Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.





Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ

 

 

 

 


Bóng Ngả Cô Đơn

Bóng Ngả Cô Đơn
Á
i Khanh


Hơn một tháng nay, Huyền bắt đầu để ư sự thay đổi của chồng, lúc nào nàng cũng thấy Bảo như tính toán lo nghĩ ǵ lung lắm...

Đêm nay, nằm bên nhau Huyền bạo dạn hỏi:

- Em cảm thấy lúc nầy h́nh như anh có điều ǵ bất an phải không?

 

Huyền thấy ngay sự bối rối của Bảo, chàng giật ḿnh hỏi nàng:

- Sao tự nhiên em lại hỏi như vậy?

- Em linh cảm hơn một tháng nay h́nh như anh lo buồn điều ǵ đó.

- Em giỏi thật. Quả thật anh đang có điều suy nghĩ nhưng không muốn cho em biết v́ em cũng không giúp ǵ được cho anh có khi làm anh bối rối thêm.

Huyền nhỏm dậy:

- Chuyện ǵ có quan trọng lắm không anh?

- Em ạ, anh Đ́nh trong sở định tổ chức vượt biên đang rủ gia đ́nh ḿnh nhưng với điều kiện phải góp vào năm cây để trả công đóng tàu. Anh có nói ra em cũng đâu có lo được chuyện đó, anh c̣n lo ngại em không kín miệng rồi kể lung tung với gia đ́nh bên em rồi lộ chuyện hết.

Huyền nằm xuống ôm chặt lấy chồng:

- Anh lo như vậy cũng đúng, nhưng một ḿnh anh xoay xở lấy đâu ra năm cây?

- Th́ cũng bởi vậy mà anh lúc nào cũng lo lắng. À mà bộ anh... dở lắm sao em đoán được vậy?

Huyền ph́ cười:

- Lúc nào cũng giáo da dáo dác như thằng ăn trộm, hỏi mười câu anh trả lời hai câu th́ ai mà không nghi?

Bảo thở dài:

- Anh tưởng anh đóng kịch giỏi ai ngờ dở ẹc!

Huyền an ủi:

- Thôi biết được sự lo lắng của anh ngày mai em thử qua hỏi má mượn đỡ vài lượng, chị Hà mấy lượng cọng thêm mấy chỉ của ḿnh xem có đủ không?

Bảo la toáng lên:

- Đó, em thấy không! Mới nói ra là đă lo đi học chỗ nầy chỗ kia tùm lum. Bể ra là đi tù rục xương cả đám.

Huyền ôm chồng chặt cứng rồi dỗ dành:

- Nếu không nói thật làm sao mượn được vàng! Em cũng mơ chuyện vượt biên lâu lắm rồi anh à. Qua đó làm được ḿnh gửi về trả cho má với chị Hà! Anh yên tâm đi, em bảo đảm má với chị Hà kín miệng v́ chẳng lẽ để lộ làm hại vợ chồng ḿnh sao?

Bảo nghe xuôi tai. Đêm đó là đêm đầu tiên Bảo ngủ một giấc ngon lành kể từ lúc ḷng manh nha ư nghĩ theo gia đ́nh của Đ́nh từ bỏ quê hương để đi t́m tự do...

Mọi việc đúng như ư nguyện, vào một đêm tối trời gia đ́nh của Bảo và gia đ́nh của Đ́nh gặp nhau ở điểm hẹn. Tin tưởng ở sự khéo léo của Đ́nh nhưng Bảo và Huyền vẫn thấy trống ngực đập th́nh thịch trên đường đến thuyền lớn. Tuy nhiên khéo lo lót nên mọi sự đều êm xuôi.

{ {
{

Chỉ một tuần lễ sau cả hai gia đ́nh được tàu khoan dầu của Mỹ vớt đến Pulau Bidong, một ḥn đảo tị nạn của Mă Lai.

Sự thành công quá dễ dàng nhờ một tay của Huyền khiến Huyền bắt đầu thay đổi tâm tính, nhất là lúc đến đảo nghe họ nói về chuyện đàn bà ở Mỹ được trọng vọng khiến nàng càng trở nên kiêu hănh nhất là khi nàng biết được ḿnh c̣n trẻ đẹp, ngon lành.

Mới định cư ở Mỹ chưa đầy một năm mà Huyền đă bắt đầu lột xác, nàng không c̣n mặc những bộ quần áo quê mùa nữa. Được ông bà mục sư xin cho một chân quét dọn nhà thờ, có đồng ra đồng vào tuy cực khổ nhưng nàng không tiếc tiền về việc mua sắm quần áo, phấn son.

Hằng ngày cùng chồng quét dọn sân trước, sân sau nàng làm việc chiếu lệ, c̣n những việc chính do chồng gánh vác.

Rồi một dịp lễ Giáng Sinh gặp một gia đ́nh Việt Nam đi nhà thờ Huyền quen với Châu, nghe nàng than mệt Châu giới thiệu cho nàng vô làm chung trong một hăng điện tử. Tính t́nh Châu cũng chẳng hơn ǵ Huyền nên hai người dễ dàng thân nhau. Châu dạy cho Huyền những cách chưng diện thời trang, chỉ cho Huyền những điệu nhảy đầm cuồng loạn. Huyền đă rất mau lẹ thu thập những văn minh xứ người vượt xa hơn cả Châu.

Thấy vợ thay đổi nhanh chóng quá Bảo chỉ biết tiếc thầm cho thời nghèo nàn xa xưa ở Việt Nam. Chàng cắn răng chịu đựng để lo cho ba đứa con trong tuổi c̣n khờ dại. Bé Phụng lớn nhất mười bốn tuổi. Bé Nghi tám tuổi c̣n bé Thuận lên bốn. Chúng c̣n quá non nớt không thấy được sự thay đổi của mẹ.

Vào dịp cuối năm nhà thờ và sở của Huyền tổ chức "party" cho nhân viên. Bảo muốn Huyền cùng gia đ́nh đi dự ở nhà thờ nhưng Huyền viện cớ từ chối:
- Anh dẫn các con đi đi, em dự ở sở em v́ năm đầu tiên không đi kỳ lắm.

Luôn luôn Bảo thấy vợ có lư v́... muốn yên thân.

Đêm ấy chàng và các con đi trước, chàng thấy không có vợ đi theo với lại ḷng cũng chán nản nên vẫn mặt bộ đồ công nhân để đi dự tiệc. Về sớm, cho các con ngủ yên xong chàng ngồi ở pḥng khách chờ vợ. Hơi ngạc nhiên khi thấy xe nàng c̣n ở garage. Đến gần một giờ sáng nghe tiếng xe đổ xịch trước cửa, chàng chồm người ra nh́n. Dưới ánh đèn đường một người Mỹ ṿng qua mở cửa xe cho vợ chàng, rồi hai người ôm nhau mặt đối mặt. Vợ chàng choàng hai tay ôm cổ anh chàng Mỹ một cách trơ trẽn. Bảo không c̣n nhịn được, mở tung cửa chạy bay ra ngoài. Cả hai vội vă buông nhau. Tên Mỹ nhảy vội lên xe phóng mất. Huyền xấu hổ nh́n chồng bảo:
- Đó là ông xếp của em. Người Mỹ họ hôn nhau v́ lịch sự chứ không có ǵ đâu!

Bảo không nói không rằng, táng "bốp" vào mặt vợ, hầm hầm bỏ vào nhà nhưng khi đến cửa, cửa đă khóa kín v́ chàng lúc năy hấp tấp đă quên mở chốt khóa tự động. Chàng đưa chân đá cái "rầm" vào cửa, tay bấm chuông lia lịa như thức con ra mở cửa. Huyền giật tay Bảo ra, la lên:
- Buông ra đừng bấm nữa. Tôi có ch́a khóa đây nè.

Bảo tức tối đứng thở hồng hộc. Huyền lục ví lấy khóa mở cửa ra...

 

Vào nhà, Bảo bật đèn sáng choang điểm mặt Huyền:

- Em ngồi xuống đó chúng ta nói chuyện một lần cho dứt khoát.

Huyền nhún vai rất Mỹ:

- Em cũng định nói câu đó với anh.

Bảo run run lấy thuốc ra hút để trấn áp xúc động, Huyền khiêu khích:

- Bây giờ anh muốn nói ǵ nói trước đi.

Bảo nói như ra lệnh:

- Anh muốn bắt đầu ngày mai em nghỉ việc ở nhà chăm lo gia đ́nh, nhất là lo cho mấy đứa nhỏ. Từ lâu rồi anh thấy em thật là quá đáng. Đă thay đổi không c̣n một tí nào là em hồi đó nữa!

Huyền cười rũ ra:

- Anh nói chuyện nghe thật ngộ! Qua Mỹ rồi mà anh c̣n muốn tôi như hồi c̣n ở Việt Nam, suốt ngày ăn rồi ở trong nhà làm tôi làm mọi cho anh!

Bảo giận dữ:

- Anh không bắt buộc em lo cho anh, em chỉ cần ở nhà lo cho ba đứa nhỏ.

Huyền hùng hổ đứng dậy:

- Tôi nói cho anh biết, nội cái tát tai của anh dành cho tôi lúc năy là coi như đă dứt khoát rồi. Ngày mai tôi xin ra ṭa ly dị với lư do... anh hành hung tôi!

Bảo sửng sốt:

- Em nói ǵ? Em muốn ly dị?

Huyền lại nhún vai:

- Dĩ nhiên! Sống với một ông chồng cứ luôn luôn coi ḿnh như tôi mọi, hở một chút thượng cẳng chân hạ cẳng tay tôi hỏi anh ai chịu cho nổi?

Bảo rít lên:

- Trời ơi! Huyền. Tại sao em thay đổi một cách lạ lùng như thế. Em nghĩ lại xem từ trước tới giờ có bao giờ anh đánh em chưa? Tại v́ tối nay...

Bảo bỏ lửng câu nói v́ không muốn nhắc lại điều ô nhục. Rồi chàng thở dài:

- Em à, giờ em cũng như anh chúng ta đă già rồi. Làm ǵ cũng suy xét cẩn thận để khỏi ân hận sau này!

Huyền ngồi tréo hai chân lại, tay đan trước gối, đong đưa chân nói chậm răi từng tiếng:

- Chắc chắn sẽ không bao giờ tôi ân hận v́ không phải điều này tôi mới nghĩ đến.

- Em nói vậy có nghĩa là sao? Là em đă muốn xa anh từ lâu rồi à?

- Phải!

Huyền trả lời gọn gàng, tàn nhẫn. Tự ái của người đàn ông nổi dậy Bảo dứt khoát:

- Được! Tôi cho em đến sáng mai phải lập tức ra khỏi nhà này v́ tôi không muốn các con tôi biết được chúng có một bà mẹ quá hư đốn.

Lời nói của Bảo chẳng khác nào ngọn roi quất mạnh vào mặt Huyền, nàng đứng dậy run run:

- Khỏi cần sáng mai. Tôi đi ngay lập tức.

Huyền hùng hổ vùng vằng, vào pḥng lôi chiếc vali tống vội vàng những quần áo cần thiết rồi ngoe nguẩy bước ra khỏi nhà đóng sầm cửa lại không một lời nói. Bảo nghe đau nhói trong tim, chàng ngồi yên hút thuốc và thầm nghĩ sao đàn bà khi hết yêu rồi họ tàn nhẫn, lạnh lùng quá. Nếu Huyền tỏ ra hối hận hoặc ngần ngừ từ giă th́ Bảo đă v́ con mà giữ nàng lại... Chán nản, chàng nằm vật ra ghế sofa cố xua đuổi tất cả để t́m một giấc ngủ. Dù chỉ là giấc ngủ chập chờn để có sức đối phó với ngày mai biết bao khốn khổ...

Bảo thiếp đi, khi bừng mắt dậy chỉ 4 giờ 45 sáng. Chàng thở dài ngao ngán cho t́nh đời. Nếu chàng sang Mỹ với số tài sản khổng lồ, với cái job ngon lành th́ giờ này chàng đâu có mất Huyền? Nh́n lại ḿnh với bộ đồ công nhân quét dọn nhà thờ từ ngày qua tới giờ vẫn chưa thay bộ khác chàng c̣n thấy... chán ḿnh huống thay là vợ! Chàng mỉm cười chua chát. Ngồi dậy đốt một điếu thuốc, lần đầu tiên chàng thấy điếu thuốc đắng nghét, chỉ rít một hơi rồi chàng dụi bẹp dí vào cái gạt tàn bằng tất cả sức mạnh của bàn tay. Chàng hỏi thầm rồi lát nữa đây trả lời sao với lũ con khi không có sự hiện diện của mẹ? Nằm nghĩ nát óc vẫn không có giải pháp ổn thỏa, chàng lần ṃ xuống bếp, mở tủ lạnh rót nước uống. Chàng thấy tủ lạnh trống trơn, mở qua tủ đá, thấy hai vĩ thịt gà duy nhất, chán nản chàng đóng tủ lạnh lại, nghĩ thầm thấy Huyền thật tệ, bao nhiêu tiền bạc giao hết cho nàng nhưng cái ăn cái uống chẳng được chu toàn.

Vào pḥng định ngủ lại một giấc nhưng cứ trăn trở, buồn bực. Lần đầu tiên chàng thấy sự vắng mặt của Huyền cho chàng một cảm giác buồn tủi. Tuy nhiên chàng không ân hận v́ chàng đă đánh nàng. Sự ra đi có lẽ nàng đă muốn từ lâu rồi... Bảo cố xua đuổi, tự chuẩn bị những câu trả lời để chốc nữa đây trả lời cho các con. Chàng ngồi bật dậy với ư chí cương quyết phải đền bù những nỗi bất hạnh cho con. Chàng xuống bếp vặn nước, rửa đống chén, lau chùi bếp núc sạch sẽ rồi lôi hai vĩ thịt gà ra vặn mạnh nước xả đá... Nh́n ḍng nước chảy xiết chàng tự ví von cho nước chảy như để rửa sạch những ưu tư đang vướng mắc trong ḷng...

Đang thừ người chưa biết phải làm ǵ với hai vĩ gà khi không c̣n một cọng rau cải nào th́ đột nhiên Phụng mắt đỏ hoe bước ra:

- Ba làm ǵ vặn nước lâu vậy?

Bảo sửng sốt:

- Mới sáu giờ sao con không ngủ đi?

Nó không trả lời cha, hỏi ngược lại:

- Mẹ đi luôn rồi hả ba?

- Sao? Con biết chuyện à?

- Dạ! Con dậy từ lúc ba kêu cửa đó...

Nh́n con bơ phờ chàng biết chắc nó đă biết hết chuyện, gần mười lăm tuổi rồi c̣n ǵ. Bảo kéo con vào ḷng:

- Mẹ đi thật rồi con ạ! Con giận ba không?

- Không, v́ con biết ba đúng.

- Cám ơn con, từ nay con ráng giúp ba lo cho hai em Nghi và Thuận nhé.

Phụng ôm gh́ lấy cha gật gật đầu rồi ̣a lên khóc.

Thương con dạt dào, chàng cảm thấy được an ủi rất nhiều và tự nhiên những giọt lệ rơi xuống tóc con...

Chỉ hôm sau Huyền điện thoại về đ̣i ly dị, nàng cho biết mọi thủ tục do người bạn trai đài thọ. Bảo cay đắng và tự nhủ chẳng nên tiếc nuối ǵ một người đă mất hết nhân tính v́ cả con mà nàng nàng không nghĩ đến th́ cũng chẳng nên níu kéo làm ǵ...

Từ lúc Huyền bỏ đi, Bảo phải lo lắng việc đưa đón bé Thuận, nhà thờ cảm thông hoàn cảnh chàng nên đồng ư cho chàng gửi con mỗi ngày miễn phí để chàng yên tâm làm việc.

Mỗi chiều sau giờ làm việc, quét dọn đâu vào đó th́ phố cũng đă lên đèn, Bảo dẫn con ra về.

Dưới ánh đèn đêm, bóng hai cha con quyện ngả vào nhau chàng nghe ḿnh thật bơ vơ, thật cô đơn và đôi khi chàng cũng tự hỏi ḷng đến bao giờ mới nguôi quên dĩ văng?

 

 


 

Ái Khanh

 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com