giọt máu của Hoành trong người.  Nhưng cũng có lúc nàng thấy Quỳnh chăm sóc cho nàng từ miếng ăn đến chỉ dẫn công việc sở... Hai ư nghĩ mâu thuẫn khiến Thục lo sợ đến hốc hác cả người.

 

Bà Quế cũng nhận thấy điều ấy trước, Thục cứ chối quanh là chưa quen việc nên lo lắng thế thôi.  Cuối tuần, cả nhà được quây quần bên nhau.  Hoành đề nghị... ăn mừng Thục có việc làm bằng một buổi tiệc tại nhà hàng... gần băi biển, Thục giật ḿnh hoảng hốt:

- Không!  Không đâu.  Em mệt lắm, em muốn ở nhà nghỉ ngơi.

Hoành tưởng thật bảo:

- Ồ!  Mới đi làm có một tuần mà em có vẻ sút đi thật đó.  Thôi, ở nhà nghỉ ngơi để anh chở chị Quỳnh đi chợ mua món ǵ về làm ăn cả nhà cũng được.

Thục khoát tay, mắt nhắm lại mà lệ muốn trào:

- Trời ơi!  Em đi làm có ǵ là quan trọng đâu mà ăn mừng?

Quỳnh vỗ vai em:

- Nói ăn mừng là cho vui thôi.  Bữa nay chị cũng muốn t́m món ǵ đặc biệt cho cả gia đ́nh ăn.  Nếu em mệt, ở nhà trông cháu Huy để anh chị chở cho d́ ra ngoài một tí kẻo lâu nay cứ để d́ ở nhà hoài...

Bà Quế nghe thế vui mừng:

- Ừ! Đúng đó.  D́ cũng muốn ra phố một tí cần ǵ d́ mua luôn.

Thục bặm môi, che dấu sự xúc động của ḿnh cũng như ḷng ăn năn của ḿnh khi thấy sự đối đăi của Quỳnh.

 

 ™™™

 

Mấy ngày không ngủ, chiều thứ hai nh́n Thục bơ phờ lúc ra xe đi làm, Quỳnh ái ngại:

- Em sao vậy?  Bệnh hả?  Nếu nghe mệt trong người quá th́ thôi, để chị vô xin cho em nghỉ một bữa.

Thục uể oải đáp lời chị:

- Không sao đâu chị.  Em vô sở làm việc một tí tỉnh người ngay.  Mới làm có một tuần đă nghỉ bệnh sợ... họ cho nghỉ luôn th́ khổ!

Thấy em có lư, Quỳnh chẳng nói ǵ, ngồi trên xe Quỳnh bảo:

- Nếu việc này không thích hợp với em, thôi làm tạm vài ngày. Rảnh, chị gọi bạn bè hay hội USCC xin giùm em việc khác.

Thục cười ph́:

- Hăng điện tử là nhàn nhứt mà làm không nổi chỉ có việc... ở nhà ăn bám thôi chị ạ.

Rồi nàng trấn an chị:

- Em nghĩ vài bữa sẽ quen thôi.

 

Đến giờ cơm chiều, vừa ăn vài muỗng, tự dưng Thục nôn thốc nôn tháo trên bàn.  Mọi người hoảng hốt d́u Thục lên pḥng y tế nằm nghỉ.  Quỳnh làm khác pḥng nên không hay biết...

Rất may mắn cho Thục người thư kư trực ban đêm là một người Việt Nam nên Thục không phải trở ngại khi nói chuyện.  Cô tự giới thiệu trước tên của ḿnh, mới nói vài câu th́ chị Quỳnh ở ngoài xô cửa bước vào hoảng hốt:

- Thục!  Em có sao không?  Nghe mấy người kia nói em bị ǵ hả?

Cô Vân thư kư cười bảo:

- Ồ, chị Quỳnh!  Em chị đó hả?  Mấy bữa nay nghe nói giờ mới biết.  Không sao đâu chị.  Cô ấy chỉ mệt, trúng gió thế thôi...

Chị Quỳnh thở phào, cầm tay em gái nhỏ nhẹ:

- Hồi chiều nghe chị ở nhà khỏe rồi!

Thục bóp tay chị, nước mắt trào ra, ấp úng:

- Chị. chị tốt với em quá!!!

Quỳnh vuốt những cọng tóc ḷa x̣a trên trán em rồi bảo:

- Thôi, nếu không có ǵ nằm nghỉ một chút đi, chị trở về làm việc.

Quỳnh bước ra rồi, Vân khép cửa lại  bảo:

- Chị Quỳnh dễ thương lắm, ở đây ai cũng mến!

Nghe xong câu nói ấy, Thục cầm tay cô thư kư bảo:

- Chị!  Chị giúp em điều này được không chị?

Vân mở tṛn mắt nh́n Thục thắc mắc.  Thục bảo:

- Chị khóa cửa giùm em rồi em nói!

Lạ lùng với những câu nói của Thục nhưng Vân vẫn làm theo, xong nàng hỏi:

- Em cần chị giúp ǵ?

- Em cần chị giúp em ư kiến.  Em chán sống quá chị ơi!

Vân hoảng hốt:

- Em nói ǵ vậy?  Có ǵ cứ nói đi, chị giúp được em chị giúp liền...

Như một cái máy, Thục kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Vân nghe... rồi kết luận:

- Sở dĩ em ói hôm nay cũng tại cái bào thai nó hành em đó chị ạ.

Vân sửng sốt:

- Rồi bây giờ em tính sao?

Thục cười buồn:

- Nếu em biết tính sao th́ em đâu nhờ tới chị?  Em phân vân quá v́ chị Quỳnh thật tốt với mẹ và em.  Do đó, em tới giờ vẫn chưa nói ǵ với anh Hoành cả.

Vân suy nghĩ một lúc rồi mở ví bảo:

- Em lấy số điện thoại chị, khi cần em liên lạc hoặc buổi tối thẳng vô đây gặp chị.  Chị không hứa, nhưng có thể giúp được v́ hồi trước ở New York quen bạn bè nhiều.  Nếu họ t́m được việc ở đó giùm em có chịu đi không?

Thục như vớ được chiếc phao khi sắp đuối giữa ḍng:

- Đi được!  Em sẽ rời nơi này!

Rồi Thục cố gắng nói thêm để Vân đừng đổi ư:

- Sở dĩ em mửa cũng tại lo nghĩ nhiều mất ăn mất ngủ đó chị; không phải tại em yếu đâu. Hồi ở Việt Nam em...

Vân hiểu ư cười bảo:

- Em an ḷng đi.  Chị sẽ liên lạc với bạn chị ngày mai.  Tối mai em vào đây chị cho em biết kết quả...

*

Suốt hai, ba đêm, đêm nào cũng thừa lúc mọi người ăn tối, Thục đều vào pḥng thư kư Vân để bàn bạc.  Mọi người không ai nghi ngờ ǵ v́ cứ nghĩ sau lần bệnh đó cô Vân và Thục quen nhau.

 

Thục nhẹ người khi thấy Vân đă kiếm được cho mẹ và ḿnh một công việc may quần áo tại nhà, tạm thời có một căn pḥng c̣n bỏ trống nên chị Tâm - bạn của Vân - sẽ cho mướn với giá tượng trưng... Thục ân cần  cầm tay Vân bảo:

- Ơn chị em sẽ không bao giờ quên.  Chị giúp giùm em giấu kín chuyện này nhé chị!

Vân nhỏ nhẹ:

- Chị hứa chắc sẽ không cho ai biết điều này; vả lại chị cũng rất mến Quỳnh. Chị ấy là một người tốt và yếu đuối, nếu biết được không biết sẽ ra sao...

 

 ™™™

 

Đêm ấy Thục về nhà, thỏ thẻ với mẹ là việc trong hăng điện tử nàng không hạp v́ những sợi dây điện nhỏ li ti nhức mắt khiến cho nàng nhức đầu; nay có người quen xin được việc cho cả mẹ và cả nàng nữa nên nàng muốn mẹ đồng ư để cùng nói với vợ  chồng Hoành qua New York làm việc... Bà Quế là người thật thà, nghe con nói bà tin ngay, nhưng vẫn c̣n e ngại:

- Giờ con định nói sao với vợ chồng nó?

- Để ngày mai ăn sáng xong con sẽ thưa chuyện!

 

 ™™™

 

Khi Thục vừa nói xong ư định của ḿnh và mẹ th́ Quỳnh cự nự liền:

- Sao kỳ vậy?  Bộ vợ chồng con ăn ở có ǵ phiền ḷng d́ và em Thục sao?  Mà hồi nào giờ con đâu có nghe Thục nó quen bạn bè ǵ ở New York  đâu?

Quỳnh nói một mạch, c̣n Hoành th́ trầm ngâm suy nghĩ... Liếc nh́n Thục, chỉ thấy Thục cúi đầu im lặng.

Bà Quế phân trần:

- Bậy nà!  Tụi con ăn ở với d́ như vậy làm ǵ có chuyện phiền ḷng.  Chỉ tại con Thục nó bị nhức đầu hoài v́ nó nói ba cái đồ điện tử nhỏ xíu nên nó... nên nó...

Bà Quế ngập ngừng v́ không diễn tả được về những sự việc mới lạ ấy.

Quỳnh gọi Thục:

- Thục!  Có thật như vậy không?  Sao cả tuần nay không nghe em nói?

Hoành chen vô:

- Bạn nào ở New York mà em đâu có bao giờ kể với anh chị?

Thục khổ sở nói gần như khóc:

- Tại anh chị tốt với mẹ và em quá cho nên em cố làm thử vài tuần ở hăng điện xem sao, nhưng em cứ nhức đầu hoài ...

Chị Quỳnh thở dài:

- Th́ thôi, hay em chờ chị t́m việc khác?

Bà Quế nh́n con ḍ hỏi.  Thục cương quyết:

- Không chị ạ!  Bạn em đă lo giùm hết rồi.  Với lại mẹ em qua đó phụ em may gia công, hai người làm không sao đâu.

Bà Quế nghe ḿnh cũng có thể làm ra tiền được nên hăng hái:

- Quỳnh à, d́ ở Việt Nam cũng là thợ may nên mấy việc lănh hàng về may Mỹ nó chịu trả lương cho d́ là d́ mừng lắm.  Cứ lo qua Mỹ không làm ǵ ra tiền thôi!

Hoành thở dài im lặng.  Quỳnh thu dọn chén dĩa vào trong, chờ bà Quế đến tủ lạnh lấy nước, Hoành hỏi nhỏ đủ Thục nghe:

- Tại sao em lại quyết định như vậy mà không cho anh biết trước?

Liếc nh́n Quỳnh c̣n trong bếp, Thục vừa thu dọn chén bát vừa trả lời:

- Em lớn rồi, em phải tự quyết định đời ḿnh, không muốn làm phiền ai cả.

Hoành đanh mặt, giận dỗi:

- Em sao khó hiểu quá, lại mau thay đổi nữa.

- Anh Hoành! Anh hăy quên đi chuyện cũ, anh nên nhớ dù ǵ chị Quỳnh cũng là chị của em, nhất là chị ấy rất tốt với mẹ và em...

Tiếng Thục hơi lớn khiến Hoành giật ḿnh, nh́n vội vào bếp.  Thục như đọc được ư nghĩ của Hoành, cười lạt:

- Đàn ông mấy người thật là ...

Thục bỏ dở câu nói khi bà Quế đến bàn đặt cái ly xuống ngáp dài:

- Thôi, con Quỳnh để đó d́ rửa dọn cho.  Mấy đứa đi nghỉ đi.  Làm cả tuần mệt rồi, để đó cho d́.

 

Cuối tuần đó Thục và mẹ từ giă chị Quỳnh và Hoành để ra đi.  Nhiều lần Hoành gặp riêng Thục để t́m hiểu nhưng Thục vẫn một mực giấu kín niềm đau khổ để tạ lại t́nh cảm của chị họ đă dành cho mẹ và ḿnh...

 

 ™™™

 

Sau ba tháng ở New York , bà Quế và Thục đă mướn được một ngôi nhà nho nhỏ. Hàng ngày hai mẹ con căm cụi may, bụng của Thục bắt đầu lớn.

 

Thấy con lười biếng trong việc ăn uống và vẻ hoạt bát, liến thoắng không c̣n, nhất là... bụng nó hơi lớn, bà Quế nh́n con đăm đăm như t́m một câu hỏi ǵ mà chưa nói được.  Thục lo sợ hỏi:

- Mẹ!  Làm ǵ mà mẹ nh́n con hoài vậy?

- Nè, con nói cho mẹ biết, sao mẹ thấy... cái bụng con... cái bụng nó...

Như suối vỡ bờ, Thục ôm chầm lấy mẹ khóc ngất.  Bà Quế đẩy con ra:

- Nè cái ǵ vậy?  Có phải là...

Thục gật lia gật lịa:

- Đúng rồi, thôi mẹ tha cho con đi, đừng có hỏi nữa có được không mẹ?

- Trời thần ơi!  Thiệt vậy sao mậy?

Thấy mẹ đổi cách xưng hô với ḿnh, Thục ôm đầu khổ sở:

- Mẹ ơi!  Con biết con làm tội lớn lắm, mẹ chửi mắng con đi!!!

Bà Quế lắp bắp:

- Ai vậy?  Thằng nào vậy???

Thấy Thục im lặng, bà nổi da gà:

- Chẳng lẽ thằng Hoành, anh rể mầy???

- Mẹ!  Con van mẹ đừng hỏi nữa!!!

Thục bỏ chạy vào pḥng tung ḿnh lên giường nằm khóc ngất...

Bà Quế mếu máo chạy theo vào pḥng, vừa thương vừa giận trách móc:

- Trời ơi!  Con ơi!  Sao con Quỳnh nó tốt với con vậy mà con làm chuyện ác nhơn thất đức vậy?

Rồi bà lầm bầm:

- Hèn nào mà cứ một, hai đ̣i đi!  Trời ơi, rồi mặt mũi nào tui nh́n tụi nó?  Nè Thục, nghe tao hỏi nè!  Thằng Hoành nó có biết không?

Thục ngồi dậy hai tay bó gối nh́n mẹ buồn bă:

- Không ai biết cả, mẹ yên tâm.  Con sinh đứa nhỏ ra rồi con tự nuôi lấy.  Có ai hỏi mẹ cứ nói giùm là cha nó bị tai nạn chết rồi!

Bà Quế im lặng nh́n đứa con mà bà cứ đinh ninh ngoan hiền, mẫu mực... Th́ ra tất cả chỉ là cái vỏ bên ngoài... Bà khổ sở cố đấu dịu:

- Thôi lỡ rồi!  Má cũng chẳng biết sao hơn!

 

 ™™™

 

Rồi thời gian lặng lẽ trôi qua...

 

Khi bé Long ra đời, bà Quế tự tay lo lấy tất cả.  Bà nghĩ lại thương con gái hẩm hiu, nên mọi việc đă qua bà im lặng, tha thứ và coi như chồng của Thục bị... tai nạn thật.

 

Nhiều lần Quỳnh và Hoành gọi qua thăm, bà đă giấu giếm tất cả, chỉ nói những điều tốt đẹp cho mẹ con bà để Quỳnh được an ḷng.

 

Đêm đêm con khóc, Thục ngồi ru con mà nước mắt tuôn như mưa.  Nàng tự trách ḿnh đă yếu đuối để ngày nay mới có hậu quả này... Tiếng nhạc nhè nhẹ vang lên: "Bao năm qua em trở thành thiếu phụ. Ngồi ru con như ru t́nh buồn...".

 

Thục thiếp dần trong giấc ngủ mộng mị, tiếng nhạc vẫn buồn chơi vơi trong không gian tịch mịch...

 

Bà Quế đứng lặng nh́n rồi chép miệng thở dài: "Tội nghiệp con tôi! Nhưng mà cũng may nó biết lỗi nên đă không làm gia đ́nh chị nó tan nát!".

 

 

 


Ái Khanh
 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com