Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 


---˜ ] ---

 

Tôi c̣n nhớ, năm ấy tôi vừa 15 tuổi...

 

Một hôm, khi tôi vừa đặt chân vào nhà đă nghe tiếng ồn ào của hai người anh và bà chị của tôi, vừa nh́n thấy tôi họ đă vây đến như chực ăn tươi nuốt sống tôi vậy!

Tôi ngạc nhiên khi họ nhao nhao lên:

- Có phải mầy cạy tủ lấy tiền của mẹ tao không?

- Mầy phải nói thật mầy đi đâu suốt từ sáng tới giờ?  Có phải mầy đem tiền đi giấu không?

Quá quen thuộc với những lời nhục mạ, vu khống của những người anh chị cùng cha khác mẹ của tôi.  Tôi im lặng khinh bỉ không buồn trả lời họ.  Thái độ của tôi càng làm cho bà chị tôi nổi giận, bà tiến tới đưa tay lên định tát tôi.  Không kềm chế được sự tức giận, tôi nắm chặt tay bà vặn lại rồi gặt mạnh xuống, bà thụt lùi dùng tay kia xoa bàn tay vừa bị tôi vặn lên giọng thóa mạ:

- Đồ thứ con hoang!  Mầy hăy cút ra khỏi nhà tao đi!

Hai anh tôi sấn tới đè tôi xuống đấm đá túi bụi, bà chị tôi được dịp cũng hè tới nắm tóc tôi giật mạnh.  Tôi cố dằn cơn đau xuống, không la hét dù rất đau đớn... May thay, lúc đó ba tôi đi về.  Nh́n cảnh tượng đang xẩy ra, ba tôi nói như thét:

- Buông nó ra, tụi bây muốn giết nó hả?

Tất cả ngưng lại, tôi ấm ức cố gượng đứng dậy định bỏ đi.  Ba tôi gọi giật ngược tôi lại:

- Trúc!  Mầy đi đâu?  Đứng lại tao hỏi chuyện!

Tôi ngừng lại phân trần với ba tôi:

- Con chẳng hiểu chuyện ǵ, con vừa ở thư viện về mấy anh chị đè con xuống đánh c̣n bảo con đánh cắp tiền của mẹ nữa!

Chị tôi tiến tới hung hăng đưa cánh tay trước mặt ba tôi bảo:

- Ba coi, nó bẻ tay con muốn găy đây nè!

Ba tôi bực ḿnh không chú ư tới chị tôi, ông hỏi:

- Mẹ bây đâu?

- Mất tiền, mẹ con khóc quá chừng.  Bây giờ mẹ qua nhà bác Loan chơi rồi!

- Thằng Dinh, mầy lấy xe đạp chở mẹ mầy về cho tao hỏi chuyện.  C̣n con Huyền, chắc mầy cũng không phải vừa vặn ǵ nó mới bẻ tay mầy như vậy phải không?

Bà chị tôi  dẫy lên như đĩa phải vôi:

- Ba c̣n bắt thang cho nó leo nữa, hèn ǵ nó coi tụi con không ra ǵ!

 Anh Thắng trừng mắt nh́n tôi rồi quây qua nói với ba tôi:

- Để rồi ba coi!  Một ngày nào thằng con hoang của ba nó đối xử với ba rồi mới biết!  Thật uổng công của mẹ và tụi con!

Ba tôi không nói không rằng, táng bốp và mặt anh tôi.  Chị Huyền lại giẫy nẩy lên, khóc bù lu bù loa nhưng không dám nói ǵ v́ ai cũng sợ cái tính nóng như lửa của ông.

Chừng một giờ sau, anh Dinh chở bà mẹ ghẻ tôi về.  Căn nhà im lặng một cách nặng nề.

Ba tôi vừa thấy mẹ tôi đă hỏi:

- Có phải bà đánh tứ sắc thua hết tiền rồi dàn cảnh đổ cho thằng Trúc không?

Chúng tôi im lặng nín thở, nh́n bà.  Mặt bà tái xanh, một lúc sau mới ấp úng:

- Tôi... tôi bị mất thiệt mà!

 Ba tôi thở dài :

- Nhiều lần rồi, nhưng lần nào tôi cũng bỏ qua.  Hôm nay tôi thấy mấy đứa nó xúm lại đánh thằng Trúc quá nên tôi phải nói thẳng trước mặt mấy đứa nó cho bà chừa đi!

Hai ông anh và bà chị tôi mở căng mắt ra nh́n bà khiến bà ngượng ngập rồi bỗng dưng bà bù lu bù loa khóc lóc kể lể:

- Cũng tại ông đem thằng Trúc về, tôi buồn mới sinh ra cờ bạc chứ hồi đó tôi đâu có chơi cờ bạc bao giờ đâu!

Ba tôi nạt lớn:

- Bà đừng có ngụy biện nữa!  Khi tôi đem nó về là bà đă từng chơi rồi, có khi suốt cả ngày lẫn đêm tôi buồn mới sinh ra như vậy chứ!

- A!  Bây giờ ông lại đổ hết cho tôi phải không?

Ba tôi tức giận:

- Bà không chừa th́ tôi sẽ đi ở riêng với thằng Trúc xem mẹ con bà sống làm sao cho biết!

Thủa trước, ba tôi là một thầu khoán, tiền ông làm ra như nước nên rất được sự nể v́ của mọi người!  Nhưng từ lúc miền Nam đổi chủ, ông không c̣n làm công việc cũ nữa nên mẹ ghẻ và các anh chị tôi cũng bớt đi sự kính trọng, lời hăm dọa của ba tôi tuy làm cả gia đ́nh khó chịu nhưng tôi tin chắc sẽ làm cho mọi người càng ghét tôi hơn.  Tôi c̣n nhớ đêm ấy lần đầu tiên ba chở tôi đi ăn bằng chiếc xe vespa ở một nhà hàng, ông ngậm ngùi bảo:

- Thật tội nghiệp cho con!  Giá nếu mà mẹ con c̣n sống th́ ba đâu có để cho con sống trong sự khổ sở thế nầy!

Trước đây, ba tôi từng ôm tôi vào ḷng kể lể rất thương mẹ tôi dù gặp bà sau khi cha tôi có vợ.  Tuy nhiên, bà là một người hiền lành, tính t́nh khác hẳn với vợ trước của ông.  Ba tôi nói ông rất thoải mái và hạnh phúc khi sống bên mẹ tôi... Khi mẹ tôi mất đi, ông buộc ḷng phải mang tôi về đây để tiện chăm sóc, lo lắng.

Nh́n mái tóc ông lấm tấm muối tiêu, tôi cố gượng cười:

- Con cũng không có khổ ǵ đâu ba!

- Ba biết con bị đ̣n vọt nhiều lắm, nhưng con ráng một thời gian đi... Ba sẽ t́m cho con một nơi sống được tốt hơn.  Công việc của ba độ nầy bị thất bại nhiều, ba chỉ nói với con thôi, v́ ba không muốn cho... tụi nó biết chỉ càng bất lợi cho con!

Đêm ấy, ba và tôi vừa về nhà th́ bà mẹ ghẻ của tôi ào ra chụp tay ông tru tréo như nhà có tang:

- Bây giờ ông coi thằng Trúc hơn cả các con của tôi!  Tôi biết mà, con nầy chỉ làm đầy tớ cho ông thôi!

Ba tôi gỡ tay bà ra giọng khó chịu:

- Về nhà lúc nào cũng ồn ào làm sao tôi chịu nổi!  Bà để yên giùm tôi một tí có được không?

Tự dưng chị Huyền xía vô:

- Ba coi tụi con như con ghẻ, coi thằng Trúc như cục vàng vậy làm sao mà Mẹ với tụi con chịu được chứ?

Ba tôi lừ mắt nh́n chị, chị im bặt.  Rồi sau đó, vợ một câu, chồng một câu... thêm hai người anh và người chị của tôi ùa vào xỉ vả tôi là kẻ đă làm gia đ́nh họ tan nát làm náo loạn cả nhà.  Ba tôi la lên trong nỗi bất lực:

- Tao chịu hết nổi rồi!

Ba tôi bỏ tôi đứng lại giữa những người chỉ chực xé xác tôi ra.  Xe ông vừa khuất là họ nhảy chồm tới đánh tôi tới tấp, mẹ ghẻ tôi ra lịnh sau khi lục hết túi quần áo tôi xem ba tôi có cho tiền tôi không, bà trừng mắt nh́n tôi ra lịnh cho đàn con:

- Đem nhốt nó vô trong kho đựng đồ phế thải đi!

Mặc cho tôi vùng vẫy, họ quá đông tôi không chống cự được, cuối cùng tôi bị đẩy và kho chứa củi cùng những vật dụng linh tinh khác, tôi khóc sưng cả mắt khi quanh tôi bóng tối bao trùm...

 

Sau đó, tôi thiếp đi trong mệt mỏi.  Khi tôi mở mắt ra th́ trời đă sáng, tôi kêu gào mở cửa nhưng không một động tịnh nào.  Chán nản, tôi nh́n quanh quan sát, vật phế thải vứt bừa băi, tôi tự hỏi sao đêm qua tôi có thể ngủ được trước sự bừa bộn nầy?  Toàn là những chai lọ, lon bao bố rách cũ cùng những quần áo cũ hoen ố, ẩm mốc và hôi hám có một bức tranh bằng lộng kính cũ kỹ vẽ vài bông hoa tuy không đẹp nhưng lại, sáng giá nhất trong kho nầy.  Tôi ngắm kỹ, định bụng khi ra khỏi chỗ nầy sẽ lau chùi lại để kỷ niệm... mối hận nầy!

 

Tôi lại lên tiếng kêu mở cửa, nhưng kêu khô cả cổ vẫn chẳng thấy bóng dáng một ai. Vừa đói, vừa khát trong cơn tuyệt vọng lẫn tức giận tôi vung mạnh bức tranh vào tường, mảnh kính vỡ toang, bức tranh sút ra khỏi viền... Tôi ngạc nhiên khi thấy màu xanh như tiền, tôi run run kéo hẳn bức tranh ra... Trời ơi!  Th́ ra là tiền thật, tôi không nằm mơ!  Tôi ngồi phệt xuống nén sự hồi hộp, bắt đầu đếm những đồng tiền c̣n khá mới và thẳng tắp!  Tôi ứa nước mắt khi nghĩ đến ơn trên đă thương xót cho thân phận tôi.  Đếm được 800 ngàn chẵn, tôi quên cả cơn đau thể xác cũng như tâm hồn.  Tôi cuộn tiền lại nhét vào túi quần.  Bắt đầu b́nh tĩnh lại, kêu la một lúc nữa vẫn không thấy ǵ, tôi dồn tất cả sức mạnh tông cánh cửa kho ra, cánh cửa bật tung ra.  Tôi quay nh́n lại căn nhà lần cuối không cần t́m hiểu trong đó đă xẩy ra chuyện ǵ và bắt đầu cắm đầu chạy đi.

 

Nhờ số tiền... ơn trên mang tới, tôi thuê pḥng trọ ở vài hôm rồi t́m đường vượt biên.  Tôi thấy tôi lớn hẳn lên mặc dù tôi chỉ mới 15 tuổi, tự dưng tôi biết tính toán suy nghĩ chẳng khác nào có người mách nước cho tôi.

 

Bốn năm sau, tôi b́nh yên trên đất Mỹ, tôi biên thư về kể hết sự việc cho ba tôi.  Bức thư đầu tiên của ba, nhận được tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần mà lần nào tôi cũng khóc.  Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng chập chờn thấy bức thư với nét chữ tuy có hơi run nhưng cũng c̣n đẹp như rồng bay phượng múa của ba:

 

“Trúc con,

 

Bức thư con là liều thuốc hồi sinh cho ba.  Bao nhiêu năm nay, ba cũng như mọi người tưởng con đă chết rồi.  Con biết không, đêm cuối cùng cha con ḿnh đi ăn, về nhà ồn ào quá, ba đă vô quán uống rượu rồi xách xe phóng như bay.  Chẳng may, ba đụng phải một người đi đường hất họ vào đường làm họ té găy chân.  Ba bị tù gần một năm, may bán được những của cải để bồi thường cho họ và sau khi ba ra tù th́ ba mất việc, ba tức giận những người đă hành hạ con nên ba đuổi hết mẹ ghẻ con cùng các anh chị em con sau khi chia đôi tài sản cho họ.  Họ cũng nghĩ con đă chết bụi chết bờ v́ đói khát rồi, sau nầy họ có vẻ ăn năn lắm, nhưng ba nhất quyết không tha thứ những tội lỗi ấy nhất là khi ba biết họ nhốt con vào nhà kho chật hẹp tăm tối!  Nhiều lúc túng quẫn quá, ba có ư định bán căn nhà nầy để sinh sống, nhưng rồi ba dằn ḷng lại, chỉ bán cho một ông cán bộ nửa căn, để lấy vốn dựng một lều vá xe đạp bên lề đường trước nhà, c̣n phân nửa để ở ba cố níu giữ căn nhà nầy lại v́ vẫn c̣n chút hy vọng mong manh là con sẽ có ngày con trở lại.  Ba từng cầu nguyện từng đêm nếu con chết hăy về cho ba biết, nhưng v́ không thấy nên ba vẫn c̣n chút hy vọng do đó nếu quyết định bán nốt căn nhà nầy th́ làm sao con liên lạc cho được?  Nhờ vậy ba mới có niềm vui hôm nay đây!  Nhưng thôi, bây giờ con c̣n sống là ba vui mừng lắm rồi!  Trúc ơi, ba đang khóc đây con ạ!

Con hỏi xuất xứ của bức tranh mà con đă lượm được trong kho?  Con ơi, con không nh́n được sao?  Ngày trước vẫn treo trong pḥng ngủ của mẹ con đó mà!  Bức tranh nầy do mẹ của con vẽ lúc bà c̣n con gái đó!  Bà thường ra cạnh bờ hồ để ngồi vẽ, vô t́nh có lần buồn bực mẹ ghẻ con ba thơ thẩn dạo quanh bờ hồ th́ gặp mẹ con... Những dấu tích ǵ về mẹ con đă bị d́ ghẻ con tức giận, ném hết khi ba đưa con về nhà may mắn bức tranh nầy c̣n sót lại trên xe nên ba bỏ vào kho nhờ vậy đó con ạ!  Thảo nào, ngày mẹ con hấp hối có nói về bức tranh, nhưng mẹ con nói với giọng yếu ớt quá, ba nghe được tiếng mất tiếng c̣n nên ba không nghe rơ, ba cứ đinh ninh rằng bà muốn ba lưu giữ để kỷ niệm ngày ba mẹ gặp nhau thôi chứ ba cũng không ngờ mẹ con giấu tiền trong đó nữa.  Đem ba thứ lặt vặt về nhà, một mặt mẹ ghẻ con cứ đêm ngày nói xóc óc, nhức cả đầu thêm phải đối phó bảo vệ cho con nữa nên ba bỏ bừa vào kho và quên khuấy nó đi.  Bây giờ ba nghiệm lại: tất cả điều ǵ cũng không qua khỏi định mệnh hết.  Ba chỉ biết thầm cám ơn mẹ con đă an bài như thế ba mới c̣n được đứa con mà ba thương yêu.  Con ơi!  Ba ao ước ǵ phút cuối đời ba, cho ba được gặp lại con....

 

Tôi thoáng ngợp trong hạnh phúc mỗi khi nhận thư thấy lại nét chữ thân yêu của ba.  Những lá thư ba sau ba thật vui vẻ, lạc quan.  Ba luôn căn dặn tôi lo cho bản thân, khỏi gửi tiền cho ba v́ bây giờ thoải mái lắm, làm ăn khấm khá nhờ tiệm vá xe.

 

Sau khi hết hai năm đại học, tôi xin được một công việc tại ngân hàng, tôi quyết định về quê hương thăm lại ba tôi như điều ông hằng mơ ước và đó cũng là ước nguyện của tôi.

 

Tôi muốn ba tôi được một niềm vui bất ngờ nên tôi âm thầm về Việt Nam trong một buổi sáng trời bắt đầu trút xuống cơn mưa.  Tôi tự động mướn xe về chốn cũ.  Sau gần hai tiếng đồng hồ t́m hiểu quanh xóm tôi mới vỡ lẽ ra là căn nhà ba tôi đă hiến trọn cho một người cán bộ để đánh đổi tự do v́ tai nạn ngày ấy, chỉ chừa lại mảnh đất nhỏ đang để cái kho mà tôi bị nhốt ngày xưa.  Ông chủ nhà ban đầu hách dịch, nhưng khi biết tôi là con trai của người chủ trước ở Mỹ nên ông thay đổi thái độ và ân cần chỉ cho tôi con đường mà ba tôi đang ngồi vá xe.

Tôi rơi nước mắt khi thấy... tiệm vá xe của ba nằm dưới một tàn cây, nước mưa rơi lất phất sau một cơn mưa lớn: chỉ một thau nước và miếng giẻ bẩn thỉu, chung quanh vài cái lon đựng keo, vài vật dụng sửa xe đă hoen rỉ và những cái căm xe vương văi.  Tôi lặng người nép vào một gốc cây quan sát nh́n ba tôi đang cặm cụi kéo cái ruột xe để ngâm vào thau nước.  Một người thanh niên đứng gần đấy lên tiếng:

- Thủng mấy lỗ vậy ông?

Ba tôi đưa tay quệt những giọt nước mưa đọng trên trán, ngước nh́n lên cười:

- May quá, chỉ một lỗ thôi cậu!

Tôi suưt la lên khi nh́n hàm răng ba tôi đă rụng trụi lủi, miệng móm xọm.  Không c̣n dằn được xúc động, tôi rời gốc cây đến bên cạnh gọi:

- Ba!  Con là Trúc nè ba!

Ba tôi giật thót người, ông bật dậy như chiếc ḷ xo rồi cha con chúng tôi ôm chầm lấy nhau khóc không thành tiếng...

Tôi nghẹn ngào:

- Sao ba cực khổ thế nầy mà cứ giấu giếm con?

Ba tôi ôm chặt tôi như sợ tôi biến mất, giọng ông khàn đục nghẹn ngào:

- Trúc!  Là con thật đây sao?  Tại sao con biết ba ở đây?

Tôi không trả lời câu hỏi của ba tôi, tôi sụt sùi hỏi:

-Ba ơi!  Sao ba khổ thế nầy mà không nói với con?  Ba có biết ba làm vậy là con...

Ba tôi ngắt ngang lời tôi:

- Con đă khổ nhiều rồi, ba không muốn con khổ thêm... Con hiểu tính ba mà Trúc!

                             

*  *
*

Sau đó, ba tôi hỏi tôi có muốn về lại căn nhà cũ không?  Tôi bằng ḷng ngay, nhưng rồi ba tôi ngập ngừng một lúc rồi bảo:

- Ba nói thật với con, căn nhà đó ba đă...

Tôi ngắt lời:

- Ba yên tâm!  Ông chủ nhà đă nói cho con biết là ba làm giấy trao căn nhà ấy cho ông ta rồi, con chỉ muốn vô... cái kho ba đang ở xem sao thôi!

 

Ba tôi khựng lại khi thấy tôi biết hết sự việc, nhưng ông vẫn cứ loanh quanh muốn từ chối, tôi biết ông lo ngại tôi đau ḷng khi nh́n thấy sự khốn khổ của ông.  Tôi cầm tay ba nghẹn ngào:

- Con muốn thấy cuộc sống ba ra sao chứ không lẽ con về tới đây rồi mà ba không muốn con vô nhà ba sao?

Cuối cùng, ba tôi đành miễn cưỡng dẫn tôi vô nhà ông bằng một lối ṃn riêng rẽ.  Tôi bàng hoàng tê tái khi nh́n chiếc chiếu cũ mèm với chiếc mền mỏng xếp cẩn thận đặt chiếc gối lên trên cùng những ly tách cáu bẩn gần đấy.  Tôi khựng người lại khi nh́n thấy bức họa ngày xưa của mẹ tôi treo trên vách, tôi vói tay gỡ ra ngắm nghía một lúc rồi hỏi ba tôi:

- Ba!  Có phải bức họa nầy của mẹ con không?  Ba hăy nói hết mọi việc cho con nghe đi.

 

Ba tôi gật đầu rồi vỗ vỗ vào chiếc chiếu bảo tôi ngồi xuống rồi trầm giọng kể cho tôi nghe sau khi tôi đi rồi bao nhiêu biến cố dồn dập.  Lẽ ra ba tôi phải đi tù tới 5 năm v́ tội uống rượu say, lái xe gây tai nạn.  Ba tôi v́ quá nóng ḷng không biết số phận của tôi ra sao nên ba đă nộp tiền thế chân rất nặng để về lo giải quyết chuyện nhà:  ông bán đổ bán tháo tất cả của cải, cộng thêm tiền bạc ông sẵn có, chia cho mẹ ghẻ tôi cùng ba người con của bà ấy.  Ông tức giận khi nghe hàng xóm kể lại có người trông thấy đêm ấy cả nhà đă lôi kéo nhốt tôi vào kho nên ông dứt t́nh với họ.  Về sau ông bị ṭa kêu án 5 năm.  Hai tháng sau, một ông cán bộ cao cấp vào tù thăm ba tôi.  Ông cán bộ nầy ba tôi quen biết, đă nhiều lần ngắm nghía căn nhà ba tôi một cách thèm thuồng và ông thương lượng với ba tôi đổi căn nhà để đánh đổi tự do.  Từ đó, căn nhà đă sang tay của ông cán bộ ấy với một điều kiện là ngăn cái kho ra để ba tôi vẫn c̣n ở trong cái kho ọp ẹp đó để đợi chờ tin tức của tôi!  Ba cũng kể rất nhiều lần mẹ ghẻ tôi cùng mấy anh chị tôi tới thăm đem cả quà tới cho nhưng ba tôi cương quyết ngày nào chưa có tin tôi là ông sẽ không gặp mặt họ... Măi tới khi được thư tôi từ Mỹ gửi về ông mới dịu xuống với họ.  Tôi c̣n nhớ giọng ông mơ màng khi nhắc tới mẹ tôi: Mẹ con là một người nghệ sĩ, tính bà rất tốt, không biết thù hận ai bao giờ.  Lúc nào cũng chấp nhận sự thua thiệt.  Chưa bao giờ mẹ con đ̣i hỏi nơi ba một điều ǵ.  Tuy sống lén lút bên mẹ con và con, nhưng đó là chuỗi ngày hạnh phúc nhất của ba.  Ba bắt đầu thấy cuộc đời vô nghĩa kể từ khi mẹ con mất đi.  Ba lại quá vô t́nh không chăm sóc chu đáo cho con nên mới xẩy ra những chuyện tồi tệ thế nầy!”

 

Thấy ba quá xúc động nên đêm ấy tôi dẫn ba tôi đi ăn và sau đó tôi mướn pḥng ngủ ở qua đêm để cho tôi có dịp ôm ba tôi khóc vùi và được nói những lời thương yêu chân thật nhất của tôi dành cho ông.  Tôi cũng bảo ông nên tha thứ cho mẹ ghẻ và các anh chị tôi v́ dù sao mẹ  tôi và tôi cũng chỉ là người tới sau mà được ông yêu thương như vậy cũng là quư lắm rồi.  Ông vỗ vai tôi bảo nói một câu mà tôi rất vui:

- Tâm tính con sao giống hệt mẹ con!

 

Đêm hôm ấy, ông vui vẻ đồng ư khi tôi ngỏ lời lo hồ sơ bảo lănh cho ông sang Mỹ ở với tôi.

 

Một tuần sau, tôi trở về Mỹ khi đă t́m cho ông một căn nhà nhỏ với những tiện nghi khá đầy đủ.  Chuyến đi ngày ấy tôi hoàn toàn như ư, tôi rất muốn đem bức tranh do mẹ tôi vẽ, nhưng tôi dằn ḷng không hỏi xin v́ tôi nghĩ trước sau ǵ rồi bức ảnh ấy cũng sẽ thuộc về tôi.

 

Mấy năm sau... khi tôi đă mua được nhà và có vợ con đàng hoàng th́ hồ sơ bảo lănh cho ba tôi hoàn tất.  Tôi chuẩn bị về Việt Nam đón ông sang Mỹ đoàn tụ...

 

Chiều cuối cùng, tôi và ba tôi đến thăm lại mộ mẹ tôi.  Ba tôi nấc lên khấn nguyện:

- Em hăy yên nghỉ!  Anh đi Mỹ với thằng Trúc chắc em vui lắm rồi phải không?  Tuy anh không c̣n bức ảnh nào của em nhưng bố con anh đem bức họa của em anh coi như sự có mặt của em vậy!

Tay ôm bức họa, tôi đứng trước mộ mẹ cung kính chào vĩnh biệt, th́ thầm với mẹ tôi:

- Cám ơn mẹ, tuy mẹ đă khuất nhưng chính mẹ là người đă gầy dựng cuộc đời của con hôm nay, con cầu xin cho mẹ sớm siêu thoát...Vĩnh biệt mẹ!

 

Ngày tiễn đưa ba và tôi ở Phi Trường Tân Sơn Nhất có đủ mặt bà d́ ghẻ và các anh chị tôi.  Tôi bỏ vào bao thư cho mỗi người một ngàn dollars, ḷng tôi chùng xuống khi chị Huyền chanh chua đanh đá của tôi ôm tôi bùi ngùi bảo:

- Em hăy tha thứ cho mẹ và các anh chị.  Em và ba giờ coi như tâm hồn hiền lành bây giờ đă được lên thiên đàng c̣n mẹ và các anh chị vẫn c̣n ở lại Việt Nam coi như đă ở địa ngục để sám hối tội lỗi... Có dịp em và ba về thăm anh chị và mẹ nhé!

 Ba tôi ôm hôn từng người, mẹ ghẻ tôi khóc sụt sùi, tôi đưa bắt từ giă từng người và tự nói thầm:

- Giă từ Việt Nam!  Giă từ những người thân đă từng làm khổ tôi, tôi không c̣n oán hận nữa, nhưng ngày về Việt Nam chẳng biết bao giờ hay vĩnh viễn không bao giờ có, v́ tôi sợ lắm rồi!!!

 

 

 

Ái Khanh
 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com