Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.





Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 



H̀NH NHƯ T̀NH YÊU

Ái Khanh

---˜ ] ---

Tố Tố đang định bước vào "ladies room" th́ thấy người đàn ông đang dỗ dành đứa bé gái, đứa bé phụng phịu chỉ tay về phía nàng, khiến nàng ṭ ṃ đứng lại nghe ngóng. Thấy thế, người đàn ông vội vàng đính chính.

- Thưa cô, nó chỉ cái restroom chứ không phải cô.

Nàng giương mắt như không hiểu ông ta nói ǵ, người đàn ông giải thích:

- Nó muốn đi tiểu nhưng nó muốn đi bên "ladies room". Cô thấy đó làm sao tôi dẫn nó đi về... phía đó được.

Tố Tố bật cười khi hiểu ra câu chuyện, nàng cởi mở:

- Thôi được, ông chờ đó tôi giúp cháu hộ ông.

Người đàn ông thở phào cám ơn nàng. Đứa bé mau mắn đi theo nàng.

Vừa đi nàng vừa gợi chuyện:

- Vậy mọi lần đi với bố cháu làm sao?

- Hồi đó cháu không biết, giờ cháu vô mẫu giáo mới biết con trai đi riêng, con gái đi riêng!

 

Tố Tố bật cười cho sự thông minh của con bé.

Khi dẫn đứa bé ra, người đàn ông đang khoanh tay đi tới đi lui chờ đợi. Đứa bé đến nắm tay cha, ông nh́n Tố Tố bảo:

- Cám ơn cô nhiều.

Đứa bé ngây thơ:

- Ba khỏi cám ơn cũng được v́ hồi năy con nghe cổ cũng... tiểu nữa.

Tố Tố mắc cỡ muốn độn thổ. Nàng đi như chạy vào rạp hát không dám quay đầu nh́n người đàn ông.

Dứt phim, đèn bật sáng. Tố Tố và người bạn gái theo đoàn người lục tục ra về...

Ra tới băi đậu xe Tố Tố lại nghe tiếng đứa bé reo lên:

- Ô! Ba, cái cô hồi năy dẫn con đi restroom nè!

Nàng chưa kịp phản ứng th́ người đàn ông đến bên nàng:

- Thưa cô, con bé nhà tôi nó c̣n con nít lắm xin cô tha lỗi...

Tố Tố lúng túng một cách khổ sở.

- Ồ! Không có chi... ông đừng quan tâm.

 

Người bạn đi cùng với Tố Tố nh́n nàng ḍ hỏi. Để đỡ ngượng, Tố Tố hỏi đứa bé:

- Cháu tên ǵ?

- Cháu tên Tiểu Quyên, bốn tuổi!

Sự ngây thơ hồn nhiên của Tiểu Quyên khiến Tố Tố như quên đi câu chuyện vừa rồi.

Rồi nàng kéo tay bạn đi vừa quay lui từ giă:

- Thôi, chào ông! Chào bé Tiểu Quyên!

Đứa bé láu lỉnh:

- Chào cô! Cô tên ǵ?

- Cô tên Tố Tố!

- Chào cô Tố Tố!!!

Đứa bé kéo dài tên nàng. Người đàn ông nh́n nàng và cô bạn gái vẫy vẫy tay.

{{{

Ngồi trên xe, Thoa im lặng như chờ đợi Tố Tố kể. Nhưng nàng cũng không kém, giữ măi không khí ấy. Bực ḿnh, Thoa hỏi:

- Mầy với cái ông hồi năy nói ǵ vậy?

Tố Tố chỉ mỉm cười không đáp. Thoa nghi ngờ:

- Bộ hai người có ǵ bí mật hả?

Tố Tố tự dưng bật cười khanh khách rồi kể cho bạn nghe không sót một chi tiết, lúc đó Thoa mới cười theo.

- Rồi! Bây giờ về nhà hay đi nữa?

Tố Tố hỏi bạn, Thoa nh́n đồng hồ rồi bảo:

- C̣n sớm quá, tao tự nhiên thèm ăn ly kem. Thôi, tụi ḿnh vô đó ăn rồi về cũng được...

- OK! Nhưng trước khi ghé tiệm kem mầy tạt qua nhà băng cho tao bỏ cái check nầy vô rồi lấy ra một ít tiền tiêu vặt...

{{{

Khi Tố Tố và Thoa vào tiệm kem lại một sự bất ngờ xảy ra: cha con Tiểu Quyên đă ngồi sẵn đó tự bao giờ và họ đă ăn quá nửa ly kem.

Người đàn ông buông muỗng đứng dậy:

- Chào hai cô! Mời hai cô ngồi chung bàn cho vui.

Tiểu Quyên bắt chước cha, bỏ muỗng xuống đến kéo tay Tố Tố:

- Cô Tố Tố, cô ngồi chung bàn với bố và Tiểu Quyên đi!

Thoa nh́n Tố Tố chờ phản ứng. Tố Tố đỏ bừng mặt và trong ḷng cảm thấy khó xử, Thoa lên tiếng:

- Thôi, tụi ḿnh ngồi chung cho vui. Lát tiền ai nấy trả, khỏi nợ nần!

Người đàn ông nh́n Thoa mỉm cười gật đầu. Thoa và Tố Tố gọi hai ly kem dừa. Tiểu Quyên níu tay Tố Tố bảo:

- Cô Tố Tố! Lát cô về nhà bố Tiểu Quyên cho cô xem Tiểu Quyên tô màu nha. Đẹp lắm!

Tố Tố cười bảo:

- Không! Cô phải về nhà cô v́ tối rồi!

Người đàn ông chen vào:

- Tiểu Quyên, con đừng quấy rầy cô!

Thoa lên tiếng:

- Mẹ của Tiểu Quyên đâu sao không thấy?

- Mẹ Tiểu Quyên chết rồi!

Tiểu Quyên chớp chớp mắt khi nghe hỏi đến mẹ.

Người đàn ông kéo con ra khỏi ghế và kéo vào ḷng ḿnh:

- Vợ tôi chết đă hơn năm nay. Mỗi lần ai hỏi về mẹ nó nó đều bị xúc động.

Thoa hối hận:

- Xin lỗi ông. Xin lỗi bé Quyên cô không biết!

Tố Tố sững sờ, nàng im lặng múc từng muỗng kem đút vào miệng.

 

Qua hơn ba mươi phút nghe tâm sự, Tố Tố biết tên người đàn ông là Đạt, vợ là Băng Tâm nàng đă từ giă cuộc sống hạnh phúc bên chồng con qua một tai nạn xe hơi.

 

Tiểu Quyên sụt sịt khóc khi nghe bố kể về mẹ. Tố Tố hỏi thăm hiện tại Đạt đi làm th́ ai trông coi Tiểu Quyên. Tiểu Quyên trả lời thay bố:

- Có d́ Băng Nhi và bà ngoại, nhưng d́ Nhi hay la cháu lắm.

Ông Đạt đưa tay chận lời con:

- Tiểu Quyên, con đừng nói bậy!

Nó im lặng nh́n bố. Tự nhiên, Thoa và Tố Tố nh́n Tiểu Quyên một cái nh́n thương cảm.

 

Từ giă nhau ra về, ông Đạt xin được trả tiền, thấy bốn ly kem không đáng giá bao nhiêu nên Thoa và Tố Tố đều đồng ư.

Ra đường họ chào nhau một lần nữa. Tố Tố cười bảo:

- Thôi! Hy vọng lần nầy... nhà ai nấy ở không gặp nhau nữa! Ngày nay gặp ba lần rồi đó!

Câu nói của Tố Tố khiến bé Tiểu Quyên nhớ ra vội bảo:

- Tuần sau cô đi xem phim nữa không?

Ông Đạt lúc nầy mới sực thấy ḿnh sơ ư vội bảo:

- Hai cô là chị em hay bạn? Hai cô có thể cho tôi xin số phone để nếu có dịp mời hai cô đi ciné cho vui...

Thoa hóm hỉnh:

- Tụi này là bạn thôi. Tố Tố chắc mỗi tuần cần phải dẫn bé Tiểu Quyên vô "ladies room"!

Tất cả đều cười lên vui vẻ. Họ trao đổi số phone trong cởi mở...

{{{

Sáng chủ nhật, Tố Tố đang c̣n quyện ḿnh trong chăn th́ nghe mẹ gọi:

- Tố Tố! Có đứa con nít nào gọi điện thoại muốn nói chuyện với con nè.

- Đứa con nít?

Nàng hỏi mẹ cũng như hỏi lại ḿnh. Sực nhớ đến Tiểu Quyên, nàng bật dậy.

- Ồ! Đúng, điện thoại của con đó.

và nàng nhanh tay với ống điện thoại; tiếng thỏ thẻ thật dễ thương của bé Tiểu Quyên đầu dây:

- Cô Tố Tố ơi! Cô c̣n nhớ cháu không? Bố không cho cháu gọi nhưng cháu năn nỉ măi bố mới cho cháu gọi đó!!!

Tố Tố chưa kịp trả lời đă nghe tiếng đàn ông có lẽ ở đầu dây khác:

- Cô Tố Tố! Chào cô. Xin lỗi cô, con bé Tiểu Quyên của tôi nó hư quá đánh thức cô dậy giờ này!!

Nàng nh́n lên tường, đă 9 giờ 15, vội nói:

- Ồ! Không sao. Tôi dậy lâu rồi mà! Tiểu Quyên gọi tôi có ǵ không?

 

Người đàn ông im lặng. Tiếng đứa bé:

- Cô Tố Tố ơi! Cô có muốn đi xem phim không? Bữa nay bố bận bố không đi, cô dẫn Tiểu Quyên đi nha!

Ông Đạt lên tiếng:

- Tôi đă bảo rồi, cô bận rộn lắm nhưng nó không tin, cứ một hai xin phép hỏi cô. Vậy xin cô cho nó biết cô bận không đi được đi!

Tố Tố im lặng một lúc. Tiểu Quyên nài nỉ:

- Cô Tố Tố ơi! Cô có rảnh không? Cô nói cho bố với Tiểu Quyên biết đi!

Ḷng Tố Tố chùng xuống:

- Cô có thể đi được nhưng cô đâu có biết nhà cháu.

Tiếng ông Đạt reo lên đầu dây:

- Ô! Tôi xin lỗi. Tôi thật vô ư điều này.

Sau khi trao đổi địa chỉ th́ ra hai nhà chỉ cách nhau không đầy 15 phút xe chạy. Tố Tố tung chăn ngồi dậy vội vă vào pḥng tắm. Bà Cẩm, mẹ nàng thắc mắc:

- Đứa nhỏ nào mà gọi con sớm vậy? Sao ngày chủ nhật không ngủ thêm đi con?

- Thưa mẹ, một con bé con mới quen. Nó dễ thương lắm. Để con xin phép bố nó dẫn về đây chơi!

Nàng t́m nhà Đạt không khó khăn. Đạt và bé Tiểu Quyên đứng tận ngoài cửa đón nàng.

- Cô Tố Tố!

 

Tiểu Quyên reo lên và lao đến nàng. Tố Tố cúi xuống ôm choàng lấy nó. Đạt nh́n cảnh ấy nghe ḷng nao nao...

Đạt mời Tố Tố vào pḥng khách. Nàng ngượng ngập nh́n quanh ḍ hỏi. Như hiểu ư nàng, Đạt lên tiếng:

- Tôi chỉ sống một ḿnh; gởi Tiểu Quyên bên ngoại cho d́ Băng Nhi của nó chăm sóc. Mỗi tuần đón nó về chơi một lần. Sáng nay có cuộc họp bất ngờ nên định đem qua mẹ vợ tôi Tiểu Quyên nhớ đến cô nên một, hai cứ xin phép tôi mời cô đến đây chơi...

Tố Tố xúc động khi nghe hoàn cảnh Đạt. Nàng lí nhí:

- Ông cứ đi đi! Tôi giữ cháu hộ cho!

Đạt nh́n nàng rất dịu dàng:

- Nếu nó cũng mến d́ Băng Nhi của nó như cô th́ đỡ cho tôi quá!

Đạt đi rồi, Tố Tố thở phào nhẹ nhơm. Nàng quan sát căn pḥng. Bé Tiểu Quyên dắt tay nàng kéo đi:

- Cô vô pḥng cháu nè!

Căn pḥng ngập toàn nào thỏ, cọp, chó, mèo, gấu ngựa... Nh́n những con thú nhồi bông với những con mắt tṛn xoe, Tố Tố thấy ḿnh như nhỏ lại thủa ấu thơ. Tiểu Quyên hỏi nàng:

- Cô thích con ǵ nhất!

- Con nào cô cũng thích hết!

- Không! Cô thích một con thôi Tiểu Quyên sẽ cho cô. Cô thích hết Tiểu Quyên cho hết ba la Quyên làm sao!

Nàng bật cười, bẹo má con bé:

- Cô thích nhưng mà cô đâu có lấy của Tiểu Quyên làm ǵ! Cô lớn rồi!

Nó chạy đến kéo hộc tủ ra khoe:

- Nè! Cô Tố Tố xem Tiểu Quyên tô màu nè! Đẹp không?

Nàng lật từng trang, có một ô Tiểu Quyên quệt lung tung không ra h́nh dạng ǵ cả, nàng hỏi:

- Sao cái này tùm lum vậy?

- Hễ lúc nào Tiểu Quyên nhớ mẹ là Tiểu Quyên khóc. Bố la là Quyên vẽ bậy, không có đẹp.

- Tiểu Quyên có h́nh mẹ không?

 

Tiểu Quyên liến thoắng dẫn Tố Tố qua pḥng Đạt. Trên giường ngổn ngang mền, gối. Nàng rụt người lại, nhưng Tiểu Quyên kéo tuột nàng vào pḥng. Bên phải đầu giường là tấm h́nh của Đạt và Băng Tâm trong ngày cưới, bên trái có h́nh của Băng Tâm đang mỉm cười. Tố Tố kéo tay Tiểu Quyên giật lùi ra cửa. Nàng cảm thấy một cảm giác ngột ngạt. Tiểu Quyên chợt la lên:

- Có điện thoại, chắc bố gọi về!

Nó chạy đến bắt điện thoại.

- A lô!

Tố Tố không biết đầu dây kia nói ǵ, nàng hờ hững quan sát căn pḥng. Nàng thắc mắc chiếc bàn phấn c̣n để yên không biết của Băng Tâm hay của ai.

- Cô Tố Tố! Bố muốn nói chuyện với cô.

Nàng hoảng hốt khi nghe con bé gọi nàng xong vừa đáp lời Đạt:

- Con và cô Tố Tố đang ở pḥng của bố!

Rồi nó thúc nàng cầm điện thoại. Nàng ngập ngừng thú nhận:

- Xin lỗi con bé liến quá cứ bắt tôi vào đây để coi h́nh bà nhà...

Đầu dây kia có tiếng cười dễ dăi của Đạt và Đạt bảo khoảng chừng một giờ nữa chàng sẽ về.

Điện thoại vừa cúp xong th́ lại reo lên, bé Tiểu Quyên càu nhàu:

- Bố gọi ǵ gọi hoài làm Tiểu Quyên không chơi được ǵ với cô cả!

Nó bắt điện thoại. Nhưng nó chợt im lặng, một lát nó nói như la lên:

- Bố không có đây!

Không biết người ở đầu dây kia nói ǵ nghe nó lí nhí trả lời:

- Tiểu Quyên ở nhà với cô Tố Tố!

Nàng thấy mặt con bé thay đổi như sợ hăi điều ǵ rồi nước mắt nó tuôn ra, nó bỗng đưa máy cho Tố Tố:

- D́ Băng Nhi muốn nói chuyện với cô!

Nàng cầm máy áp vào tai đă nghe giọng chanh chua:

- Mầy có kêu con mẹ Tố Tố nào đó đến cho tao nói chuyện không?

- A lô! Tôi là Tố Tố đây!

- Cô là ai? Sao hồi nào tới giờ tôi không nghe cháu tôi nói?

- Xin lỗi cô! Giữa tôi với cô chưa hề quen biết mà cháu Tiểu Quyên c̣n quá nhỏ; tôi thiết nghĩ cô nên nhỏ nhẹ với cháu là tốt hơn.

- Tôi không cần bà dạy đời tôi.

Tiếng điện thoại cúp chát chúa. Tố Tố giận đến run người. Nh́n Tiểu Quyên đứng khóc cạnh giường, nàng cầm tay kéo nó ngồi xuống cạnh giường dỗ dành.

- Thôi, cháu nín đi. Cô Băng Nhi của cháu nói vậy thôi chứ không sao đâu!

Nó úp mặt vào ngực Tố Tố khóc ngất. Một t́nh cảm lạ lùng xâm chiếm, tự dưng Tố Tố muốn che chở cho con bé. Nàng dẫn nó ra pḥng khách hỏi han nó, định dẫn nó đi ăn nhưng thấy sắp đến giờ Đạt trở về nàng ráng ngồi chờ.

 

Tiếng cửa mở, một thiếu nữ trẻ đẹp xông xáo vào; Tiểu Quyên nép ḿnh vào Tố Tố lí nhí:

- Chết, d́ Băng Nhi!

Băng Nhi giận dữ:

- Cô là Tố Tố?

- Thưa phải.

- Cô quen với anh Đạt và con Tiểu Quyên hồi nào?

- Chúng tôi mới quen nhau chủ nhật tuần trước!

Băng Nhi cười ngạo mạn:

- Mới quen một tuần mà cô đă dẫn xác đến đây!

Tố Tố nghe tức nghẹn nhưng thấy không cần giải thích lư do, nàng cảm thấy không cần giải thích với một hạng người vô tư cách như thế.

Tiếng c̣i xe trước cửa. Bé Tiểu Quyên reo lên mừng rỡ:

- Bố về!!!

Đạt hiện ra sau đó vài phút. Nh́n Tố Tố cúi gầm mặt buồn bă, ánh mắt Băng Nhi nh́n chàng sắc như dao, chàng thắc mắc hỏi Băng Nhi:

- Em đến chơi lâu chưa?

Nàng lạnh lùng:

- Tôi mới tới. Anh bây giờ có người giữ con rồi đâu cần tới con nầy nữa phải không?

Đạt hoảng hồn, chàng hấp tấp giải thích:

- Băng Nhi! Em nói ǵ lạ vậy? Đây là cô Tố Tố, tuần rồi tụi tôi t́nh cờ đi coi ciné, con Tiểu Quyên nó mến nên nó năn nỉ người ta đến đó. Em giữ lời, giữ tiếng một tí kẻo mất ḷng...

 

Tố Tố đứng dậy cáo từ. Băng Nhi khoanh tay, mặt vênh váo quay nh́n hướng khác. Đạt khổ sở:

- Cô Tố Tố, tôi xin lỗi câu chuyện này có sự hiểu lầm, cô bỏ qua cho.

Băng Nhi trề môi:

- Hiểu lầm! Người ta dẫn xác tới đây mà anh c̣n không hiểu ư nữa hả!

Tố Tố không c̣n nhịn nhục được, nàng lắc đầu nói một câu như than thở:

- Thật tôi rất tiếc cho bé Tiểu Quyên dễ thương như thế mà có người d́ quá ư lỗ măng!

Đạt nói như quát:

- Băng Nhi! Em phải lựa lời mà nói giùm anh được không?

- Sao? Anh binh hả?

Tố Tố nh́n Đạt thương hại:

- Thôi, anh liệu giữ sao cho con anh sống được an lành đi. Đừng quan tâm tới tôi.

 

Nàng lẹ làng lách ḿnh ra cửa. Bé Tiểu Quyên đứng tựa cửa nh́n theo nước mắt đầm đ́a, đưa tay vẫy!

Nhưng ra ngoài th́ chiếc xe nàng c̣n kẹt chiếc xe của Đạt. Đạt nhanh chân ra lùi xe để cho nàng đi. Nàng nh́n thẳng vào thấy Băng Nhi đứng nh́n ra ánh mắt rực lửa.

Về đến nhà, mẹ nàng nh́n nàng ḍ hỏi khi thấy con mặt mũi buồn hiu hắt.

- Sao? Con nói con đem con bé nào về chơi sao không thấy?

Nàng đáp lời mẹ như muốn khóc:

- Thôi, mẹ đừng nhắc tới con nhỏ đó nữa!

Bà mẹ lăng qua chuyện khác:

- Hồi năy có Đoàn Lập nó gọi con, mẹ bảo con đi vắng.

Tố Tố uể oải:

- Cám ơn mẹ, con cần ngủ một chút có ai gọi mẹ nói con không có nhà...

Bà nh́n con ḍ hỏi nhưng nét mặt ảo năo của nàng khiến bà ngần ngại:

- Thôi được! Con đi ngủ một chút đi. Lát dậy cho mẹ biết chuyện ǵ xẩy ra.

Vừa thiếp đi, chuông điện thoại reo vang. Tố Tố nhấc điện thoại nghe tiếng mẹ ở pḥng ngoài:

- A lô! Xin lỗi ai đầu dây đó?

- Thưa, tôi là Đạt. Cho tôi nói chuyện với cô Tố Tố đi.

Tim nàng như thắt lại, im lặng, nàng nghe tiếng mẹ nàng:

- Nó ngủ rồi! Tôi là mẹ nó. Ông cần ǵ nói với tôi lát tôi nhắn lại...

- Thưa bác, bác nói với Tố Tố cháu là Đạt có gọi. Cháu sẽ gọi lại sau!

 

Điện thoại dứt, Tố Tố cầm điện thoại trên tay nh́n chăm chăm vào đó và thắc mắc tại sao ḿnh không lên tiếng? Nàng tự trách ḿnh đă bỏ quên giấy ghi điện thoại của Đạt tại nhà chàng lúc ra về vội vă giờ muốn hỏi thăm về Tiểu Quyên đành chịu. Lăn qua, lăn lại chưa đầy ba mươi phút điện thoại lại reo lên, nàng hấp tấp bắt lên.

- A lô!

- A lô! Tố Tố hả. Anh! Đoàn Lập đây! Đi đâu sáng giờ vậy? Đi xuống phố ăn trưa nghe! Chừng ba mươi phút anh đón em được không?

Tố Tố tuyệt vọng, im lặng không trả lời. Đầu dây kia Đoàn Lập nói lớn hơn:

- Có phải Tố Tố không? Sao không trả lời?

Nàng miễn cưỡng:

- Em đây! Nhưng em mệt quá bữa nay không muốn đi đâu hết.

Đoàn Lập lo lắng:

- Em mệt hả? Ừ, thôi nghỉ đi. Chiều chiều anh ghé thăm.

Nàng gác điện thoại, mẹ nàng hiện ra ở cửa:

- Con có chuyện ǵ buồn phải không? Nói cho mẹ nghe đi...

Bà đến bên cạnh giường con, vuốt tóc dỗ dành.

Tố Tố úp mặt xuống gối khóc ngất, vừa khóc vừa nói:

- Con khổ quá mẹ ơi! Con bị người ta làm nhục...

Bà dịu dàng:

- Họ làm nhục con ra sao kể mẹ nghe!

Nàng kể lại cho mẹ nghe từ đầu. Nghe xong bà bảo:

- Vậy cái ông Đạt gọi con lúc năy là bố con bé ǵ mà con kể đó hả?

- Dạ, bé Tiểu Quyên.

Bà mẹ vỗ nhẹ lưng con và bảo:

- Mẹ thấy từ nay con đừng quan hệ với họ nữa là hay hơn hết.

- Dạ! Nhưng mà...

- Nếu con cảm thấy sự tiếp xúc với họ làm con bực dọc tốt hơn hết nên chấm dứt.

- Dạ, con nghe mẹ!

Điện thoại lại reo. Nàng mau mắn bắt lên:

- A lô!

- Ê! Tố Tố đó hả? Tao Thoa đây! Đi chơi không mậy? Ở nhà ngày chủ nhật phí quá!

- Tao mệt quá. Thôi hẹn mầy bữa khác.

Không chờ bạn trả lời, Tố Tố cúp ngang. Bà mẹ nh́n con thắc mắc, "Nó chụp điện thoại nhanh lắm mà tại sao lại không muốn nói chuyện?" và bà bỏ ra ngoài...

Khép nhẹ cửa lại, Tố Tố đăm đăm nh́n điện thoại. Nàng chờ đợi một hồi chuông...

{{{

Nằm măi đến chiều, nàng chập chờn với ngủ đầy mộng mị. Tiếng xô cửa, mẹ nàng bước vào:

- Đoàn Lập nó đến thăm con, con ngủ nó chờ cả giờ ngoài pḥng khách!

- Mẹ bảo anh về đi. Con không muốn tiếp ai hết.

Mẹ nàng bước ra. Tố Tố thấy ḿnh quả thật vô lư quá, nhưng lỡ rồi...

Đêm chầm chậm trôi qua, Tố Tố thấy ḷng ḿnh vô cùng buồn bă. Nàng cứ nh́n điện thoại chăm chăm mong nó reo lên, nhưng cái điện thoại vô tri vô giác cứ im re khiến nàng giận dỗi.

Gần mười giờ khuya, tiếng mở cửa, tiếng bước của mẹ vào pḥng, Tố Tố quay mặt vô tường. Mẹ đến đưa tay lên trán nàng, hốt hoảng la lên:

- Sao con nóng thế này! Để mẹ đi gọi bác sĩ!

Tố Tố cầm tay mẹ áp vào má rồi hôn lên bàn tay nhăn nheo của mẹ:

- Mẹ! Mẹ đừng lo con chẳng sao đâu!

- Tố Tố! Mẹ chỉ có ḿnh con. Con có ǵ mẹ khổ lắm!

- Mẹ...

Nàng chưa kịp nói th́ điện thoại vang lên. Nàng buông tay mẹ và cầm điện thoại.

- A lô! Tố Tố nghe đây!

- Cô Tố Tố! Tôi là Đạt, cô có rảnh không cho tôi vài phút nói chuyện với cô được không?

Nàng bịt đầu dây điện thoại bảo mẹ, giọng vui vẻ khác thường:

- Mẹ, con cần nói điện thoại. Mẹ cho con vài phút nhé.

Ch́u nàng, mẹ nàng vội vă đi ra.

- A lô! Ông Đạt. Ông cần ǵ cứ nói đi!

- Cô Tố Tố! Giờ này có khuya lắm không? Tôi xin lỗi cô chuyện sáng nay...

- Xin lỗi ông cho tôi cắt ngang một tí. Tôi muốn biết Tiểu Quyên ra sao?

- Nó đă theo Băng Nhi về nhà ngoại rồi!

- Sao ông giao nó cho bà Băng Nhi! Một người đàn bà như vậy mà ông nở...

- Tố Tố, xin cô nghe đây! Dù ǵ Băng Nhi cũng là d́ ruột của nó!

- Tôi biết rồi, nhưng...

- Cô Tố Tố, nếu cô không ngại ngùng cô có thể cho tôi gặp cô giờ này, chúng ta gặp nhau đi dạo một lúc tôi sẽ kể hết cho cô nghe. Cô cho tôi địa chỉ nhé.

- Được! Đây là địa chỉ của tôi: 671 Bryan Rd. Ông biết đường này không? Nó ở phía Bắc nhà ông chừng mươi cái đèn đỏ...

 

Ḷng thương xót Tiểu Quyên khiến Tố Tố không ngần ngại. Nàng lắc đầu xua đuổi ư nghĩ không hiểu v́ sao ḿnh lại hoàn toàn tin tưởng người đàn ông mới quen này.

Thoa nhẹ chút son, đánh phớt chút phấn hồng. Nàng vội thay quần áo. Nh́n vào gương nàng ngại ngùng khi thấy ḿnh tự dưng vui hẳn lên!

Ra khỏi pḥng gặp mẹ sắp bước vào pḥng ḿnh, thấy nàng mẹ ngạc nhiên:

- Con đi đâu giờ này?

- Mẹ! Con xin phép mẹ cho con ra ngoài một chút, mẹ yên tâm con sẽ về liền.

Thấy con vừa buồn ủ rũ, giờ lại tươi như hoa hàm tiếu khiến bà không khỏi nghi ngờ, thắc mắc. Nhưng thấy nàng vui bà cũng yên ḷng. Chợt nhớ đến câu chuyện Tố Tố vừa kể, bà giật ḿnh:

- Chẳng lẽ... Chẳng lẽ nó yêu người đàn ông chết vợ đó?

Nghĩ xong, bà hoảng hốt chạy ào ra sân th́ vừa đúng lúc chiếc xe hơi đen tuyền đă chở con gái bà đi khuất. Bà nghĩ đến Đoàn Lập: tội nghiệp thằng bé đă đeo đuổi nó hai năm dài mà chẳng được ǵ!

{{{

Sánh bước bên nhau một lúc, Tố Tố lên tiếng:

- Sáng nay Tiểu Quyên khóc nhiều không?

- Lúc cô về là nó nín ngay v́ nó sợ d́ nó lắm!

Tố Tố buông tiếng thở dài rồi hỏi:

- Sao ông không lấy vợ khác để lo lắng cho nó?

- Cô thấy Băng Nhi thế nào?

Tố Tố giương mắt nh́n Đạt:

- Sao? Bộ ông định cưới Băng Nhi à?

Đạt khổ sở:

- Ban đầu tôi cũng có ư định đó v́ vợ tôi mất mới 5, 6 tháng Băng Nhi đến lo lắng cho tôi và Tiểu Quyên rất tận t́nh. Một đêm uống rượu say tôi không tự chủ được đă lỡ hại đời nàng. Tôi tuyên bố cưới nàng, nhưng từ lúc tôi nói ra điều ấy là nàng bắt đầu thay đổi tánh t́nh. Nàng kiểm soát tôi gắt gao và lên mặt nữ chủ nhân, đuổi luôn con bé người làm mà Băng Tâm rất mến thương. Tôi bất măn nên chưa nghĩ tới vụ cưới xin vội. Bây giờ tôi liên hệ với ai nàng cũng ghen tuông hết. Tôi thật khổ tâm. Nếu cưới xong nàng không thay đổi th́ chẳng khác nào tôi ở trong cái địa ngục...

 

Nghe tâm sự của Đạt, ḷng Tố Tố dâng lên một sự thương xót. Nàng hỏi:

- Hôm nay ông muốn gặp tôi để tâm sự hay có ư nhờ tôi giúp ǵ không?

- Tôi thú thật, nếu Tiểu Quyên nó mến d́ Băng Nhi của nó như cô th́ tôi vui mừng lắm. Có điều tôi không dám giao du với ai cả v́ tính của Băng Nhi cô biết đó... cho nên tôi chỉ mong cô hiểu và bỏ qua câu chuyện sáng nay giùm tôi.

- Nếu không nghe tâm sự của ông chắc tôi giận dai lắm. Giờ thôi coi như tôi bỏ qua tất cả. Ông nói với cháu Tiểu Quyên là tôi rất thích nó.

Đạt thở dài ảo năo, Tố Tố đứng dậy:

- Thôi, tôi phải về mai c̣n đi làm nữa, khuya quá rồi.

Nh́n cảnh vật nên thơ, gió mơn man thổi Đạt nghe ḷng thanh thản lạ lùng. Chàng thành thật:

- Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác thoải mái đi ra ngoài với một phụ nữ...

Rồi chàng dịu giọng:

- Tôi xin lỗi chưa biết ǵ về cô. Cô có vẻ khép kín quá!

- Tôi c̣n độc thân, không có một sự ràng buộc nào cả.

Đáp xong Tố Tố hối hận ngay. Nàng vội nói thêm:

- Có vài người theo đuổi nhưng tôi chưa nhận lời!

Rồi nàng thúc giục:

- Thôi, tôi muốn về!

- Vâng! Tôi đưa cô về ngay. Cám ơn cô nhiều đă cho tôi một buổi tốt thật đẹp.

{{{

Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, mỗi tuần Tiểu Quyên đều gọi nàng. Thỉnh thoảng nàng lại theo Đạt và Tiểu Quyên ra vùng ngoại ô đổi gió. Ánh mắt của Đạt mỗi ngày một nồng nàn hơn. Nàng tránh né chỉ biện hộ cho chính ḿnh là v́ thương Tiểu Quyên nên chấp thuận đi chơi chung thôi!

Đoàn Lập theo đuổi trong tuyệt vọng, nhưng anh ta vẫn kiên nhẫn.

Tố Tố đêm đêm phân tích ḷng ḿnh và cảm thấy có một điều ǵ khó diễn tả khi suốt cả ngày không nghe tiếng nói của Đạt.

Một buổi chiều tan sở nàng đang lững thững đi ra băi đậu xe, bỗng nhiên Băng Nhi từ xa đi tới. Nàng lúng túng nh́n Băng Nhi ḍ hỏi. Băng Nhi lạnh lùng:

- Cô Tố Tố! Tôi muốn gặp cô nói chuyện riêng một chút được không?

Nàng miễn cưỡng gật đầu. Cả hai vào quán nước bên đường.

Gọi hai ly nước ngọt, chưa kịp uống Băng Nhi đă vào đề:

- Tôi rất lấy làm lạ không hiểu v́ sao tôi rất thương anh Đạt, tôi cũng rất thương cháu tôi mà cả hai đều không thích tôi. Gặp cô là cả hai càng thay đổi với tôi hơn. Cô Tố Tố, cùng là phận gái chắc cô cũng hiểu là tôi đau khổ đến chừng nào, cô có thể giúp tôi để chiếm cảm t́nh của họ không?

Tố Tố uống một ngụm nước, nàng trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

- Có thật cô yêu anh Đạt và muốn tiến đến hôn nhân với anh ấy không?

- Dĩ nhiên, chắc điều ấy cô đă rơ. Tôi xin cô giúp tôi ư kiến...

- Giúp cô? Được! Nhưng với một điều kiện.

- Điều kiện? Được rồi, cô cứ nói!

Tố Tố hít một hơi dài như để t́m lấy can đảm.

- Điều kiện của tôi là cô hăy thật ḷng thương yêu Tiểu Quyên. Nó yếu đuối rất cần sự dịu dàng và t́nh thương để thay mẹ nó.

Nàng ngập ngừng một lúc rồi nói nhanh như sợ ḿnh đổi ư:

- C̣n với Đạt tôi thấy dễ dàng thôi. Đàn ông ai cũng muốn sự ngọt ngào, nhỏ nhẹ. Ngay cả khi ghen, theo tôi vũ khí lợi hại nhất để duy tŕ t́nh yêu là... nước mắt. Sự ghen tuông lồng lộn lên chỉ đem cho người phối ngẫu một sự chán chường khi thấy người bạn đời của ḿnh... không giống ai hết. Cô hăy nghĩ lại lần đầu cô xử sự với tôi th́ cô rơ...

 

Băng Nhi cúi đầu như nhận lỗi, nàng bặm môi, đưa tay siết nhẹ tay Tố Tố:

- Cám ơn cô đă cho tôi thấy rơ con người của tôi. Tôi sẽ cố gắng sửa đổi. Bây giờ tôi mới hiểu v́ sao cô vừa gặp Tiểu Quyên và anh Đạt là hai người đă thích cô ngay! Xin cô giấu đừng cho anh Đạt biết tôi gặp cô hôm nay!

Tố Tố xúc động:

- Cô yên tâm. Tôi xin cam đoan giữ tṛn điều cô yêu cầu...

Tuần lễ sau Tố Tố chấp thuận lời cầu hôn của Đoàn Lập v́ nàng cảm thông cho sự đau khổ của Băng Nhi. Nàng hy vọng Đạt và Tiểu Quyên sẽ t́m được hạnh phúc bên Băng Nhi sau lần gặp gỡ nàng.

Riêng Tố Tố, nàng cố gắng vùi chôn một t́nh cảm mà nàng vừa mơ hồ cảm thấy... h́nh như là t́nh yêu...

 

--˜ ] ---

Ái Khanh
 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com