Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh                |                 www.ninh-hoa.com



Tên thật:  Đ Lê Ann

 

Tác phẩm đă xuất bản:
 - Truyện Ngắn Ái Khanh,
  2006, tập truyện ngắn
- H́nh Như Là T́nh Yêu, 1997, tập truyện ngắn

 - Một Thời Để Nhớ,
  1994, tập truyện ngắn.
 

  - Hiện là Chủ Tịch Hội
   Văn Học Nghệ Thuật
 Việt Mỹ, VAALA-Florida.

 - Chủ Bút BNS Rạng
 Đông, Atlanta, Georgia.

 - Chủ Bút NS Hương
  Quê, Houston, Texas.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 



BẢN TANGO ĐẦU ĐỜI
 Ái Khanh

---˜ ] ---

Nhụy buồn buồn khi cầm tấm thiệp nhỏ trong tay, nàng cứ săm soi, đọc đi đọc lại lời mời của Cẩm, nàng rất muốn chung vui với gia đ́nh bạn vào dịp sinh nhựt của nó lắm,và đây cũng là lần đầu tiên nàng được mời dự tiệc kể từ khi bước qua bậc trung học, nhưng nhà quá nghèo, cuộc sống của gia đ́nh quá eo hẹp, tiền đâu mua quà đây ? Đang suy nghĩ, th́ tiếng ca ong óng của Hân cất lên:

- Đường, tương, chao, đậu hũ, dưa chua, ai chưa ăn chưa phải Thầy chùa...

Nhụy la lên:

- Cái thằng khỉ nầy, cứ hát bậy hát bạ không hà!

Hân nh́n chị cười h́ h́, nó x̣e tay ra hỏi chị:

- Chị Nhụy có tiền không? Cho em xin chút đỉnh đi ciné đi!

Nhụy thở dài:

- Chị cũng đang cần tiền đây nè. Mỗi tháng Ba cho chút đỉnh để tiêu vặt, bây giờ bạn chị mời sinh nhựt, chị cũng muốn đi dự mà đâu có tiền...

- Chị cần bao nhiêu?

- Thôi, đồ khỉ! Mới xin... người ta mà bây giờ bày đặt làm tàng!

- Chị hiểu lầm em rồi, v́ nếu chị cần nhiều th́ dĩ nhiên chị không có phải không?

Nhụy gật đầu, Hân bồi tiếp:

- Vậy th́ chị có một ít thôi, phải không?

Nhụy lại gật đầu, Hân lại bảo:

- Vậy chị cho em đi, trước sau ǵ chị cũng thiếu, thà chị cho em để em đi ciné, trong hai chị em ḿnh có một người buồn thôi, c̣n hơn cả hai...

Nhụy cắt ngang:

- C̣n lâu!

Có tiếng gơ cửa, Hân lật đật ra mở, Nguyên và Minh ùa vào. Thấy Nhụy, cả hai khựng lại, cúi chào:

- Chị Nhụy hôm nay không đi đâu chơi hả?

Nguyên hỏi, Nhụy lắc đầu, định bước vào trong th́ Minh lên tiếng:

- Hay chị Nhụy đi ciné với tụi em một bữa đi!

Nhụy nh́n Hân rồi bảo:

- Thôi, mấy đứa đi đi!

Rồi Nhụy bỏ vô trong, Hân quây qua bảo với bạn:

- Hôm nay tao không đi được, thôi hai đứa bây đi đi nhen!

Minh và Nguyên ngạc nhiên:

- Vậy sao mầy hẹn tụi tao...

Hân đưa tay lên găi đầu, giọng nhỏ lại:

- Tại... tại...

Nhụy từ trong bước ra, đưa cho Hân nắm tiền lẻ đă cuộn nhỏ, rồi bảo:

- Thôi, em đi chơi với bạn đi! Mau về kẻo Ba cũng gần về rồi!

Hân lí nhí cám ơn chị, rồi cả đám kéo nhau đi. Nh́n theo em, ḷng buồn vui lẫn lộn. Nàng nhủ thầm "Vậy là chắc chắn không thể nào đi dự sinh nhựt bạn rồi...!". Nhụy chuẩn bị lo cơm nước. Hôm nay, Bố sẽ về sớm v́ sau khi đến sở là Bố đi công việc riêng cho ông giám đốc và sẽ được về luôn.

Cơm nước xong, Nhụy định lấy giấy ra viết một bức thư xin lỗi Cẩm, nàng định lấy lư do bận việc để từ chối... Mới viết hai chữ " Cẩm thân..." th́ Bố đă về tới.
Bố cười hỏi Nhụy:
- Thằng Hân đâu con?
- Dạ, em nó đi xem ciné với bạn nó rồi Bố. Bố đói bụng chưa, con dọn cho Bố với con ăn trước! Em nó về ăn sau nha Bố !
- Ừ! Bố tắm xong ra ăn! Con lo dọn ra đi.
Vừa dọn cơm vừa suy nghĩ... Nếu mẹ c̣n sống th́ gia đ́nh vui biết mấy! Mẹ đă mất quá sớm, thắm thoát mới đó mà đă 8 năm rồi.

Nghe tiếng Bố ho ở nhà trên, Nhụy cắt đứt ḍng tư tưởng. Nàng đến bàn xới cơm để sẵn. Ngồi vào bàn ăn, Bố hỏi Nhụy:

- Con và em Hân có cần ǵ không? Bố vừa được tăng lương kể từ tháng nầy...

Nhụy suưt la lên v́ mừng rỡ. Nàng bỏ bát cơm xuống nh́n Bố cười tươi:

- Bố nói thực hả Bố?

Bố mỉm cười gật đầu. Nhụy suy nghĩ một lúc rồi bảo:

- Thôi, Bố ăn đi, con chẳng cần ǵ đâu !

- Không, lâu rồi Bố chẳng có quà ǵ cho hai con cả, nhân dịp Bố được tăng lương th́ Bố cho hai con được chọn thứ ǵ mà hai con muốn, Bố cũng sẽ dẫn hai con đi tiệm ... ăn mừng vào cuối tuần nầy nữa đó!

Nhụy mạnh dạn hơn, hỏi Bố:

- Vậy nếu con không cần quà cho con, con chỉ muốn mua chút quà sinh nhựt cho Cẩm bạn con được không hở Bố?

Bố vừa nhai, vừa trả lời Nhụy:

- Sinh nhựt con Cẩm hả? Rồi, bố cho con tiền mua quà cho nó và luôn của con... Bố nghĩ con và em Hân cần sắm thêm một vài bộ quần áo mới vào dịp nầy luôn.

Nhụy vui sướng, buổi cơm chiều đạm bạc, bỗng nhiên như thành cao lương mỹ vị. Ăn uống, dọn dẹp xong, chưa kịp nói lời cám ơn Bố, Bố đă trao tiền cho Nhụy và bảo:

- Đây, tiền bố cho hai chị em, ngày mai cuối tuần rồi, muốn mua sắm ǵ th́ tùy ư!

Cuối tuần ấy, Nhụy đi phố mua cho Cẩm một cây bút, rồi mang đến một tiệm gần đó để nhờ thợ khắc vào chữ "Mừng ngày sinh nhựt Lê Thúy Cẩm", nàng vui sướng v́ đă xóa tan mặc cảm nghèo hèn của ḿnh.

Ngày sinh nhựt của Cẩm đă đến, khi Nhụy t́m đến nhà Cẩm th́ phố đă lên đèn, bước vào căn nhà sang trọng, Nhụy không giấu được sự bối rối khi thấy mọi người ăn mặc sang trọng, trong lúc nàng chỉ đơn giản với chiếc áo dài trắng... Cẩm vui mừng, đến cầm tay nàng kéo vào, nàng thẹn thùng khi thấy mọi cặp mắt như đổ dồn vào ḿnh. Nhụy nói nhỏ với Cẩm:

- Cẩm cứ để ḿnh tự nhiên đi!

- Được rồi ! Nhưng phải tự nhiên đến lấy thức ăn, nước uống như mọi người nha!
Khi Cẩm buông tay Nhụy ra, mọi người cũng không c̣n nh́n đến Nhụy nữa, nàng thở phào nhẹ nhỏm.
 

T́m một góc có chiếc ghế đặt sẵn, nàng nhẹ ngồi xuống. Cặp mắt nàng ṭ ṃ nh́n quanh... "Đẹp quá! Sang trọng quá !" Nhụy nhủ thầm, nh́n mọi người lục tục đi lấy thức ăn, nước uống, rượu, bia Nhụy cũng cố thu can đảm, lấy vẻ tự nhiên bước ra trao quà cho Cẩm rồi đến bàn lấy thức ăn và trở lại ghế ngồi. Cẩm thấy Nhụy tự nhiên tỏ vẻ hài ḷng, nàng bảo:

- Tự nhiên nghe Nhụy, ḿnh bận quá!

Nhụy cười gật đầu. Mới ăn vài miếng, bỗng có ly cocktail đưa trước mặt, Nhụy ngẩn lên nh́n, một chàng thanh niên đang nh́n nàng cười:

- Nhụy uống một ly nhé !

Nàng bối rối, nhưng cũng đưa tay ra nhận, nàng lư nhí:

- Cám ơn!

- Tôi là Thành ! Em họ của chị Cẩm từ Ban Mê Thuột vào Saig̣n để nhận việc. Mới vừa rồi, chị Cẩm có bảo tôi tiếp Nhụy giùm. Sao Nhụy không đến đằng kia ngồi chung cho vui ?

Nhụy cười nhẹ :

- Nhụy không biết nói ǵ với họ, với lại...

Nàng ấp úng, không biết nói sao để Thành hiểu được sự nghèo nàn của ḿnh sẽ làm khó chịu cho người khác, nhưng Thành nhanh trí, bảo:

- Áo lụa trắng của Nhụy hôm nay đặc biệt nhất đó! Đừng có e ngại nhé!

Nhụy nh́n Thành đăm đăm, không hiểu sao anh chàng này lại hiểu được cả tư tưởng của ḿnh? Tiếng nhạc bắt đầu trổi lên, mọi người bắt đầu ra sàn nhảy. Nhụy bảo

- Anh Thành ra nhảy với mọi người đi!

Thành đưa bàn tay ra mời Nhụy:

- Nhụy nhảy với anh bản nầy nhe!

Nhụy hốt hoảng, nói nhanh:

- Nhụy không biết nhảy đầm.Anh Thành cứ ra nhảy với họ cho vui đi! Nhụy ngồi đây xem anh nhảy cũng vui rồi...

Thành bảo:

- Thôi, để anh ra nhảy với chị Cẩm bản này, xong anh sẽ trở lại với Nhụy nhé!

Nhụy khẩn khoản:

- Anh cứ tự nhiên đi mà, đừng lo cho Nhụy!

Liên tiếp bốn bài, Thành và Cẩm cùng bạn bè tay trong tay với đủ mọi vũ điệu, Nhụy ngồi nh́n với vẻ thán phục sự bay bướm của mọi người.

Thành quay trở lại vói Nhụy, chàng nói:

- Để lát nữa có điệu Tango, anh sẽ chỉ cho Nhụy nhé !

Nhụy lắc đầu quầy quậy, Thành cố gắng thuyết phục... cuối cùng Thành phải bảo chỉ riêng cho Nhụy... ngoài sàn nhảy, lúc đó Nhụy mới đồng ư!

Bản nhạc Tango vừa trỗi lên, Thành vội vàng cầm tay Nhụy đứng dậy. Nhụy lúng túng nhưng rồi cũng đứng lên. Thành một tay cầm tay Nhụy, một tay quàng qua lưng nàng rồi bảo:

- 1, 2, 3, 4... em cứ...

Tay Nhụy run rẩy trong tay Thành, lúng túng, nàng đạp lên chân Thành, Thành bật cười khiến Nhụy mắc cở không dám nhúc nhích, cứ đứng khựng... như trời trồng. Thành khuyến khích:

- Nhụy cứ theo sự d́u dắt của anh nè... 1, 2, 3, 4...

Và cuối cùng, bản nhạc cũng chấm dứt. Thành buông tay Nhụy ra, và không khỏi cười thầm khi tay chàng cũng ướt bởi Nhụy quá... khớp nên tay nàng rịn mồ hôi!

Nhụy nói như muốn khóc:

- Anh đừng bắt em nhảy nữa nhe! Ở đằng kia người ta đang nh́n... tụi ḿnh đó!

Thành hối hận đă làm cho Nhụy sợ hăi, đồng thời trong ḷng chàng cũng có một cảm giác là lạ như đang uống một chút rượu mạnh, Thành ngồi cạnh Nhụy bảo:

- Anh xin lỗi, vô t́nh đă làm cho em sợ quá như vậy!

Nhụy lí nhí:

- Cũng tại em quá nhà quê nên làm quê luôn cho anh đó chứ !

Rồi cả hai im bặt v́ vừa khám phá ra họ đă thay đổi cách xưng hô.

Nhụy lại lí nhí:

- Thôi, khuya rồi Nhụy phải về...

Thành hỏi:

- Anh đưa Nhụy về có được không?

- Không, anh cứ ở chơi đi! đừng làm mọi người để ư mất vui...

Nhụy đến chào Cẩm, mọi người nh́n nàng mĩm cười , nàng nh́n mọi người rồi gật chào hai, ba lần Thành lên tiếng hỏi:

- Nhụy về bằng phương tiện ǵ vậy?

- Dạ! Nhụy đi xích lô anh!

Khi Nhụy ra khỏi nhà Cẩm rồi, nàng thong thả bước đi... Nàng nhủ thầm "Có lẽ lần đầu mà cũng là lần cuối đi dự tiệc da vũ". Vừa đi sát lề đường, Nhụy vừa móc ví ra đếm xem có đủ tiền để đi xích lô không, hay phải đi bus, đang cúi xuống th́ Nhụy thấy chiếc vespa rà rà Thành lai gần ḿnh, Nhụy giật ḿnh khi thấy Thành, nàng ngẩng nh́n, Thành cười bảo:

- Thôi, anh năn nỉ cho chở về được không ? Hồi năy Nhụy đi rồi... ai cũng la anh hết đó! Nhụy mở lớn mắt, ngạc nhiên:

- Sao họ lại la anh?

Họ bảo anh không làm tài xế cho Nhụy hôm nay là... hối hận suốt cả đời, làm anh hoảng quá, phải... mau mau chạy theo Nhụy đây nè!

Nhụy hiểu ra, e dè hỏi:

- Anh không sợ Cẩm nó buồn sao?

- Khà khà! Chính chị ấy là người bảo anh phải gấp lên kẻo em trèo lên xích lô lỡ dịp đó mà!

Nhụy thẹn thùng, đứng im. Thành giục:

- Thôi, ngồi lên xe chỉ đường cho anh, c̣n chờ ǵ nữa.

 

Nhụy ngoan ngoăn vén vạt áo dài, ngồi lên. Rồi nàng lại giật ḿnh tại sao ḿnh lại phải nghe lời Thành? Nhưng rồi, cuối cùng Thành cũng đưa Nhụy về tới nhà, đang định đuổi khéo chàng th́ tự dưng thằng Hân trong nhà tông cửa chạy ra, thấy chị với người lạ, nó giương mắt nh́n, Nhụy bảo:

- Đây là anh Thành, em của chị Cẩm, đưa chị về giùm!

Thành biết Nhụy sợ thằng em hiểu lầm nên cười bảo:

- Chị em định đi xe xích lô về, nhưng tiện đường nên anh giúp đưa về đó!

Hân toét miệng cười:

- Em đâu có nói ǵ đâu! Anh Thành vô nhà chơi đi! Ba mới hỏi sao chị chưa về đó! Thôi, em ra tiệm mua thuốc cho Ba!

Lỡ trớn, Nhụy bảo:

- Thôi, mời anh vô nhà một chút cho biết nhà luôn.

Thành chỉ chờ có thế, dựng ngay chiếc vespa, chờ Thành khóa xe lại, Nhụy bước di, Thành theo sau. Bước vô nhà, Nhụy gọi:

- Ba ơi!

Ba nàng từ trong bước ra, chưa kịp nói ǵ, thấy người lạ, ông gật đầu chào. Nhụy nói nhanh:

- Đây là anh Thành, em họ của Cẩm, anh giúp đưa con về!

- Mời cậu ngồi chơi!

Thành kéo ghế ngồi xuống. Bao nhiêu bạo dạn mất hết, Thành ngồi im ĺm, Ba của Nhụy gợi chuyện:

- Cậu c̣n đi học hay đă đi làm?

- Dạ, cháu học đă xong rồi, hiện đang đi làm ạ!

Rồi lấy vẻ tự nhiên, Thanh hỏi lại:

- Hôm nay, chủ nhật chắc bác nghỉ nhà dưỡng sức để mai đi làm ạ!

Nhụy cười thầm v́ thấy Bố và Thành cứ hỏi vu vơ c̣n Thành cứ "ạ với ạ" hoài , nàng bảo:

- Anh ngồi nói chuyện với Bố, Nhụy vô lấy nước cho anh!

Thành cản lại:

- Thôi, khỏi Nhụy mới ăn uống xong c̣n no quá!

Thành ngượng ngập, đứng dậy định chào để về, Bố của Nhụy bảo:

- Cậu cứ ngồi chơi tự nhiên đi, con Nhụy nó...

Bố chưa dứt câu th́ Hân bước vô thở hồng hộc, tay trao gói thuốc cho Bố, miệng nhanh nhẩu:

- Em phải chạy cho nhanh, cứ sợ anh đi rồi chứ!

Nhụy mắc cở:

- Anh Thành đi hay không, mắc mớ ǵ mà sợ?

Thành vui v́ thấy Hân... cũng có cảm t́nh với ḿnh, chàng cười nói tự nhiên hơn, Bố cầm bao thuốc mở ra, mời Thành:

- Cậu hút một điếu cho vui!

- Dạ, cám ơn Bác, cháu không hút thuốc ạ!

Qua gần cả giờ trao đổi, Thành không c̣n đ̣i về nữa. Nhụy thấy Bố khéo léo hỏi thăm, đến bấy giờ Nhụy mới biết Thành ra trường xong, và đă kiếm được việc ở Saigon, tuần sau chàng sẽ dời nhà từ Ban Mê Thuột về hẳn Saigon... Ḷng Nhụy tự dưng nghe vui vui, Nhụy định vào trong thay chiếc áo dài, nhưng cứ lưu luyến, sợ ḿnh vào trong th́ Thành sẽ về... Cử chỉ ngần ngừ của Nhụy không qua được Bố, Bố bảo:

- Vô trong thay áo ngắn cho khỏe đi!

Nàng nh́n Thành, chàng vờ như mới nhớ ra, vội nói:

- Ừ! Năy giờ anh cũng quên, thôi Nhụy vô thay áo dài đi kẻo mệt.

{{{

Ngày tháng trôi qua, Thành chưa một lần nhắc nhở đến gia đ́nh, Bố của Nhụy mấy lần muốn hỏi về vấn đề t́nh cảm giữa Thành và Nhụy, nhưng lần nhưng lần nào Nhụy cũng ngăn cản, và nàng quyết định hỏi Cẩm cho rơ.

Hôm nay, Nhụy hẹn Cẩm sau giờ tan học, Nhụy hỏi Cẩm lư do v́ sao mà không bao giờ nghe Thành nhắc nhỡ ǵ đến gia đ́nh chàng, vậy Nhụy có nên tiếp tục t́nh cảm với Thành hay không? Bấy giờ Nhụy mới vở lẽ ra là Cha Mẹ của Thành muốn chàng cưới cô gái mà gia đ́nh chàng đă chọn; và Thành định đổi về Saigon làm việc một thời gian rồi tính sau. Nhưng sau lần găp Nhụy, Thành đă thay đổi tất cả, nên cha mẹ của Thành giận Thành lắm! Nhụy trách Cẩm sao không cho nàng biết sớm để tới ngày nay cho khó xử, Cẩm bảo nàng cũng chỉ biết điều mới đây thôi. Nhụy tin những lời của Cẩm, v́ Cẩm từng tán thành cuộc t́nh giữa hai người...

Nhụy biết chuyện, ḷng buồn bực vô hạn, nàng không c̣n thiết tha, hy vọng ǵ nữa. Cuối tuần, nàng hẹn Thành với ư nghĩ sẽ chia tay để cho Thành khỏi khó xử...

Vừa gặp Nhụy, chàng đă ôm gh́ lấy Nhụy và bảo " Em không được nói chuyện xa anh! Anh đă nghe chị Cẩm kể hết rồi!". Nhụy cũng ôm choàng qua người Thành rồi khóc, nàng sụt sùi:

- Em phải làm sao bây giờ hở anh?

Thành nâng cằm Nhụy lên, nh́n thẳng vào mắt nàng và bảo:

- Nhụy! Em hăy nh́n anh và nghe anh nói đây!

Ngước cặp mắt ngây thơ, Nhụy nh́n Thành, Thành từ từ đưa tay vào túi rút ra cái túi nhung màu đỏ, mở ra: một chiếc nhẫn vàng y, bóng loáng. Cất chiếc hộp vào túi, hai tay trịnh trọng nâng tay Nhụy lên, đeo vào... Nhụy rưng rưng nước mắt khi nghe Thành th́ thầm như đang nói trong giấc mơ:

- Đây là chiếc nhẫn anh đeo vào cho người anh yêu... duy nhất! Trên đời nầy, anh chỉ yêu duy nhất... ḿnh em!!!

Nhụy đón nhận nụ hôn đầu đời với tất cả đam mê, nàng thầm hứa với ḷng sẽ măi măi và măi măi thủy chung với Thành.

Rồi đến một hôm, Thành quyết định trở về Ban Mê Thuột với quyết tâm xin Cha Mẹ và gia đ́nh chấp nhận cho chàng được cưới Nhụy. Nhưng rồi, mẹ Thành lại bịnh bất ngờ, Thành v́ chữ hiếu ở nán thêm vài tuần th́ cuộc chiến 75 bùng nổ. Trọn gia đ́nh của Thành bị pháo kích chết ngay tại trung tâm thành phố.

Gia đ́nh Nhụy nhận được hung tin qua Cẩm...

Nhụy từ đó, nhốt kín đời ḿnh, không c̣n muốn giao thiệp với một ai, nàng bỏ ngang việc học v́ không c̣n tâm trí. Nhụy xin việc làm, rồi chỉ biết di làm, miệt mài cùng công việc, phụ Bố để lo cho Hân, Bố nàng cũng buồn không ít, nhưng ông thông cảm sự đau khổ của con, mặc cho Nhụy làm sao th́ làm miễn nàng vui là được. Tuy nhiên, nàng vẫn cảm thấy hạnh phúc, vui sướng với chiếc nhẫn lẫn những lời thiết tha, âu yếm mà Thành đă th́ thầm bên tai ngày nào, và nhất là kỷ niệm của... Bản Tango đầu đời đă cho nàng cuộc sống thật hạnh phúc trong tâm tưởng. Nàng vẫn hôn lên chiếc nhẫn rồi th́ thầm: Em cũng yêu anh, và măi măi yêu duy nhất ḿnh anh!!!

 

---˜ ] ---

Ái Khanh
 

 

Trang Thơ & Truyện: Ái Khanh               |                 www.ninh-hoa.com