Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.





Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ

 

 

 

 


Cuối Đường Hạnh Phúc
Cuối Đường Hạnh Phúc
Ái Khanh

  

 

Thúy cảm thấy ḷng thanh thản lẫn hạnh phúc khi vừa chấp thuận lời cầu hôn của Hà.

Quen biết chàng đă lâu, nhưng thỉnh thoảng mới gặp nhau đi ăn, đi dạo phố nhưng mỗi lần Hà bàn bạc đến hôn nhân Thúy đều từ chối v́ biết chàng có vợ, ba con hiện ở Việt Nam. Măi đến hôm nay Hà t́m đến Thúy với lá thư của Nguyệt -vợ chàng- ở Việt Nam cho biết nàng chờ đợi quá lâu v́ nhiều phức tạp trong cuộc sống nên đành nhận lời lấy một người bạn làm chung sở để an ủi tuổi già, và xin chàng thỉnh thoảng gửi tiền về giúp đỡ để nuôi ba đứa con của chàng và nàng, c̣n vấn đề bảo lănh xin cứ tiếp tục lănh hai đứa con chưa lập gia đ́nh, đồng thời khuyên Hà có thương ai cũng nên kết hôn để có người lo lắng cho chàng. Đọc lời thơ dịu dàng, thành thật nên Thúy cảm thông phận đàn bà với nhau, nàng hứa với Hà sẽ thay Hà thường xuyên gửi tiền về Việt Nam hơn.

Hà vui sướng khi thấy Thúy độ lượng và thầm cảm ơn Nguyệt đă thành thật điều này, thâm tâm chàng cũng cầu cho Nguyệt được hạnh phúc bên người chồng sau. Dù rất thương yêu Nguyệt nhưng không hiểu sao từ lúc gặp Thúy chàng bị thu hút mănh liệt, nhất là có nhiều điểm ḥa hợp về tính t́nh của nàng: cũng yêu văn thơ, cũng thích thả bộ giữa công viên và nhất là hướng về t́nh quê hương một cách nồng nhiệt. Đôi khi Hà cũng thấy hối hận v́ đă chia xẻ t́nh cảm phụ ḷng Nguyệt nhưng những ngày tháng mỏi ṃn, chờ đợi Nguyệt trong cô đơn trước tính t́nh và t́nh cảm của Thúy, Hà đă thấy ḿnh không c̣n đủ sức để cưỡng chống lại. Cuối cùng, trong một đêm dạ vũ với tiếng nhạc chơi vơi dưới ánh đèn mờ ảo, những chân quấn quít bên nhau Hà đă ngỏ lời với Thúy. Thúy cũng từng biết Hà có vợ có con, quanh nàng bao nhiêu người theo đuổi nhưng nàng không hiểu và cũng từng tự trách ḿnh tại sao lại yếu đuối trước người đàn ông này?

Bao mâu thuẫn khiến Thúy cố gắng tránh né những cuộc hẹn ḥ, gặp gỡ. Nhưng cũng thật khổ sở cho nàng, chỉ một tuần không liên lạc là nàng lại thấy nhớ nhung, ray rứt.

Măi đến hôm nay bức thư của Nguyệt do Hà cầm đến nàng cảm thấy ḷng vui sướng một cách ích kỷ nhỏ nhen như đang đọc tờ giấy... ly dị giữa hai người. Lần đầu tiên trong đời, nàng run run xúc động gật đầu chấp thuận lời cầu hôn của Hà.

Tiệc cưới đơn sơ nhưng cả Hà lẫn Thúy đều cảm thấy hài ḷng v́ từ nay họ vĩnh viễn bên nhau như ḷng mong ước và nhất là không c̣n ở trong mặc cảm phạm tội nữa.

Ngày tháng hạnh phúc đi qua, Thúy cảm thấy vui sướng hơn khi được Hội thiện nguyện thông báo hai đứa con c̣n độc thân của Hà sẽ đáp chuyến bay vào tuần tới. Nàng cảm thấy an ḷng khi biết Nguyệt và người con gái lớn đă có chồng không đi cùng chuyến do hội thiện nguyện thông báo lại do ư muốn của Nguyệt xin tạm đ́nh chuyến bay v́ lư do mẹ già yếu không người chăm lo và đă được chính quyền Việt Nam chấp thuận. Thúy vui một th́ Hà vui hai v́ thấy Thúy đă thực sự xứng đáng ḷng yêu quư của ḿnh. Riêng Thúy, càng được Hà yêu thương càng tỏ ra xứng đáng với t́nh yêu của... chồng.

Nàng lăng xăng sắm sửa thêm mền, gối, khăn tắm và tăn măn tỉ mỉ lo từng cục xà bong, từng bàn chải đánh răng, kem đánh răng chuẩn bị sẵn cho hai đứa con riêng của Hà với tất cả tŕu mến.

Nh́n Thúy âu lo tính toán chờ đợi từng ngày Hà tự hứa với ḷng càng nên yêu quư Thúy nhiều hơn và chắc chắn chàng sẽ bắt buộc hai con sẽ thương yêu Thúy như mẹ để đền đáp phần nào ḷng yêu mến này...

Ngày hai con đến Hoa Kỳ, Hà và Thúy đều không lấy ǵ làm buồn ḷng v́ cả hai rất hiền lành ngoài dự đoán của Thúy. Có một điều Trung c̣n nói năng hoạt bát, riêng Trang th́ trầm lặng hơn. Nhưng Thúy thầm nghĩ rồi nàng sẽ cố gắng để tạo sự thân mật giữa ḿnh và hai đứa con riêng của chồng.

Suốt cả tuần lễ vacation của Thúy và Hà, dốc hết tâm lực, tiền bạc để lo cho Trung và Trang từ những tiện nghi đến những thứ vặt vănh trong học đường. Trung th́ dễ chịu nhưng Trang vẫn đợi khi nào Hà hoặc Thúy hỏi đến mới trả lời. Nhưng bản chất dịu dàng, Thúy vẫn tự biện hộ, binh vực cho Trang c̣n xa lạ với... mẹ ghẻ. Nàng kiên nhẫn chờ đợi cái ngày... hạnh phúc đó.

Qua một tuần nghỉ phép, hôm nay Thúy đi làm lại, c̣n Hà hai hôm nữa mới trở lại nhiệm sở v́ phải lo cho Trung và Trang vào trường để học Anh văn. Gần trường nên hai anh em có thể đi bộ đến trường, Thúy và Hà coi như đă giải quyết được gánh nặng...

Buổi sáng chuẩn bị đi làm th́ Hà và hai con c̣n ngủ. Thúy nguệch ngoạc vài chữ để căn dặn Trang nấu nướng buổi trưa cho gia đ́nh, chiều nàng về rồi lo liệu bữa ăn chiều sau...

Chiều nay, tan sở về nhà nàng hớn hở nghĩ ngày đầu xa hai đứa con riêng của chồng gặp lại chắc vui vẻ lắm. Nhưng Thúy đă khựng lại khi vào đến nhà, vào pḥng ngủ thấy Hà đang nằm nhả khói thuốc. Thấy Thúy, chàng bật dậy vùi điếu thuốc vào gạt tàn rồi hỏi:

- Sau một tuần nghỉ, em đi làm ngày đầu có ǵ vui không?

Thúy cau mày không đáp lời chồng hỏi ngược lại:

- Tại sao anh hút thuốc? Hồi đó anh bảo cưới em xong anh sẽ không bao giờ hút kia mà!

Hà lúng túng:

- Th́ lâu lâu... làm một điếu cho vui!

Thúy không được vui ḷng khi nghe Hà trả lời, nhưng nàng lờ đi rồi hỏi:

- Trung và Trang tụi nó đâu hết rồi?

- Tụi nó đang thi xếp lớp ở trường, lát nữa anh đi đón.

Thúy không nói ǵ, vào pḥng thay quần áo rồi ra bắt tay vào việc bếp núc.

Khi ba cha con Hà về đến nhà th́ Thúy cũng vừa lo xong bữa cơm chiều. Trung và Trang chào hỏi Thúy xong th́ vào pḥng, măi đến lúc Hà gọi ra ăn cơm cả hai mới bước ra, Hà trách:

- Lần sau tụi con phải ra phụ d́ để lo bữa ăn nghe!

Thúy đỡ lời:

- Thôi kệ, bữa đầu nó đi thi về nên chắc mệt đó mà!

Trong bữa ăn Thúy ân cần hỏi han chuyện thi cử của Trung và Trang, cả hai đều cho biết làm bài c̣n kém nên thầy giáo xếp cho lớp vỡ ḷng. Thúy cười bảo:

- Ai bước đầu cũng học lớp vỡ ḷng cả!

Bữa cơm chiều trôi qua Thúy có cảm giác là lạ, không thấy Hà nói năng đùa giỡn như mọi ngày nhưng nàng vẫn không hỏi ǵ, thu dọn chén dĩa phụ với Trang rồi nàng đi tắm rửa thay quần áo.

Khi Thúy vào pḥng ngủ, thấy Hà lại... hút thuốc. Thúy tức giận giật điếu thuốc trên tay chồng vứt "bốp" vào tường:

- Anh phải giải thích lư do tại sao... Em thật không thể hiểu được? Nếu anh không nói em sẽ sang hỏi thẳng thằng Trung với con Trang!

Hà ôn tồn:

- Em đừng nóng giận, th́ lâu lâu anh hút một điếu có ǵ đâu mà em làm dữ vậy?

Thúy rươm rướm nước mắt:

- Em đâu có cấm đoán ǵ anh chuyện đó nhưng hồi đó trước khi cưới em anh bảo anh sẽ bỏ thuốc v́ anh hết buồn, hết cô đơn... Giờ em chắc chắn có lư do ǵ anh mới như vậy!

Hà cười buồn:

- Em thật thông minh, anh nghĩ có lẽ giấu em không được chuyện này!

Thúy hoảng hốt:

- Chuyện ǵ vậy anh, anh đừng giấu em tội nghiệp! Có ǵ anh phải nói thật để em cùng chia sẻ!

Hà ôm chặt Thúy vào ḷng:

- Thúy ạ, em thật đáng yêu, anh không muốn nói em nghe chút nào nhưng nếu không nói anh cũng không biết anh anh có tránh né được măi không?

Thúy hồi hộp nói giọng gay gắt:

- Th́ chuyện ǵ anh cứ nói đi, úp úp mở mở hoài!

Hà chậm răi:

- Thằng Trung và con Trang kể lại Nguyệt vẫn... chưa lấy chồng, nhưng v́ thương anh nên nói dối để anh an ḷng lấy vợ để lo lắng cho anh. Nàng hiện vẫn c̣n sống chăm lo cho má nàng ở Việt Nam...

Thúy đưa tay cản lại:

- Thôi, thôi anh đừng nói nữa, em đă hiểu.

và nàng tránh khỏi ṿng tay Hà.

- Ngày mai anh phải lo tiếp phần bảo lănh cho chị ấy đi!

Hà cười như mếu:

- Em nói vậy mà nghe được à? C̣n em th́ sao?

Thúy nói như người bị mộng du:

- Em? C̣n em? V́ em là kẻ tới sau...

Hà kéo tay Thúy lại:

- Anh không thể sống thiếu em.

- Nhưng em cũng không thể sống hạnh phúc trong khi chị Nguyệt c̣n đau khổ, hy sinh cho chồng an vui với người khác được.

Hà gật đầu xác nhận:
- Đó cũng là điều làm anh khó xử. Nếu Nguyệt có điều ǵ không phải với anh có lẽ anh dễ giải quyết hơn. Nhưng lúc nghe con Trang nhắc lại năm kia anh bệnh một trận gần chết, không ai chăm sóc gặp lúc anh Huân đến chơi kịp lúc đưa anh vào bệnh viện, đến lúc anh Huân về chơi Việt Nam kể lại Nguyệt mới nẩy ra sự hy sinh đó... Nó bảo mẹ nó khổ sở tưởng điên lên được khi nhận thư anh chúc mẹ nó hạnh phúc và báo tin anh sẽ chính thức cưới em... Thúy ạ, em biết không, hồi đó chưa cưới Nguyệt anh cũng thương Nguyệt như hiện thương em v́ bản tính hai người chỉ biết sống cho người khác... v́ lư do đó mà anh bị chao đảo giữa hai người đàn bà. Thú thật, giờ anh không biết tính sao!

Nghe chồng nói một mạch, Thúy trong ḷng vừa thương vừa chua xót. Nàng cay đắng:

- Anh khỏi tính ǵ hết, để em tính cho anh!

- Em tính thế nào?

- Anh yên tâm, em sẽ ra đi. Dù ǵ anh và chị cũng đă có ba đứa con; c̣n anh và em chỉ...

Hà ngắt lời:

- Em à, đừng làm khó anh nữa, tội nghiệp anh mà! Hay là... anh có đề nghị này em có chịu không?

Thúy giương mắt chờ đợi, Hà bảo:

- Nếu anh lănh Nguyệt qua, em chịu sống... tay ba không?

Thú giẫy nẩy:

- Anh nói bậy! Không bao giờ có chuyện đó, em tới sau giờ em phải lo liệu. Cũng may em và anh chưa làm hôn thú, cũng "nhờ" em quan niệm yêu nhau trong tâm hồn là đủ, hôn thú chỉ là phụ thôi. Âu đó cũng là định mệnh!

Thúy và Hà cứ bàn căi suốt đêm cũng chưa ngă ngũ cho đến khi cả hai người mệt quá thiếp đi. Khi đồng hồ reo lên Thúy mới bừng mắt ra để... kéo lê một ngày...

Đến sở, cặp mắt thâm quầng đỏ hoe, Thúy cảm thấy mệt mỏi, chán chường. Nàng lơ đễnh làm việc chiếu lệ, mong hết giờ để ra về. Trong đau buồn tuyệt vọng nàng vẫn t́m cho ḿnh một lối thoát, nàng cương quyết buộc Hà phải lo bảo lănh Nguyệt. Dù ǵ nàng cũng là người đến sau, nàng không thể an vui hạnh phúc khi Nguyệt, bên kia bờ đại dương, vừa chịu đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần v́ sống dưới chế độ Cộng Sản có mấy ai được vui sướng...

Đến giờ tan việc, Thúy uể oải đứng dậy sắp xếp đồ đạt để ra về, ḷng buồn diệu vợi khi nghĩ đến chỉ vài chục phút nữa lại phải đối diện với Hà và hai con riêng của chàng... Nghĩ đến đó bỗng nhiên mặt mũi tối sầm, nàng lảo đảo té nhủi xuống đất cùng lúc với tiếng la thất thanh của những người bạn chung pḥng...

Khi tỉnh dậy th́ Hà, Trung và Trang đang đứng một bên giường. Thúy nhướng mắt, cố ngóc đầu dậy th́ Hà đưa tay cản lại:

- Em nằm xuống đi! Đừng động đậy họ đang truyền nước biển cho em đó!

Nàng cố nhớ lại sự việc, th́ một cô y tá bước vào theo sau là một bác sĩ. Nàng từ từ nhớ lại, quay nh́n Hà, Trung và Trang cố nở nụ cười. Trang cầm tay Thúy bảo:

- D́ cố nằm yên cho khỏe đi!

Thấy Trang có vẻ chăm sóc ḿnh thật sự Thúy cảm động cầm tay Trang siết nhẹ. Bác sĩ lên tiếng:

- Bà thấy khỏe chưa?

Thúy mỉm cười gật đầu. Theo thói quen nghề nghiệp, bác sĩ đặt ống nghe lên ngực Thúy xong quay qua Hà định nói ǵ nhưng Hà đă nôn nóng hỏi:

- Thưa bác sĩ, vợ tôi có sao không ạ?

Bác sĩ cười nh́n quanh rồi hỏi:

- Hai người này là con của ông bà?

Hà gật đầu. Ông bác sĩ bảo:

- Thành thật chia vui với gia đ́nh ông bà. Tuy con cái lớn rồi mà ông bà lại... sắp có thêm một baby nữa!

Câu nói của ông bác sĩ Mỹ rất giản dị nên Trang và Trung đều hiểu. Mọi người đều ồ lên ngạc nhiên. Trang bỗng nhiên tông cửa chạy ra ngoài...

Thúy thấy ḿnh như muốn ngất xỉu lại. Nàng bụm miệng lại sau câu than:

- Oh! My God!

và rồi khóc rưng rức...

Diễn tiến xảy ta ngoài dự tưởng của ông bác sĩ Mỹ khiến ông ta ngơ ngác, quay sang Hà hỏi:

- Có chuyện ǵ vậy?

Hà ấp úng:

- Không, không có ǵ cả!

- Họ vui mừng hay họ không vui khi đón nhận tin ấy?

Ông bác sĩ lắc đầu bước ra sau khi dặn ḍ cô y tá những điều cần thiết.

Hôm sau Thúy xuất viện. Sau khi nghỉ dưỡng bệnh một tuần Thúy đă thực sự khỏe mạnh để trở lại làm việc. Sự dằn co giữa t́nh cảm và lư trí nàng đă buộc Hà phải viết thư về Việt Nam khuyên Nguyệt hăy qua Mỹ để đoàn tụ cùng gia đ́nh và nàng định tâm sẽ ra đi trước khi Nguyệt có mặt ở Mỹ. Ư nghĩ xa Hà khiến nàng vô cùng khổ sở. Nàng cứ dặn ḷng: "Phải tập dần những ngày tháng không có ảnh đi..." . Thúy tránh né, Thúy lạnh lùng bao nhiêu Hà khổ sở bấy nhiêu. Thúy viết thư cầu cứu người em trai đă có vợ hiện đang trông coi một nhà hàng ở Hawaii, chỉ hai tuần sau là nàng được cô em dâu trả lời hoan hỉ đón nàng về ở chung. Nàng sắp đặt mọi chuyện và định cuối tuần nàng rủ Hà và hai con chàng đi nhà hàng ăn một lần cuối để nói hết mọi việc... và nàng cương quyết ra đi. Đêm đến chờ mọi người ngủ yên, nàng ngồi viết sẵn cho Hà một bức thư thật dài với bao nhiêu ư phân tích cho Hà thấy rơ sự hy sinh cao quư của Nguyệt và Nguyệt xứng đáng để Hà đền bù hơn nàng, nàng kèm theo những lời khuyên chí t́nh cho Trung và Trang. Bức thư dở dang, nàng mệt quá ngủ thiếp đi. Khi nghe tiếng động nàng giật ḿnh th́ thấy Hà đang chăm chú đọc bức thư của ḿnh, nàng giật lại. Hà khổ sở:

- Thúy! Em định bỏ anh đi thật đó à?

Thúy khóc bảo:

- Em đâu có muốn xa anh. Nhưng anh xem nếu em sống thế này th́ ai cũng khổ cả!

Hà ôm vợ vào ḷng vỗ vỗ vào lưng... Chàng cũng khổ sở không kém. Chàng năn nỉ:

- Em cứ sống với anh bao giờ Nguyệt qua đây rồi tính!

Không hiểu sao tự dưng Thúy giận dữ:

- Anh lúc nào cũng tính phần hơn cho anh. Để rồi lúc anh chị gặp nhau em mới lủi thủi xách gói ra đi à?

Hà xuôi xị:

- Anh đang rối rắm, khổ sở mà em c̣n đi nữa làm sao anh sống cho nỗi!

Thúy thở dài:

- Em đă gọi hăng máy bay dành vé cho em rồi, vả lại vợ chồng chú Minh ở Hawaii cũng đă chuẩn bị hết cho em xong cả! Em nghĩ là thời gian sẽ phôi pha hết thôi.

- Nếu em cứ quyết tâm vậy anh không biết sao hơn v́ anh cũng không thể chịu nổi sống với anh mỗi ngày em mỗi héo hon, tàn tạ không chịu ăn, ngủ kiểu này... đứa con của anh trong bụng làm sao cho khỏi bị ảnh hưởng.

Thúy rơi nước mắt khi nghe nhắc đến "con" chưa ra đời mà đă chịu cay đắng... Nhưng sống với Hà, lúc nào nàng cũng bị khủng hoảng v́ mặc cảm tội lỗi... Nàng nấc lên quyết tâm lựa chọn con đường đă định. Hà cố nài nỉ:

- Anh mong em suy nghĩ lại đi. C̣n nếu em cương quyết vậy anh đành chịu, bao lâu nay gần gũi hiểu tính ư em điều ǵ em đă quyết tâm rồi khó ai mà thay đổi. Hy vọng xa anh rồi em sẽ đổi ư!

Thúy gượng cười:

- Ừ, biết đâu em sẽ đổi ư!

và nàng nói thầm với ḷng: "May ra có phép lạ!"

Ngày cuối cùng bên chồng và hai đứa con riêng, Thúy nấu một bữa ăn thịnh soạn thay v́ đi nhà hàng như đă định vừa để giă từ vừa có ư... lo cho chồng lần cuối. Trung và Trang cảm động trước nghĩa cử cao đẹp của người mẹ kế, nhất là Trang tỏ vẻ yêu thương gần gũi Thúy hơn, nó quấn quít quanh Thúy suốt cả buổi sáng, lần đầu tiên nó ôm ngang lưng Thúy thủ thỉ:

- Sau này D́ sanh em bé rồi con xin Ba sang Hawaii thăm D́!

Thúy và Hà đưa mắt nh́n nhau, chua xót. Trung lo gom tất cả hành lư của Thúy để gần cửa, nó bảo:

- Chỉ c̣n mười lăm phút nữa là tới giờ ra phi trường.

Hà đau đớn nh́n vợ, ḷng tự trách ḿnh trước kia sao không cố gắng kềm chế t́nh cảm để giờ đây gieo sầu, gieo khổ cho nàng?

Trung mở cửa, mọi người phụ xách tất cả hành lư của Thúy để ra xe. Trung vừa đóng cửa lại th́ người phát thư cũng vừa tới. Thúy mừng rỡ:

- Ồ, may quá! Trang, con xem có thư từ ǵ của D́ chờ lấy cho D́ luôn. Sau có thư từ ǵ gửi chuyển qua Hawaii cho D́ nhé!

Người phát thư trao cả xấp xấp thư cho Trung, nó lật lật xem rồi reo lên:

- A, có điện tín của chị Trinh ở Việt Nam!

Hà cau mày:

- Điện tín? Tại sao không viết thư mà lại đánh điện? Đâu con mở ra coi nó nói ǵ trong đó?

Tự nhiên tay Trung run run, mở tung điện tín ra và đọc lớn:

"Bà ngoại và mẹ về Huế lo mồ mả cho ông ngoại đă bị xe đ̣ lật chết ngày 18 tháng 12. Ba gửi gấp tiền lo chôn cất ngoại và mẹ. Đứa con đau khổ của ba. Tôn Nữ Diệu Trinh."

Thúy sửng sốt để rơi cái ví xuống đất, đứng sững như trời trồng giữa tiếng khóc của chồng và hai con riêng của chồng...

 


 

Ái Khanh

 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com